Trong Muôn Vàn Sự Tàn Ác - Thời Diệm Nhu

Trần Quang Diệu trích đăng

http://sachhiem.net/LICHSU/TR/TQD06.php

28-Feb-2012

“BẮT CÓC VÀ GIAM CẦM”

(Trích tài liệu “Chín năm máu lửa dưới chế độ gia đình trị Ngô Đình Diệm”. Nguyệt Đam và Thần Phong thuật theo lời ông N.C.D, xb tại Sài gòn năm 1964, từ trang 208 đến trang 213).


“Tôi đã bị bắt trong vụ 11.11.1960 và ba năm bị giam cầm trong ngục tù của Diệm, Nhu và bị tra tấn dã man, nhất là bị sợi dây oan nghiệt treo từ trần nhà buông xuống”.

Sau khi đảo chánh 11.11.1960 thất bại, tôi bị bọn mật vụ của Diệm, Nhu bắt giam tại một biệt thự gần phi trường Tân Sơn Nhứt. Đó là một ngôi nhà lầu, nằm trên con đường Võ Tánh – Lăng Cha Cả, bên cạnh hãng sản xuất xe Lambretta. Ngôi nhà này ở chính giữa, hai bên có hai dãy nhà lợp tôn. Khách qua đường nhìn vào sẽ thấy một khu vườn rộng, và một ngôi nhà cũng như hàng trăm ngôi nhà khác.

Nhưng có ai ngờ đó là một trại giam bí mật, thuộc quyền hành của bọn tay sai Diệm, Nhu.

Chiều ngày 15.11.1960, hồi 5 giờ, tôi đương đáp xe tắc-xi trên đường Trương Minh Giảng thì bị một chiếc xe díp chận lại. Năm sáu người nhảy xuống vây lấy chiếc tắc-xi tôi ngồi. Những họng súng lục chĩa vào trong xe. Một tên ra lịnh:

- Lôi nó xuống.

Cửa xe tắc-xi vừa mở, hai tên lôi tôi ra, còn tay thì bịt mắt tôi lại, đẩy lên xe díp. Bắt đầu vào đó, tôi không còn biết xe đã chạy qua những con đường nào. Khi xe dừng, chúng lôi tôi xuống dẫn vào một căn nhà.

Chúng mở còng, và lấy dây buộc chặt hai tay tôi ra sau lưng. Chúng vẫn chưa mở chiếc khăn bịt mắt tôi. Tôi không thể nào định được mình đang ở đâu. Đang phân vân, tôi bị những mũi giày đá vào người tới tấp. Hai tay bị trói, mắt bị bịt kín, tôi không thể nào đỡ được những cái đá trời giáng đó. Tôi biết rằng giờ hành hình đã đến. Sau chúng ngừng tay, mở chiếc khắn bịt mắt tôi ra.

Định thần một lúc lâu, tôi mới biết mình đang ở trong một căn phòng nhỏ, tại một ngôi biệt thự. Lúc đó, có hai tên mặt đen xì, dẫn tôi qua phòng khác. Căn phòng này rộng cỡ 10 thước vuông, trên tường có treo những ảnh vẽ sọ người, bên dưới có viết mấy chữ “chết người”. Bên cạnh có những câu khẩu hiệu “không dung túng những kẻ ngoan cố”. “Một chánh thể Cộng Hòa Nhân vị”. “Một lãnh tụ Ngô Đình Diệm”.

Khi chúng mang những thanh củi vào. Hai tên bảo tôi leo lên đứng trên bàn. Trên trần nhà một sợi dây thừng treo lơ lửng.

Tôi chần chờ không chịu leo lên trên bàn. Tức thì những thanh củi tới tấp đánh vào người tôi. Hai tay bị trói. Tôi chỉ chờ có một cách là giơ lưng ra chịu trận. Chiếc áo sơ mi trắng tôi mặc, hai bên vai đã bắt đầu đổ máu đỏ lòm.

Ở đây, chúng không dùng những ma trắc như các nơi khác. Chúng lấy những thanh củi chẻ làm tư, chụm lại, hãy còn nguyên mắt để đánh. (Những ai đã từng bị giam giữ ở Mật vụ đã rõ). Đánh một lúc dường như đã mỏi tay, chúng dừng lại và khiêng tôi đứng trên chiếc bàn. Hai tên này buộc sợi dây thòng từ trần nhà xuống, vào sợi dây trói hai cổ tay tôi. Xong rồi chúng lôi cái bàn ra. “Đó là cách tra tấn: “cho đi tàu bay!”.

Bấy giờ người tôi bị xách ngược lên, và quay tít như chong chóng. Hai con mắt tôi bắt đầu nhìn thấy những đóm lửa, hơi thở mệt nhọc. Chừng 10 phút như thế, thì hai tên khác lại vào, trên tay lại cầm củi. Chúng bảo tôi đọc to những khẩu hiệu treo trên tường, mà tôi vừa kể trên. Tôi định cất tiếng la, thì những thanh củi bắt đầu bay vào đầu, ngực, lưng và chân tôi.

Lúc đầu, tôi còn cảm thấy đau, mỗi khi một thanh củi đập vào đầu. Nhưng 15 phút sau, thì tôi không biết gì nữa. Bởi vì chỗ nào cũng bị đánh, cũng rớm máu, dây thần kinh gần như không còn tiếp nhận những cảm giác đau đớn nữa.

Bọn mật vụ tay sai của Diệm, Nhu đánh người, không phải để khai thác như những nơi khác, mà đánh để trả thù (1). Lúc đó máu ở trong cổ họng tôi trào ra. Khi tôi ngất đi trên sợi dây oan nghiệt đó, chúng cởi dây thả xuống.

Lúc đó, tôi mê man không còn biết là chúng đã làm gì. Đến 2 giờ sáng hôm sau tôi tỉnh dậy, miệng và cổ họng khô lại. Tôi khát nước, muốn uống một ca nước lạnh, nhưng trong phòng tối om. Người tôi ê ẩm, tay chân không động đậy gì được.

Tôi dựa lưng vào tường thở dốc. Bên ngoài có tiếng chân người đến gần. Tiếng chìa khóa tra vào ổ khóa. Cánh cửa hé mở, ánh sáng từ ngoài lùa vào. Một người gác mang súng “cạc bin” và một tên Mật vụ đứng trước cửa gọi:

- Ê, ra đây nhanh lên thằng kia!

Tôi không trả lời, giả vờ như mê, chúng gọi liên tiếp, lấy báng súng đập vào cửa ầm ầm.

Mặc kệ, tôi cứ giả vờ như ngủ say. Những tiếng chửi từ trong miệng tên Mật vụ tuôn ra (2). Hắn xông vào, rọi đèn bấm vào mặt tôi.

Tôi vẫn không mở mắt. Hắn bước lại gần đá vào người tôi mấy cái liền. Xong hắn nắm tôi lôi dậy. Tôi cố gắng lắm mới có thể đứng lên, hai bàn chân và khắp người đã sưng tím đen lại (3).

Từ phòng giam, tôi đi qua một khoảng sân rộng, rồi lên căn nhà dùng làm chỗ khai thác. Hai tên Mật vụ đi sau vừa chửi rất tục tằn, dẫn tôi vào phòng tra hỏi. Tên D. người chỉ huy trại giam tại nơi đây, tay cầm súng lục, nhìn tôi một cách hằn học:

- Tôi báo cho anh biết, ở đây một là khai thành thật, tôi xét hồ sơ rồi thả anh ra. Hai là nếu anh ngoan cố thì tôi thủ tiêu anh ngay, không có tòa án pháp luật xét xử gì cả (4). Anh liệu hồn đấy! Tên D. nói vừa dứt lời, thì một tên mật vụ khác cầm một thanh củi dài đánh vào người tôi liên tiếp.

Mặc cho hắn nói gì thì nói, miệng tôi khô lại, tôi ráng hết sức để nói với tên D.

- Tôi khát nước quá, xin ông cho tôi ly nước.

Hắn mỉm cười một cách nham hiểm:

- À uống nước hả, tí nữa tao cho uống!

Nói xong, hắn ra lệnh cho một tên khác đưa tôi sang phòng bên cạnh. Giữa cái phòng này có kê một cái bàn lớn, hai bên là hai chiếc ghế dài. Trong góc phòng, có để một bình điện và vô số củi khúc. Hắn dẫn tôi sang đấy, trao cho tôi một tấm giấy trắng và một cây bút nguyên tử, hắn bảo tôi làm bản tự khai.

“TỔNG THỐNG ĂN MẮM RUỐC”

Trong khi tôi ngồi làm bản tự khai, thì dưới sân có tiếng xe hơi đỗ, tiếng người xôn xao. Những tiếng chửi giọng Huế, tiếng giày đá vào người và tiếng kêu rên.

Một lúc sau, năm sáu tên Mật vụ dẫn một thanh niên trạc 20 tuổi, khoẻ mạnh. Chúng đưa vào phòng điều tra có treo sọ người (5). Chừng năm phút sau, thì có tiếng những thanh củi nện vào người, tiếng kêu thất thanh, tiếng chửi rủa. Tôi không thể nào làm xong được tờ khai. Những tiếng kêu này và hình ảnh tra tấn dã man kia ám ảnh làm tim tôi ghê rợn.

Có tiếng hỏi:

- Tại sao mày lại nói thế?

- Thưa ông, tôi có nói gì đâu.

- Sáng ngày 11.11 mày nói gì? Có phải mày nói “Tổng Thống ăn mắm ruốc” không? (6)

Tiếng người thanh niên van nài:

- Dạ có, tôi có nói!

- Tại sao mày nói vậy? Đ.m. tao đánh cho mày biết.

Thế là những thanh củi tới tấp đập vào người kêu đôm đốp, tiếng rên xiết kêu la lại nổi lên.

Bỗng có tiếng hét to:

- Tôi nói “Tổng Thống ăn mắm ruốc” mà sao các ông lại đánh tôi.

Lính nhảy dù vây dinh Độc lập, không ai đi chợ được, thì phải ăn mắm ruốc chứ sao. Bộ ăn mắm ruốc xấu xa gì mà các ông lại đánh tôi!

Mặc cho kêu gào, những thanh củi cứ vẫn tiếp tục đập. Lúc đó mặc dù tôi đau đớn ê chề cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng khi nghe tiếng người thanh niên nọ thốt ra những lời trên, tôi cũng bật cười.

Cuộc tra khảo tiếp tục, Người thanh niên mỗi lúc càng hét to. Tiếng kêu thét lên rồi tắt ngang. Từ đó về sau, tôi chỉ còn nghe tiếng rên, và những tiếng thanh củi đập vào thân thể anh ta. Dường như thanh niên đó đã kiệt sức.

 

Bấy giờ tên D. từ phòng điều tra đi sang. Hắn đến đứng sau lưng tôi, hắn nhìn tập giấy trắng để trên bàn, trong lúc tôi vẫn chống hai tay lên mặt bàn. Hắn cầm tập giấy lên giở qua giở lại rồi vứt xuống. Sau đó là những báng súng từ tay hắn đập túi bụi vào ót, và tai tôi. Hắn hét to:

- Thằng này cứng đầu không chịu khai. Tr. Đâu cho nó uống nước đi. Mới nghe tôi mừng thầm, vì mình đang khát nước mà được uống thì còn gì bằng. Hai tên Mật vụ hồng hộc chạy sang. Một tên mang một chiếc ghế dài. Một tên khác từ dưới nhà xách lên một thùng nước.

Tên D. nắm tai tôi xách lên, và ra hiệu cho tên kia đi theo tôi. Tôi bước vào căn phòng mà bóng tử thần lúc nào cũng quanh quẩn trong óc tôi, một cảnh đầu tiên đập vào mắt tôi, người thanh niên lúc nãy kêu la bây giờ đã nằm bất tỉnh trong một góc phòng.

Trong phòng chiếc bàn vuông đã được đẩy vào một góc và thay vào đó chiếc ghế dài đã được kê sẵn, bên cạnh là một thùng nước đầy bọt xà bông, tên D. ra lệnh:

- Leo lên, ngửa ra, lúc nãy nói uống nước hả, bây giờ tha hồ cho mày uống. Nói đoạn hắn bắt tôi uống nước xà bông đến phình bụng, rồi cho người đứng trên bụng tôi mà đạp mạnh.”

(hết trích)


Ghi chú của Trần Quang Diệu:

1) Ngày nay, có những người cũng đã từng đe dọa:“chưa đến lúc trị tội” khi họ đang chửi rủa bất kỳ Giáo hội hay Giáo phái nào của Phật Giáo Việt Nam.

2) Làm sao có thể loại trừ rằng không có những tên mật vụ như vậy ngày nay đang ở đâu đó, luôn tiếp tục quen thói hung dữ là sẵn sàng mắng chửi lại bất cứ ai mỗi khi người ta dám đụng đến chế độ Ngô Đình Diệm “anh minh” mà một thời họ là những tay sai !?

3) Ôi! Đó là “Thiên Chúa lòng lành vô cùng” của một lãnh tụ, gọi là “đại anh hùng dân tộc” ở vị trí từng là ông thầy tu Ngô Đình Diệm, mà, ngay lúc làm tổng thống, ông đang có một bàn thờ Chúa trong dinh Độc Lập để hằng ngày ông cầu nguyện?

4) Chế độ Đệ nhất Cộng hòa “công bằng bác ái”, luật pháp nghiêm hành, văn minh tiến bộ là như vậy đó hay sao? Bảo đảm, nếu không được phép dung dưỡng bởi anh em ông Diệm, ông Nhu thì đố ai dám phát ngôn cẩu thả, bất cần luật pháp đến như vậy.

5) Nhằm để khủng bố tinh thần chứ không là gì khác? Thật ngao ngán cho những đứa con nhất thiết đều phải do Chúa sinh ra!

6) Cái đó – nói “Tổng thống ăn mắm ruốc” - mà còn bị bắt cóc tra tấn, thì so với những “âm mưu lật đổ vua Tự Đức”, quấy rối xã hội, xúi giục giặc ngoại bang đến cướp quê hương xứ sở vào hồi nhà Nguyễn thì làm sao có thể dung thứ? Vậy mà, có một số thì được hãng sản xuất thánh (Vatican) phong cho họ là thành “thánh” ráo trọi. Nhưng, đối với tổ quốc Việt Nam, thì nhất định họ là những tội đồ dân tộc, là thành phần phản dân hại nước. Còn đối với tòa thánh Vatican La mã, thì hễ ai trở thành thần dân của họ, “làm theo đức vâng lời”, nghĩa là phục tùng tuyệt đối mệnh lệnh của họ, đem lại sự lợi ích cho họ mà bị lâm nạn thì họ xúc tiến thủ tục, gạn lọc công trạng, thành quả để rồi phong lên hàng thánh. Như thế, thật là nhục nhã cho những ai khi biết rằng mình là con cháu của vua cácHùng.

Trần Quang Diệu


Các bài của tác giả Trần Quang Diệu

▪ Đôi hàng về ông Cao Xuân Vỹ - Trần Quang Diệu

Vũ Ngọc Nhạ - tài liệu

Có Một Khúc Quanh Đen Tối Và Thê Lương! - Trần Quang Diệu

Đảng Cần Lao Nhân Vị - VNCH Mười Ngày Cuối (Trích "Việt Nam Nhân Chứng") - Trần Quang Diệu

Một đoạn duy nhứt trong bài phỏng vấn ông Cao Xuân Vĩ - Trần Quang Diệu

Tại Sao Người Ta Chống Công Giáo? - Trần Quang Diệu

Trong Muôn Vàn Sự Tàn Ác - Thời Diệm Nhu - Trần Quang Diệu trích đăng

"Cả Thế Giới" Nào Lại "Nhìn Người Việt Là Quái Thai"? - Trần Quang Diệu

Ông Ngô Đình Diệm Có Giúp Cho Phật Giáo Trong Việc Xây Cất Chùa Chiền Không? - Trần Quang Diệu

Đổ Lỗi Phật Giáo Làm Mất Miền Nam Là Một Trò Hề Của Thời Đại - Trần Quang Diệu

Mai Đây, Xứ Việt! - Trần Quang Diệu

Về Những Biện Hộ Cho Câu "Thà Mất Nước Chứ Không Chịu Mất Chúa" - Trần Quang Diệu

Trái Tim HT. Thích Quảng Đức
(trả lời và phản biện bài viết của ông Vũ Linh Châu)
- Trần Quang Diệu

Phục Hồi Danh Dự Ở Nơi Có Sẵn Danh Dự - Trần Quang Diệu

Cám Ơn Thực Dân Pháp? Những Tuyên Bố Của Người Công Giáo - Trần Quang Diệu

Khi Đề Cập Tới Ông Diệm Hay Ông Hồ - Trần Quang Diệu

Chuyện Đức Khổng Tử - Chuyện Ăn Thịt Chó - Chuyện Phản Thần - Trần Quang Diệu - Phạm Hoàng Vư

Đổ Lỗi Phật Giáo Làm Mất Miền Nam Là Một Trò Hề Của Thời Đại - Trần Quang Diệu

Bổn Phận Người Dân Yêu Nước và Chuyện Dài ... Thiên Chúa Giáo - Trần Quang Diệu

Năm Sáu Ba (1963) Người Dân Không Chịu Nổi... ! - Trần Quang Diệu

▪ Đôi hàng về ông Cao Xuân Vỹ - Trần Quang Diệu

Sau đêm 20.8.1963, một phái đoàn Phật giáo Việt Nam vượt biên giới qua Cambogde - Trần Quang Diệu

Phản bác những ai nói rằng thời ông Ngô Đình Diệm "không có đàn áp Phật giáo" - Trần Quang Diệu

vụ tự thiêu thứ 6 kể từ ngày Hòa thượng Thích Quảng Đức hy sinh: Đại đức Thích Quảng Hương t - Trần Quang Diệu

Thầy Thích Thiện Mỹ tự thiêu trước nhà thờ Đức bà - Sài gòn - Trần Quang Diệu

Những mẫu chuyện dã sử, huyền thoại - Trần Quang Diệu

Kính Chúc Xuân Nhâm Thìn - Trần Quang Diệu

Tại Sao Người Ta Chống Công Giáo? / góp ý - Trần Quang Diệu

Dốt lịch sử: nick SGM (newsaigon@yahoo.com) chửi "Ba Đình" - đảo ngược Anh hùng / Việt gian - Trần Quang Diệu

Tranh chấp biển Đông: Sao Không Nói "Việt Nam Tôi Đây!" - Trần Quang Diệu

Văn hóa Đắc Lộ - Trần Quang Diệu

Nhận Định Về Nhóm Giao Điểm - 2 - Trần Quang Diệu vs Francis Dương

Địa chỉ mới - Nói với ông Tâm Bền và bà Thuấn - Trần Quang Diệu

Lên tiếng về việc các con chiên cuồng đạo tìm cách hạ giá ông Trần Tiên Long - Trần Quang Diệu

Tôi nói rằng giết chó để ăn thịt là dã man. - Trần Quang Diệu, HTA, Anthony Vu, Ng

Tôi nói rằng giết chó để ăn thịt là dã man - Trần Quang Diệu

Chia buồn - Trần Quang Diệu - Chuyển Luân

Trong chùa không có Phật - TẬP SAN PHTQ SỐ 20 - Trần Quang Diệu - PHTQ

Có nghĩa là tôi đang "phản biện" với ông Trần Văn Trung! - Chân Tuệ - Trần Quang Diệu - A Ng

Lại so sánh trật đường rầy (SH) - Kỉnh Phật Trọng Tăng như Thái Lan mà cũng ... - Tường Giang - Trần Quang Diệu


▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 >>>

Trang Lịch Sử