●   Bản rời    

NTKDV - Trên Con Đường Quê (Lý Thái Xuân)

Nửa Thế Kỷ Đi Về

Lý Thái Xuân

http://sachhiem.net/LTX/LyThaiXH01.php

22 tháng 3, 2009

Toàn tập:  1   2  3  4  5  6  7  8  9  10

Trên Con Đường Quê

Quán "Ngon"

Chiều nay, Thanh, Huyền, các đứa cháu ngoại cháu nội của anh cả rủ chúng tôi đi ăn quán "Ngon". Huyền đang làm nghề Dược, đã lên 26 tuổi nhưng nhìn chỉ độ 20. Cô bé nhìn thật là xinh, tóc dài hớt tỉa kiểu thời đại, phủ xuống vai, nụ cười rất tươi, đặc biệt giọng nói rất nhanh, và rất nhẹ. Ngay cả Tinh cũng nghe không kịp. Giọng nói này làm tôi nhớ đến cô tiếp viên ở khách sạn Camelia trên đường Lương Ngọc Quyến., giọng Hà Nội ngày nay, tôi rất thích thú nên cố gắng chạy theo vận tốc của cô để hiểu. Quán Ngon là một nơi có khách tấp nập, vô số các món ăn tụ tập như một phiên chợ triễn lãm thực phẩm, vừa bình dân vừa sang trọng, tùy theo mình chọn vị trí phía ngoài hay bên trong để ngồi ăn. Chung quanh chúng tôi, những đám tiệc sinh nhật cũng kéo nhau vào đây họp mặt. Thật là một nơi ăn uống đặc biệt rất vui.

Con nít trong các máy chơi games

Trở về khách sạn, tôi hỏi thăm và đi bộ ra chỗ Internet Services để email và gọi điện thoại về Mỹ. Tiệm có hơn hai mươi chỗ ngồi, mỗi chỗ là một bộ computer. Con nít khoảng dưới 14 tuổi ngồi trong các ghế chơi games đầy nghẹt. Trò chơi thuờng là các điệu khiêu vũ bằng hình (cartoons) của giới thiếu niên. Trong lúc viết email, tôi nghe các đứa trẻ này nói chuyện với nhau, dùng tiếng chửi thề chen đủ chỗ, đầu câu, giữa câu, cuối câu. Chắc chắn rằng con cái gửi đến đây mà tôi gặp hôm nay không phải là tiêu biểu cho giới trẻ hiện nay, vì trong các trường hợp khác, tôi không hề thấy như thế.

Ngày thứ ba -

Con đường quê

Thăm bạn cũ, bạn mới xong xuôi, chúng tôi nói với Chương về ước muốn đi thăm các di tích lịch sử văn hóa, và bỏ qua các nơi danh lam thắng cảnh cho nhẹ chương trình. Phát xuất từ Hà Nội, chúng tôi chất hành lý lên cúp xe và đi Phủ Lý, rồi Nam Định. Con đường này đã đem lại cho chúng tôi cảm giác như gặp được những nhân vật và các giai thoại trong văn chương. Chương nhắc quê của nhà thơ Trần Tế Xương ở nơi đây. Mỗi người chúng tôi luân phiên đọc vài câu của ông:

"Lúc túng toan lên bán cả trời, Trời cười thằng bé nó hay chơi,…" (Than Cùng)

"Quanh năm buôn bán ở ven sông, Nuôi đủ năm con với một chồng, Lặn lội thân cò khi quãng vắng, Eo sèo mặt nước buổi đò đông…" (Khen Vợ)

"… Gạo cứ lệ đong ăn bữa một, Vợ quen dạ dẻ cách năm đôi,…" (Than Thân)

Chúng tôi đùa: "Giá ông Tú ở thời nay thì nhà nước không cho vợ ông quen dạ đẻ một cách bất cần đời, mà phải kế hoạch hẳn hoi để khỏi đòi bán trời loạn cả lên như thế."

Vượt cầu Tân Đệ bắt qua sông Hồng, rồi đến Thái Bình, xe lướt trong bụi mờ, rồi quấn quét từng mảng mây bụi ập vào những hàng quán hai bên lề. Gần như trước mỗi nhà đều có cây bàng, giống như những cây dù để giữa bàn mà người Mỹ thường bày phía sau nhà vào mùa hè. Nhiệm vụ chính của cây bàng có lẽ để che nắng, không thể che được lớp cát bụi trong không khí mịt trời. Tôi mơ hồ trong trí hai câu, nghe như của Nguyễn Bính, nhưng dường như không phải:

- "Cây bàng trước ngỏ nhà tôi, Nó bảo rằng thu đã đến rồi"

Xe tiếp tục bấm còi "tin tin…. tin tin… tin tin " như một động tác gắn liền với tay lái. Thỉnh thoảng có những chợ quê bày trên đường làm lối đi bị nghẽn lại. Người đi chợ cứ đi đầy đường, bất kể xe ô tô là nguy hiểm chi cả. Chúng tôi phản ứng như một người công dân "hay đòi quyền lợi" ở Mỹ:

- "Sao chính quyền không vẽ lối đi dành riêng, và giáo dục cho người đi bộ phải bảo vệ mạng sống của mình?"

Như đã nắm hết tình hình và hoàn cảnh của quê nhà, Chương đáp ngay :

- "Đường ở đây chỉ đủ một chíếc xe, lấy đâu có đất dư mà vẽ riêng! "

Câu nói đó làm tôi se lòng và hối hận về lời đề nghị vô tội vạ của mình. Ở xứ Mỹ này, đường là của xe ô tô, nhưng ở Việt Nam, chỉ trừ những quốc lộ rộng lớn mới tu bổ thêm sau này, nhất là đường quê, xưa nay chỉ là để cho người và xe đạp. Lâu lâu mới có xe chở khách bấm còi inh ỏi, mỗi ngày chỉ độ 1 hay 2 chuyến là cùng, còn xe ô tô du lịch là chuyện hiếm vô cùng. Nay việc mở mang đường xá và xe cộ trong thời gian ngắn, quá đột ngột, những hoàn cảnh và vấn đề chung quanh không thể ăn nhịp theo được, việc dời nhà dân cư ra khỏi lộ để mở rộng đâu phải là chuyện vài năm, ngay cả vài chục năm cũng không thể. Tôi bỗng nhớ lần về trước đây, trên đường chỉ toàn là xe đạp. Nay chỉ thấy xe Honda 2 bánh nhiều hơn. Xe đạp dường như chỉ còn có học sinh chạy thôi. Lòng tôi cảm thấy mát mẻ trở lại.

- "Kia chợ Bo Thái Bình đấy chú", Chương kêu lên trong lúc chúng tôi còn đang lan man nghĩ ngợi .

Cậu tài xế thông minh, hiểu ý chủ mình, cho xe ngừng lại cho chúng tôi ghé thăm chợ. Chợ ở Việt Nam không mang tên siêu thị nhưng cũng đâu khác gì lắm, nếu chỉ so sánh sự hiện diện đầy đủ các mặt hàng. Chợ nơi đây còn tiện hơn siêu thị ở Mỹ nếu xét về sự gần gũi của các mặt hàng. Không cần phải đi sang tiệm khác, cách cả hàng chục hàng trăm thước, đứng một nơi nguời ta cũng có thể thấy đủ thứ các mặt hàng. Nào là võng, rổ, rá, vật dụng cho nhà nông, vật dụng cho các nhà xây cất, thức ăn khô, thức ăn tươi, san sát nhau… Đang cơn khát, lại thấy táo, bưởi, và các loại trái cây trưng bày đầy các quán hàng, tôi định mua vài cân, nhưng lại ngại làm trễ giờ hẹn ở nhà chú em sắp đến. Một mặt, sợ ăn trên xe không có nước rửa miệng thì càng khó chịu thêm, một mặt thấy Chương vội vã lên xe, tôi mau mắn bước trở lại lên xe.

Quê anh

Xe chạy thêm gần một giờ đường là đến làng Tô Xuyên, còn gọi là Tò. Có lẽ đây là một trong những làng quê hẻo lánh, cũng là nơi chôn nhau cắt rốn của Tinh. Chúng tôi về đây để thăm họ hàng xa gần và mồ mã tổ tiên. Con đường từ nhà này đến nhà khác nhỏ bé gầy guộc nằm giữa các ao nước . Một số nhà bên đường có ngăn vách tường đá, bên trên gắn miễng ve chai lởm chởm. Có lẽ chỉ là dấu vết còn lại của một vài nhà giàu có thuở xa xưa nào đó, vì chính những vách tường này ngày nay cũng không còn nguyên vẹn. Xét ra nhà bên trong hàng rào cũ kỹ đó cũng chẳng có gì để phòng trộm cả. Một vài căn nhà vách đất mái rơm bé xíu vẫn còn tồn tại như làm dấu tích cho những cuộc đời khó nghèo. Không thấy dấu hiệu có người đang ở. Kỳ về lần trước tôi đã hãnh diện chụp được một tấm ảnh kỷ niệm. Các bạn trong sở tôi rất thích tấm ảnh đó, xem như một mái lều thơ mộng (!).

Xe của Chương vào làng quê

Thấy các mảnh ve chai trên tường, tôi kinh hãi định kêu lên, nhưng rồi một vài hình ảnh trong thuở ấu thơ như sống lại, nhắc tôi nhớ một lối sống cũ. Sực nhớ, xứ của mình, không ai lại đi bảo vệ cho những tên trộm, hay những trẻ nhịch ngợm dám trèo qua tường nhà người khác. À nhỉ, chỉ có những xứ giàu có sinh lễ nghĩa, mới đặt ra những luật lệ kỳ khôi, bảo vệ tội phạm đến độ nạn nhân gần mất quyền tự vệ. Bên kia biển Thái Bình Dương là tội ác, mà bên này là hữu lý.

Những thửa ruộng èo ọt, những ao nước nằm hai bên đường, ứ đọng, óc ách, như muốn tháo vào nơi khác nhưng không được. Một vài con vịt ốm lội bơ phờ trên mặt ao. Tội nghiệp những bụi tre ốm cằn cỗi, u buồn cong mình nhìn xuống mặt ao như đành phận vì gốc rễ đã lỡ dại chôn xuống đất này, trăm năm không thể bước đi đâu được nữa. Người ở đây không có cách nào khá giả được, vì đất đai không màu mỡ, nhưng họ có niềm an bình trong tâm hồn rằng họ là những người chung thủy, ôm ấp được mảnh đất quê cha, và chia sớt ấm lạnh với quê hương.

Cháu Huyền đang nấu lẩu hải sàn trên bếp cồn khô

Chúng tôi quên hỏi, các nhà quê xa lắc xa lơ như nhà San, con của người em trai đã bắt đầu có điện thoại từ lúc nào. Việc thông báo cho gia chủ chuẩn bị đãi khách, để cứ vào đến nơi là có ăn ngay, là một việc chúng tôi không ngờ được. Nhờ Chương gọi báo tin từ sáng, gia đình San đã chuẩn bị gỏi gà, và một vài món đậu xào, thức ăn nhà quê nhưng rất đậm đà. Chắc ai ở Mỹ cũng biết, thịt gà ở Việt Nam luôn luôn ngon hơn gà mua ở các siêu thị bên Mỹ. Nồi cơm bây giờ, không có chi khác biệt với nồi cơm chúng tôi thường ăn bên Mỹ. Chúng tôi mường tượng một dạo nào trước đây có lẽ người dân phải ăn độn bo bo hay khoai ngô vào cơm.

Thằng bé 4 tuổi của San đang đòi theo các chị đi học, bà nội của nó (thím Đào) bảo thế. Tôi có chút ngạc nhiên vì nhớ ngày xưa các trẻ em rât sợ đến trường. Quyền uy của thầy cô ngày xưa cũng lớn lắm, có thể đánh học trò mà không ai can dự.

Em dâu chúng tôi bảo: "Bây giờ ở quê ai cũng phải cho con đến trường học." Tôi bảo "Vậy thì tốt chứ." Nhưng thím Đào than: "Con hai này học giỏi lắm anh chị, nhưng cho 3 đứa nó đi học thật là tốn kém." Tôi bảo: "Đóng tiền trường chắc?"

- "Không, nhà trường bắt phải mua quần áo đồng phục."

Nói xong, thím Đào quay ra bảo mấy đứa con lo dọn rửa mâm chén bát.

Nhìn vào bếp và phòng tắm thấy các cháu đang xài nước máy, Tinh bảo "tiện nghi không ngờ hơn xưa quá nhiều." San ra quầy hàng điện tử mới thiết lập mấy năm nay để sửa chửa các máy điện, một nghề mà ngày xưa ở nông thôn không hề có. Chẳng biết có khách đủ để cháu kiếm tiền cho con đi học hay không, nhưng San tỏ ra rất yêu nghề: "Còn đỡ hơn cày ruộng bác ạ."

Nghe nhắc đến chuyện học đường, anh cả than phiền rằng hiện nay có nhiều đứa lên đến lớp chín chưa biết đọc chữ cho xuôi. Tinh nói "trời cho mỗi người một khả năng, một sở thích." Anh cả tiếp tục than phiền rằng đó là do giáo viên phải theo "chỉ tiêu" của nhà nước đặt ra cho nên cứ cho học sinh lên lớp bừa. Do kinh nghiệm dạy học nhiều năm, nhiều nơi, Tinh phân giải:

- "Em dạy ở Mỹ lúc trước cũng thế, không may có những đứa học trò không chịu học, nhưng nếu cho nó điểm kém, thì cả cha mẹ nó cũng gọi đến than phiền khổ lắm. Vả lại, giáo dục bên Mỹ cho rằng tuổi nào thì cho học theo tuổi đó. Đâm ra các thầy cô phải xí xóa để cho học sinh lên lớp. Bằng cấp trung học đâu có là gì, mặc dù tiền bạc chính phủ đã dành khá nhiều cho việc nghiên cứu và thực hiện làm sao cho học sinh thích học. Nhưng học được hay không là tùy sự chuyên cần và khả năng cá nhân của nó. Lên đến đại học người ta mới thực sự chọn lọc. Cùng tốt nghiệp lớp 12 như nhau, nhưng kiến thức của đứa này có thể làm thầy hai ba lần đứa khác."

Thấy anh cả vẫn bất mãn, Tinh nói tiếp:

- "Anh thấy rõ trước mắt nhé. Cùng đi học thời buổi này, cùng hoàn cảnh như thế, mà con Huyền ra trường Dược sĩ, thằng Tuấn được du học, tất cả chúng nó ăn nói khôn ngoan, việc làm trôi chảy ai cũng thích. Trong lúc đó, theo anh nói, có đứa đọc chữ không chạy. Do đó, truyền thống gia đình và cá nhân học sinh có lẽ là yếu tố quan trọng cho việc thành bại của học sinh, trách nhiệm của các thầy giáo hay nhà trường chỉ là một phần khác mà thôi."

Thăm mộ gia tộc

Sau bữa ăn trưa ở nhà cháu San. Tôi nhờ cậu tài xế chở đi mua một ít trái cây và nước uống. Chú Đào hướng dẫn ra chợ quê gần đó. Không có nhiều chọn lựa, nhưng tôi cũng có thể mua mấy trái cam, thùng bia, và một ít nước ngọt. Có trái cây cũng tiện cho việc ra mộ cúng tổ tiên, chúng tôi men theo đường đất sâu vào ruộng nơi có khu nghĩa địa Ma San. Chiếc ô tô phải ngừng lại ngay bìa ruộng vì đường đất đi vào chỉ có 1 mét ngang, hai bên là ao hồ. Trên mỗi ngôi mộ đều có xây một ngôi miếu bé con sơn đỏ trên mái, để thắp nhang và dựng bia bên trong kể lai lịch người quá vãng.

Đa số các ngôi mộ miền Bắc đều làm theo thiết kế tương tự như thế. Bước từ mộ này sang mộ khác (dường như không theo thứ tự ngang dọc nào cả, hoặc vì đám cỏ đã mọc cao quá gối làm cho chúng tôi không còn nhận được ra mô hình. Cỏ may bám vào quần áo chúng tôi, đâm lít chít đen nghịt. San giải thích: "Mỗi năm cứ vào tháng ba có lễ tảo mộ thì mấy cây cỏ này bị cắt sạch. Mấy tháng sau chúng lại lên nhanh như thế."

Ngôi mộ tổ tiên

Trở ra cổng nghĩa địa, thấy có một khu miếu thờ, Chương đề nghị vào thăm ông từ một chút. Ông từ ở đây giữ gìn miếu và các ngôi mộ gần bên. Nghe Chương nói ông từ sống bằng thửa ruộng của chính ông và số tiền đóng góp của khách đến miếu tặng cho. Gọi là miếu nhưng các ngôi nhà chễm chệ trên vùng đất có bề thế, có cây đa rủ bóng rất ra nét một cảnh chùa. Miếu ngoài miếu trong đều to đủ để cho người ta bước vào trong thắp hương cúng kiến. Góc trái ngôi miếu chúng tôi thấy có môt cây đa nhỏ rủ bóng bên chiếc ao tĩnh lặng. Trông cảnh thiên nhiên lôi cuốn như thế, chúng tôi tụ nhau chụp một vài ảnh dưới tàng cây. Trở về nhà người em trai, Tinh bắt đầu theo anh cả đi thăm vài người bạn ngày xưa. Ai ai cũng đã già, nhăn nheo, một số đông người không còn nữa, chỉ nghe những người còn lại kể về họ như những chuyện trong cổ tích.

Anh cả nói: - "Ngược lại, người trong làng xem chuyện của chú như một huyền thoại (!). Họ nói rằng chú mới học xong lớp ba, lúc còn là nhi đồng đã đi khỏi làng để được đi học. Mãi cho đến một thời gian, nghe đồn rằng chú ở miền Nam, thi cử, đỗ đạt trong hoàn cảnh gieo neo, chật vật, rồi đi du học, và bước chân ngày càng xa. Nghe như là một huyền thoại, vì chưa bao giờ thấy lại chú."

Hôm nay chàng thực sự đã trở về quê, nhìn cảnh này có khác nào Lưu Nguyễn lúc về lại trần gian: "không còn ai."

 


Các bài cùng tác giả LTX

Các bài khoa học

▪ Những Tảng Đá Ngoài Không Gian - Lý Thái

Vệ tinh Rosat của Đức suýt rơi xuống Bắc Kinh - Lý Thái sưu tầm

Tìm Hiểu Thiên Nhiên: Hào Quang Mặt Trời - Lý Thái Xuân

Tìm Hiểu Thiên Nhiên: Góc đối Tia Cực Quang - Lý Thái Xuân

Những Trụ Ánh Sáng Khác Thường Trên Thành Phố Latvia - Lý Thái Xuân

Gallileo: 100 Giờ Kỷ Niệm Thiên Văn học bắt đầu - Lý Thái Xuân

Những cuộn Hào Quang Ban Mai - Lý Thái Xuân

Trước Lucy đã có Ardi - Lý Thái Xuân

Vũ Trụ Mà Chúng Ta Biết Được - Lý Thái Xuân

Lý Thuyết Mới Về Nguồn Năng Lượng Đầu Tiên Của Sự Sống - Lý Thái

Hành Tinh của Yuri - Nhìn Từ Không Gian - Lý Thái

Một Chuyến Bay Xuyên Vũ Trụ - Lý Thái sưu tầm

Một Phút Câu Chuyện Loài Người Chúng Ta - Lý Thái (giới thiệu)

Vòi Rồng Ở Florida - Lý Thái

Có Gì Huyền Bí Trong Đám Mây Ngũ Sắc? - Lý Thái

Vài Tai Nạn Lớn Của Các Giàn Khoan Dầu trên Thế Giới - Lý Thái

Bình Minh Của Đại Nguyệt - Lý Thái

Sự Sống Trên Sao Hỏa? - Lý Thái

Nasa Tìm Thấy Bằng Chứng Của Một Đại Dương Cổ Đại Trên Sao Hỏa - Lý Thái

Hào Quang Mặt Trời Rực Rỡ Trên Dãy Hy Mã Lạp Sơn - Lý Thái Xuân


▪ 1 2 >>>

Các bài đối thoại

▪ Cảm nghĩ sau bài "Một bài viết thiếu tiêu chuẩn.." của ông Nguyễn Tường Tâm - Lý Thái Xuân

Tư Cách Đối Thoại - Lý Thái Xuân

Phản Hồi Nick Bình Nguyễn - Đừng Bắt Chước Công Giáo - Lý Thái

Vụ Đặt Tên Đường - Cái Gì Ở Đàng Sau? - Lý Thái Xuân


▪ ▪

Các bài thời sự

▪ Tại sao người Mỹ đi bầu vào ngày thứ ba? - Lý Thái Xuân

Bài Diễn Văn Nhậm Chức của Tổng Thống Obama - Lý Thái Xuân

Diễn Văn Tổng Thống Barack Obama Nhân Ngày Tựu Trường - Lý Thái

Những Tờ Tuyên Cáo của chính phủ Hoa Kỳ - Lý Thái

Các Biến Động Trung Đông và Bắc Phi - Mốc Thời Gian - Lý Thái

Diễn Biến Chính Trị Ở Libya - Lý Thái

Nhân ngày Độc Lập Hoa Kỳ - Những Lá Cờ Độc Lập Trên Thế Giới - Lý Thái

Cảm Xúc Dâng Tràn Hội Trường Dân Chủ Với Gabrielle Giffords - Lý Thái ghi

ITCCS Tuyên Bố: Giáo Hội Ca Tô Rô Ma Là Một Tổ Chức Tội Phạm Quốc Tế - Lý Thái

Câu Chuyện Về Ngày Độc Lập và Ngày Lập Quốc Hoa-kỳ - holidays.net/ Lý Thái dịch

Vài Hình Ảnh Trong Chuyến Đi Mỹ 2015 của TBT Nguyễn Phú Trọng - Lý Thái collections

Vatican Hoang Mang Vì Món Quà "Cây Thánh Giá Cộng Sản" của Tổng Thống Bolivia Tặng Giáo Hoàng Francis - Jonathan Watts /Latin America

Tính Cách Tương Đối Trong Các Khái Niệm Nhân Quyền, Tự Do Và Dân Chủ - Lý Thái

Cuộc gọi điện thoại chúc mừng những người bạn đã bầu cho Trump - Lý Thái

Câu Chuyện Về Ngày Độc Lập và Ngày Lập Quốc Hoa-kỳ - holidays.net/ Lý Thái dịch


▪ ▪

Các bài lịch sử

▪ Những Ý Nghĩa Trong Đồng Dollar Mỹ - Lý Thái Xuân

Chiến Tranh Việt Nam Và Một Vài Con Số - Lý Thái Xuân sưu tầm

Nhận Dạng Sắc Dân Cụ Hồ Chí Minh Là Chuyện Nhảm Nhí - Lý Thái Xuân

Sự Thật Về "Nhân Vật Nguyễn Trường Tộ" Như Thế Nào? - Lý Thái Xuân


▪ ▪

Các bài xã hội

▪ Nửa Thế Kỷ Đi Về - Những ngày đầu ở Hà Nội - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 1 - Con Đường Quê - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về - 2 - Đi Ải Nam Quan, Ghé Thăm Tô Thị - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 3 - Ải Chi Lăng và Những Quả Na Giai - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 4 - Đường Đi Điện Biên - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 5 - Xe Đò Từ Hà Nội vào Sàigòn - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 6 - Chủ mới ngôi nhà cũ - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 7 - Ngôi Trường Xưa, Cô Láng Giềng, Người Khuyết Tật - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 8 - Những Chiếc Cầu, Câu Sấu, Lầu Nội Trú - Lý Thái Xuân

Nửa Thế Kỷ Đi Về 9 - Hành Lý Mang Về - Lý Thái Xuân

Những Chủ Đề Mới Trong Thiệp Chúc Mùa Đông - Lý Thái

Ngày Xem "Đừng Đốt" - Lý Thái Xuân

Ngày Quốc Tế Phụ Nữ: Đệ Nhất Phu Nhân Obama và Bà Ngoại Trưởng Clinton - Lý Thái lược dịch

"Cãi Nhau Cho Phải Cách" Với Người Bạn Đời? - Lý Thái Xuân

Bước Đường 150 Năm Và Một Giấc Mơ - Lý Thái

Tâm Sự Khi Mẹ Ngủ - Lý Thái Xuân

Tấm Thiệp Mùa Đông của Ma Soeur T.M. - Lý Thái Xuân

Nhân Lễ Hội Chém Lợn - Lễ Ân Xá Cho Gà Tây Tại Tòa Bạch Ốc - Lý Thái

Tam Đoạn Luận - Khi Nào Đúng và Khi Nào Sai? - Lý Thái

Khi Kỳ Vọng Của Cha Mẹ Không Thể Đạt Tới - Lý Thái Xuân


▪ 1 2 >>>

Trang Xã Hội




Đó đây


2020-07-11 - LS Trịnh Quốc Thiên: VN tặng 2 tấn khẩu trang Cờ Đỏ Sao Vàng - cho nhân dân thành phố New York & Vui vẻ hợp tác

2020-07-11 - GN Hoàng Duy Hùng -Các con sói đội lốt chủ chiên - Nếu các con chiên đều mạnh dạn tố cáo những chủ chăn khốn nạn như thế này thì đạo CGLM không đến đỗi tệ như ngày nay.

2020-07-11 - GN Hoàng Duy Hùng: Nhìn lại 25 năm bang giao Việt & Mỹ -

2020-07-11 - Ngoại trưởng Mỹ ca ngợi quan hệ với Việt Nam nhân 25 năm bình thường hóa - Ngày 11/7 đánh dấu 25 năm thiết lập quan hệ ngoại giao giữa Mỹ và Việt Nam. Ông Pompeo cho rằng trong 1/4 thế kỷ vừa qua, 2 quốc gia đã “xây dựng mối quan hệ đối tác và hữu nghị dựa trên cơ sở lợi ích chung, sự tôn trọng lẫn nhau và quan hệ ngoại giao nhân dân”

2020-07-11 - Thành phố Hà Nội trao tặng thành phố New York 2 tấn khẩu trang - Ngày 9-7, chuyến hàng 2 tấn khẩu trang vải kháng khuẩn và khẩu trang y tế do thành phố Hà Nội tặng thành phố New York đã được Đại sứ quán Việt Nam tại Mỹ và Phái đoàn thường trực Việt Nam tại Liên hợp quốc (LHQ) hoàn tất các thủ tục hải quan và trao cho thành phố New York.

2020-07-11 - Báo Mỹ: Việt Nam - Điểm đến nổi bật của các nhà đầu tư nước ngoài - Trang mạng Seeking Alpha: trong những năm gần đây, Việt Nam luôn duy trì tốc độ tăng trưởng 7%/năm, gấp đôi mức trung bình của thế giới. Dù nông nghiệp vẫn chiếm tỷ lệ việc làm cao,

2020-07-09 - Đại sứ Mỹ phản đối Trung Quốc và khẳng định Việt Nam chống Covid-19 giỏi nhất thế giới -

2020-07-09 - TT Trump bị nguy: bị buộc nộp hồ sơ thuế & điều tra hình sự theo Phán Quyết Toà Án Tối Cao 7-2 -

2020-07-09 - Phi công người Anh nhiễm Covid-19 được chữa khỏi ở Việt Nam chuẩn bị về nước - Ông Stephen Cameron được đưa vào Bệnh viện Bệnh nhiệt đới TP HCM, và sau đó không lâu, chuyển sang Bệnh viện Chợ Rẫy, thời gian điều trị tổng cộng cho tới bây giờ là 112 ngày, trong đó 68 ngày được gắn máy trợ thở. Cơ may sống sót được đánh giá ở mức 10%

2020-07-09 - Nhất Linh hạnh phúc trong văn chương, đau khổ trong chính trị - Cách đây 14 năm, tuyển tập hồi ký Nhất Linh, cha tôi được xuất bản lần đầu ở Hoa Kỳ vào đúng dịp kỷ niệm 100 năm ngày sinh của thân phụ tôi, ngày 25 tháng 7 năm 2006. Hôm nay, cũng vào dịp kỷ niệm 57 năm ngày mất của ông, ngày 7 tháng 7 năm 2020, tác phẩm này được tái bản và phát hành lần đầu tiên ở Việt Nam. Nếu không xảy ra đại dịch Covid-19



▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 >>>




Thư, ý kiến ngắn
● 2020-07-06 - Người da đen NỔI GIẬN, do họ có mấy thế kỷ lịch sử đau thương, không thể gọi là KỲ THỊ NGƯỢC - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-07-06 - Chúng ta không phải Tị nạn Cộng sản! - Giác Hạnh -

● 2020-07-05 - Không thấy “điếm nhục” trong những việc này thì làm gì có “nhân phẩm”? - Ri Nguyễn -

● 2020-07-05 - Vắn tắt Lịch sử cận đại của Việt Nam - dành cho những người Việt CCCĐ chưa hề biết sử - Hồng Phạm -

● 2020-07-04 - Phóng viên SBTN trao đổi với 1 comment về chuyện Quạ mượn lông Công ở Houston - Youtube -

● 2020-06-30 - Thư các giáo sư Đại Học Luật Khoa George Washington gởi Bộ trưởng Tư Pháp William Barr - Diễn Đàn Email -

● 2020-06-29 - Nguồn tin của LS Trịnh Quốc Thiên nói về "vụ hối lộ động trời" của "cha con ông Joe Biden" có vấn đề! - Mike Wilson -

● 2020-06-26 - Âm mưu mượn đầu heo nấu cháo - Thái độ khinh thường lịch sử quá sức ngu xuẩn ! - kiwi land -

● 2020-06-25 - Tôi thêm chi tiết cho rõ đoạn về Cụ Hồ Chí Minh có tài thống nhất đất nước - Giác Hạnh -

● 2020-06-21 - Đừng vu khống chung chung là "đả kích tôn giáo", nếu đó không phải là chuyện chung chung của các tôn giáo. - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-19 - Phong trào nổi lên khắp nơi đòi quật đổ hết mấy cái tượng đài của các tên THỰC DÂN - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-15 - Trả lời Derek Phạm, NVTDTV: "Có nên bắt chước biểu tình ôn hòa kiểu này (khu tự trị ở Seattle) cho Việt Nam hay - Mảng Lịch Sử Chưa Viết -

● 2020-06-15 - Tôi lại giác ngộ vì sao VC không dùng Quốc Ca VNCH của nhạc sĩ Lưu Hữu Phước. - Giác Hạnh -

● 2020-06-14 - Giết cha mẹ rồi nuôi con, để cho nó gọi giặc là "Cha"! - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-13 - Hiệp Nguyễn: Chuyện Kha Luân Bố đã phơi bày, chuyện Rốt, Tộ, Ký... cũng vậy thôi, bọn văn hóa nô dịch dân t - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-12 - Công Giáo La Mã Tổ Chức Những Lớp Học Giáo Lý Phật Giáo Cho Chăn Chiens - FB Thi Nguyen -

● 2020-06-12 - Đây là Kinh Thúi của các ngươi nói về "Tự do Tôn giáo" - Võ Du -

● 2020-06-11 - NĂM ẤT DẬU: Chết NO theo sau chết ĐÓI và chết vì bệnh DỊCH TẢ - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-08 - Chia Rẽ Tôn Giáo _Vấn Đề Con Chiên - FB Lâm Phú Châu -

● 2020-06-07 - Không có tôn giáo nào cao trọng hơn Sự Thật - Phe TCG trù dập rồi chúng còn vu cáo cho chúng ta đang tấn công chún - Chu Tất Tiến - Wissai - Giác hạnh -


▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 >>>