Những Bóng Ma Trong Nhà Trẻ St. Joseph Ở Burlington P4

Những Bóng Ma Trong Nhà Trẻ St. Joseph ở Burlington P4

Chúng Tôi Đã Nhìn Thấy Các Nữ Tu Giết Trẻ Em

Lý Thái Xuân dịch

http://sachhiem.net/LTX/LythaiTG30_3nhatre.php

09-May-2021

Xem lời giới thiệu ở Bài 1

Bài 1: Bà Sally Dale

Bài 2: Luật sư Philip White và người khách "bí ẩn"

Bài 3: Luật sư Robert Widman

Bài 4: Những Âm Thanh Kinh Hoàng

Một phụ nữ nhớ lại khi còn nhỏ, nằm trên giường, nghe những linh hồn già lê bước trên hành lang dài tạo ra "những âm thanh la hét, rên rỉ và cào cấu." Sau đó cô mới nhận ra rằng những âm thanh kinh hoàng đó phát ra từ những người già đẩy một chiếc ghế trước mặt họ,

...(còn tiếp)

Những Âm Thanh Kinh Hoàng

Trong những ngày đầu tiên của viện mồ côi, nó là nơi ở của người già cũng như trẻ. Một phụ nữ nhớ lại khi còn nhỏ, nằm trên giường, nghe những linh hồn già lê bước trên hành lang dài tạo ra "những âm thanh la hét, rên rỉ và cào cấu." Sau đó cô mới nhận ra rằng những âm thanh kinh hoàng đó phát ra từ những người già đẩy một chiếc ghế trước mặt họ, giống như tiếng của chiếc khung cho người già đi bộ. Cuối cùng, những người lớn tuổi đã rời đi.

Những đứa trẻ vẫn ở lại, có hàng trăm người. Tuy nhiên, khi Luật sư Widman đến thăm, nhiều người trong số họ không phải là trẻ mồ côi.

Họ đã được sinh ra trong các gia đình địa phương, người Canada gốc Pháp theo Công giáo nhưng cũng có người Mỹ gốc Anh hoặc người Ái Nhĩ Lan và trong một số trường hợp là người Mỹ gốc Phi hoặc Abenaki, người Mỹ bản địa trong khu vực.

Hầu hết đều rất nghèo. Một cô gái lần đầu tiên được uống sữa tại viện St. Joseph và nghĩ rằng đó là món ngon nhất mà cô ấy từng được nếm thử. Một cô gái chỉ nhìn thấy một quả trứng trên bàn ăn một vài lần trong năm. Nhưng một trong những vấn đề của họ thường chỉ là không có tiền .

Cha mẹ của những đứa trẻ thường ốm yếu hoặc nghiện ngập, bị bỏ tù hoặc ly hôn, hoặc bắt nạt, tàn ác hoặc bạo lực. Một số phụ huynh đã giao con mình cho các nữ tu vì tin rằng họ đã gửi chúng ở một nơi an toàn. Nhiều người đã được nhà nước đưa đến, sau khi nhà của họ bị coi là không thể chấp nhận được. Đôi khi họ kết thúc trong một viện mồ côi chỉ vì mẹ của họ không có chồng. Họ đến từ nhiều tình trạng có thể tưởng tượng được, bẩn thỉu và đầy rận, đầy vết bầm tím, gần đây bị cưỡng hiếp hoặc hoàn toàn khỏe mạnh. Cho dù chúng đến từ đâu, nhiều đứa trẻ không biết mình sẽ đi đâu cho đến khi chúng quay lại và phát hiện ra rằng người đưa chúng đến đó đã biến mất.

Gác xép của Cô nhi viện Thánh Joseph hiện đã đóng cửa

Sau khi cánh cửa của viện mồ côi St. Joseph đóng lại, bọn trẻ sẽ tham gia vào một rạp hát tư nhân, kỳ lạ, với nhiều diễn viên nhưng không có khán giả. Họ thậm chí còn mang danh tính khác nhau, vì các nữ tu gọi họ bằng số chứ không phải bằng tên. Các phụ nữ của các Nữ Tu Quan Phòng cũng đã được đổi tên khi họ gia nhập dòng và tuyên khấn. Leonille Racicot trở thành Sơ James Mary. Jeanne Campbell trở thành Sơ Jane of the Rosary. Marie-Rose Dalpe trở thành Sơ Mary Vianney. Và nhiều người khác nhau di chuyển đến và rời khỏi vở kịch: linh mục, chủng sinh, cố vấn và những người khác, những nhân vật thường gặp, những người giữ nguyên tên của họ và những người sẽ xuất hiện trong một thời gian, sau đó lùi lại hậu trường và đi vào phần còn lại của thế giới.

Năm 1994, các thành viên của nhóm những người sống sót đã xin phép trở lại tòa nhà gạch cũ, nơi đã ngưng nhận trẻ em từ những năm 1970 và hiện chỉ còn một số văn phòng của nhà thờ. Ban đầu họ đến cửa thì phải quay về (không được vào). Nhiều tháng sau, một số người được phép đi bộ qua, nhưng thường chỉ mỗi lần một người thôi. Giáo phận đã liên hệ với một cư dân cũ, người mà họ tin rằng sẽ làm chứng cho họ, và đưa cô ấy từ Utah đến để tham quan. Cô ấy nói với tôi rằng, họ nói họ không muốn các nguyên đơn là trong nhà trẻ vì "nó sẽ gây ra niềm tin sai lầm" và "họ có thể bịa chuyện bằng cách vượt qua nó." Bước xuống những hành lang dài và đứng trong những căn phòng trọ trống trải, người phụ nữ đã tìm lại nhiều ký ức sống động.

Luật sư Widman cũng muốn vào, nhưng ông biết giáo phận sẽ ít có khả năng sắp xếp cho ông tham quan hơn là đối với những cư dân cũ của tòa nhà. Vì vậy, một ngày nọ, ông ta vừa bước vào cửa trước, nói rằng ông đang đi thăm ngoài thị trấn, và lịch sự xin phép để có thể nhìn xung quanh không. Người ở quầy lễ tân bảo ông ta cứ tiếp tục đi.

Thang máy mới trong viện mồ côi. Ảnh của BuzzFeed News.

Cầu thang lớn hình tròn, bằng đá cẩm thạch, nơi mà trẻ em phải lê bước lên, và xuống và một số bị ngã té hoặc bị ném xuống, đã được dỡ bỏ vào những năm 1960 để thay vào cái thang máy, một sự đổi mới thú vị đủ để lên một bài báo, kèm theo một bức ảnh, một nữ tu sĩ xinh đẹp, tươi cười và những đứa trẻ ăn mặc đẹp, đang cười tươi.

Cầu thang được thay thế đó, giờ đã cũ và sứt mẻ, hẹp và thực dụng. Widman theo nó lên thẳng tầng trên cùng. Bước qua cánh cửa nhỏ đến kỳ lạ trên gác xép giống như bước vào một vũ trụ khác.

Một vài đứa mồ côi nói với luật sư rằng đó là một nơi đáng sợ, là nơi sinh sống của những con chuột nhắt và thỉnh thoảng có dơi, cùng với những bức tượng phủ bằng tấm trải giường, có vẻ như đang sống lại khi có gió thổi qua. Bà Sally đã kể cho ông nghe về một chiếc ghế điện - hoặc một thứ gì đó trông giống như vậy - mà một bà sơ đã sử dụng để trói bà trong nhiều giờ, bỡn cợt với bà rằng chiếc ghế sẽ "chiên" khô bà.

Ngay cả đối với một người lớn, căn phòng bóng tối thì bao la và mất phương hướng. Widman nhìn chằm chằm vào xà nhà, gác xép và cánh cửa che đi cầu thang xoắn ốc đi lên mái vòm. Những cái tên đã bị trầy xước trên gỗ của khung cửa.

Widman tìm thấy một bể nước kim loại khổng lồ với các đường ống thoát ra từ nó. Nó có một cái nắp đậy to lớn, và khi ông đứng nhìn vào, ông nhớ bà Sally Dale đã nói với ông rằng các bà sơ đã bắt cô trèo lên chiếc thang nhỏ và thả mình vào trong. Sau đó, họ kéo nắp lại và bỏ đi.

Vụ kiện của Sally Dale đã được đệ trình lên Tòa án Quận Vermont của Hoa Kỳ vào ngày 13 tháng 6 năm 1996. Luật sư Widman luôn đưa vụ kiện tốt nhất trước. Cùng với đối tác của mình, Geoff Morris, và công ty Langrock Sperry & Wool ở địa phương, ông đã đưa ra 25 vụ kiện trước hai tòa án khác nhau. 12 vụ kiện mới đầu tiên, bao gồm tất cả các nguyên đơn ngoài tiểu bang, đã được đưa ra tòa án liên bang. 13 người còn lại đã ra tòa án tiểu bang. Luật sư Widman nói với tôi: “Chúng ta không muốn cho tất cả các trứng vào một giỏ. Các vụ kiện khác của Viện mồi côi St Joseph cũng bị diễn ra khi một số trẻ mồ côi khác ra mắt các vụ kiện với các luật sư khác nhau."

Các vụ kiện của Widman nêu tên ba bị đơn: 1- Giáo phận Công giáo La mã Burlington, Vermont, do Bill O’Brien đại diện; 2- Tổ chức từ thiện Công giáo Vermont, do John Gravel đại diện; và 3- Sisters of Providence, người đã thuê Jack Sartore, một người kiện tụng nổi tiếng là không khoan nhượng. Một luật sư nói với tôi rằng các luật sư địa phương gọi ông ta là Darth Vader (một nhân vật hư cấu trong loạt phim Star Wars. Đây là nhân vật phản diện chính trong bộ ba phim gốc).

Jack Sartore. Ảnh của BuzzFeed News do Catherine A. Moore vẽ

Đi đi về về Florida mỗi lần một hoặc hai tuần, Widman lái xe qua Vermont để tìm kiếm các cựu thành viên của Viện Cô Nhi St. Joseph, những người có thể tham gia làm nguyên đơn hoặc làm nhân chứng. Một người sẽ dẫn ông đến năm người nữa, và năm người đó sẽ dẫn đến 25 người khác. Và càng nhiều câu chuyện mà Widman thu thập được, họ càng bắt đầu đan kết với nhau, như đã xảy ra trong trường hợp cô gái ăn trộm một viên kẹo.

Mỗi một số phụ nữ, từng người, kể cho Widman rằng họ nhớ một ngày khi họ tập trung lại với nhau để chứng kiến ​​một hình phạt. Có người nghĩ rằng chuyện xảy ra gần phòng ăn của các cô gái. Người khác nghĩ rằng đó là trong phòng, nơi bọn trẻ cởi áo khoác và mũ. Nhưng mọi người đều đồng ý rằng nó xảy ra ở tầng dưới.

Tất cả những người phụ nữ đều nhớ rằng bà sơ đã rút ra một số que diêm. Một phụ nữ nghĩ rằng bà sơ có cả một hộp diêm. Người khác chỉ nhớ một cây diêm duy nhất.

Ba người phụ nữ kể lại rằng một cô gái bị đặt úp mặt xuống bàn và bị đánh đập. Hai người nhớ rằng bà sơ đã sử dụng một cây mái chèo. Một người kể lại rằng bà sơ đã đánh cô gái bằng một mảnh gỗ dài 2 hoặc 3 feet, nhưng nó bị vỡ, và đó là khi bà ấy với tới mái chèo. Cuối cùng tay cầm của mái chèo bị gãy, vì vậy bà ấy có một mái chèo khác và sử dụng mái chèo đó cho đến khi xong. Một người phụ nữ giải thích: “Bạn luôn có thể biết khi nào là xong, bởi vì công việc cuối cùng là khó nhất.

Tất cả những người phụ nữ đều nhớ rằng bà sơ đã rút ra một số que diêm. Một người phụ nữ nghĩ rằng bà sơ có cả một hộp đựng chúng. Người khác chỉ nhớ một cây duy nhất. Một người nghĩ rằng bà sơ nói, "Tôi sẽ chứng tỏ rằng tôi không dung thứ cho việc ăn cắp ở đây." Một người khác nhớ là, "Đây là những gì sẽ xảy ra với những người ăn cắp." Một suy nghĩ thứ ba, bà sơ nói, "Đây là những gì sẽ xảy ra khi mày làm những việc như thế này." Nhưng tất cả đều nhớ rằng que diêm đã được thắp sáng và cô gái đã được kềm lại.

Một người kể lại rằng cô gái đã vật lộn và khóc; một người khác nhớ rằng tất cả các cô gái đã khóc; một người tin rằng chính cô ấy đã lên tiếng, nhưng không ai khác nói một lời. Tuy nhiên, tất cả họ đều nhớ những gì đã xảy ra tiếp theo.

"Bà ấy đốt que diêm và nắm tay cô gái đưa lên cho tay cô ấy chạm vào ngọn lửa, tôi ngồi đó và tôi khóc, và tôi bảo họ dừng lại", một người nói. Bà sơ “lấy diêm ra khỏi áo của bà và đốt từng đầu ngón tay của cô gái,” một người khác nhớ lại. Người phụ nữ nói rằng cô gái đang khóc, thú nhận đã lấy trộm kẹo và nói rằng sẽ không làm điều đó nữa. Một nhân chứng còn nhớ, một bà sơ đã nói rằng, nếu có đứa nào nhắc đến vụ việc, thì sẽ không bao giờ gặp lại cha mẹ nó nữa.

Kết hợp một số chi tiết căn bản với nhau, Luật sư Widman đoán rằng tên của cô gái là Elaine Benoit. Ông rất muốn tìm cô, nhưng không có cuộc tìm kiếm nào của ông mang lại kết quả. Cho đến một ngày ông nhận được cuộc gọi.

Tôi là Bob Widman, tôi có thể giúp gì cho bạn? Người gọi ông hỏi có phải ông đang tìm Elaine Benoit không.

- "Vâng, tôi đang tìm rất khó khăn."

- "Tôi là Elaine," người phụ nữ nói.

Widman choáng váng. Tôi đã nghe câu chuyện này… ông ấy bắt đầu. "Về việc đốt cháy?" cô ấy nói.

- "Đó là tôi." Sau đó, cô kể cho Widman nghe câu chuyện của mình. Đúng như mọi người đã nói.

(còn tiếp)

Lý Thái Xuân trích dịch

Nguồn: https://tinyurl.com/7w5mmtr6

Trang Tôn Giáo