●   Bản rời    

MÙA XUÂN ĐÃ TỚI

MÙA XUÂN ĐÃ TỚI

Nguyễn Công Tiến

https://sachhiem.net/VANHOC/N/NguyenCongTien.php

30-Apr-2018

Sống ở Đức đã nhiều năm, tôi biết không ít các gia đình người Việt, mặc dù đã định cư ở những nước giàu có, tiện nghi hiện đại, đời sống vật chất đầy đủ…nhưng mỗi độ xuân sang, tết lại, trong họ vẫn đọng một nỗi lòng đau đáu nhớ về quê hương. Nhà tôi cũng không ngoại lệ, thường cứ dăm bảy năm, gia đình tôi lại về Việt Nam một lần để được hưởng những giá trị đích thực của thời khắc ngay trên quê hương. Người nhà mình, đất của mình thật chẳng nơi sang giàu nào hơn được...

Một tối cuối thu năm ấy, tôi tới nhà anh bạn đồng hương chơi, nhân tiện rủ anh cùng làm kế hoạch về ăn tết Việt Nam. Sau tuần “Cà phê đạo”, anh mở tủ lấy ra một phong thư đưa tôi xem, rồi nói: Lẽ ra thì cũng chưa có kế hoạch về tết năm nay, nhưng vì tôi mới nhận được thư của người anh từ bên kia gửi qua. Bức thư anh ấy viết, làm tôi sung sướng đến sững sờ. Đã bao nhiêu năm nay, anh tôi không bước chân về làng. Âu cũng là do hoàn cảnh mang lại bạn ạ. Đây là bức thư tâm huyết của anh ấy, được gửi từ nước Mỹ xa xôi:

Nevada ngày 15.10.2011

Hai em cùng các cháu xa nhớ.

Đã ba tháng trôi qua, kể từ ngày các em tới thăm anh chị, anh đã phải suy nghĩ rất nhiều. Lúc nào trong anh cũng vang lên tiếng gọi của quê hương: “ trở về”. Ông cha ta đã có câu: “lá rụng về cội”. Hôm nay, anh chị đã ra lớp người “xưa nay hiếm”, nếu không về cội thì về đâu? Anh xa quê hương đã lâu lắm rồi, nhưng dù ở đâu, làm việc gì, trong lòng anh vẫn canh cánh một niềm thương nhớ.

“Nhớ bóng mẹ già tất tưởi,
Dáng cha già quắc thước thuở năm nao
Và mỗi chiều ra sông gánh nước,
Bụi tơ hồng em thả khỏi nước chao”
.

Anh đã viết như vậy không chỉ trong nhật ký, mà anh còn cất giữ cả trong con tim mình. Quê hương luôn hiện lên trong anh với những hình bóng đẹp nhất, mến thương nhất. Mùa đông năm trước sang thăm anh, khi đi chơi chợ Noel, em hỏi:“anh có còn nhớ được cảnh tết ở làng mình không?”. Mặc dù đã bỏ làng ra đi từ khi mới mười tám tuổi đầu, nhưng cho đến tận bây giờ, anh vẫn giữ nguyên được những cảm xúc ngọt ngào với cái tết quê hương. Nhớ nhất là ngày ba mươi tết. Trời tuy lạnh, nhưng sáng và trong veo. Nhà mình ngèo, nên mãi tới sáng ba mươi mới đụng được thịt heo trong làng. Anh quẩy đôi nồi đình ra bến gánh nước. Con sông Bôi vào mùa này nước xanh ngăn ngắt. Lội xuống nước, không thấy lạnh, mà chỉ thấy mát vào tận gan ruột. Khi anh đổ đầy được chum nước, thì cũng là lúc u đã chuẩn bị xong lá dong cùng gạo, đỗ trên một cái nong đặt trước hiên nhà. Bàn tay nâu bóng đồng đất làng quê của u, nâng niu những hạt gạo nếp trắng ngần và căng tròn đã được ngâm từ đêm hôm trước. Anh còn nhớ lời u dạy khi buộc lạt bánh:“con phải giữ chặt hai đầu lạt, từ từ xoắn lại rồi thả nhẹ xuống, làm sao cho đầu lạt cuộn lại, nhỏ như cứt con chim cu, nút lạt như thế mới là đẹp”. Sau khi thay chân nhang và lau chùi bàn thờ, thày ra sau vườn chọn một cành đào đẹp nhất, trang trí trong nhà, rồi cùng các cụ đi dựng cây nêu ngoài đình làng. Đêm hôm đó cả nhà ngồi bên nồi bánh chưng, vừa sưởi ấm, vừa nghe bà ngoại kể chuyện Kiều. Cả nhà quây quần như vậy cho đến thời khắc giao thừa…

Hai em cùng các cháu mến thương, anh mong lắm được sống lại trong khung cảnh đơn sơ mà đầm ấm của cái tết năm xưa.“Sông có khúc người có lúc”, cái gì nên quên thì anh đã quên, cái gì cần nhớ thì anh đã nhớ. Đời anh nhiều khúc quanh co, trắc ẩn. Nhưng đến khúc này, anh có linh cảm rằng, sẽ êm đềm tươi mát khi được về với dòng Kim Bôi quê mình. Anh đã quyết định, trung tuần tháng một, anh chị sẽ sang bên em và chúng ta sẽ bay về trước ngày cúng ông Táo. Ngày tháng cụ thể thế nào, anh chị sẽ gọi điện thoại báo các em sau.

Chúc hai em và các cháu mạnh khoẻ. Hẹn ngày gặp mặt.

Hoàng

Đọc xong, cầm lá thư trong tay mà lòng tôi không khỏi phân vân:

- Vậy ra… ông còn một người anh nữa bên Mĩ?

Bạn tôi gật đầu, rồi kể:

Anh Hoàng là người anh cùng cha khác mẹ với tôi. Năm 1954, chống lại ý cha, anh quyết định di cư vào Nam. Khi ấy anh mới đi lính cho quân đội Pháp. Từ đấy, anh không quay lại cái nôi - nơi cha mẹ đã sinh ra, và nuôi anh lớn lên bằng hạt lúa, củ khoai - được vắt ra từ đồng đất làng Vầu quê tôi nữa. Cũng từ đấy trở đi, gia đình không biết gì về cuộc sống của anh nơi mù xa.

Tháng 12.1971 tôi đi bộ đội. Sau ba tháng huấn luyện, đơn vị tôi hành quân vào chiến trường, vừa đi vừa chiến đấu. Vào trận, trước giờ nổ súng, tôi thường bị run, run đến ướt đũng quần lúc nào không biết. Nhưng một khi súng đã nổ, tôi đánh rất hăng, cũng có chiến công. Vậy nên đến năm 1973, đơn vị tổ chức đi thẩm tra lý lịch để kết nạp tôi vào Đảng. Khoảng hai tháng sau, trung đội trưởng Vũ - người chịu trách nhiệm giúp đỡ tôi bảo: “Hỏng rồi! Anh Hoàng của cậu, bây giờ là một trung tá pháo binh của quân lực Việt Nam cộng hòa”.

Tôi rất buồn, nhưng cũng được an ủi một phần, vì biết được rằng, người anh đã biền biệt bao năm vẫn còn sống. Đến năm 1977, sau khi được ra quân, tôi vào Nam tìm anh Hoàng, thì được gia đình cho biết, anh bị đưa đi cải tạo ở mãi ngoài Bắc. Tôi lại lần tìm địa chỉ, rồi đến được trại giam mãi trên Ấm Thượng thăm anh. Lúc đầu, anh tỏ ra dè dặt, lãnh đạm. Nhưng sau vài lần thăm nuôi, thấy tình cảm của tôi và gia đình ngoài Bắc là chân thật, anh em hiểu nhau, dần dần anh cởi mở kể hết chuyện xưa. Anh bảo: “Sau bao nhiêu năm bỏ tay cày để cầm súng, bây giờ làm quen lại công việc ngày xưa, cũng thấy khỏe và vui”...

Hoá ra vào năm 1972, đơn vị tôi và đơn vị anh, đã giao chiến với nhau nhiều trận ở Quảng Trị. Ác liệt nhất là trận đánh chiếm thành cổ. Cả hai bên đều bị tổn thất nặng. Nhưng may mắn, cả hai người không ai hề hấn gì. Đến 1973 ở chiến trường Lào, nhóm trinh sát chúng tôi lập một đài quan sát, để theo dõi một đơn vị lính Thái Lan ở Sam-Thoong. Lúc đó, anh đang làm công việc huấn luyện pháo binh cho tàn quân phỉ Vàng Pao đóng gần đó. Cũng chính anh đã chỉ huy cho pháo bắn chặn đường rút của chúng tôi, khi đài quan sát bị lộ .

Trận dập pháo ấy, tôi bị mảnh chém rách đùi, máu chảy bê bết. Rút về hậu cứ một thời gian, đơn vị tôi lại tiếp tục hành quân chiến đấu. Và đáng nhớ, nhưng cũng đáng buồn nhất là trận đánh năm 1974. Khi đơn vị tôi chiếm được đường 14, bên địch tháo chạy tán loạn. Để cứu nguy cho bộ binh bên mình, anh đã ra lệnh cho pháo ở Đắc Tô nã đạn vào đội hình tôi. Chỉ ít phút sau, pháo binh ta bắn trả ngay. Trận này, tôi bị một mảnh đạn pháo xuyên thấu qua ngực. Máu ra nhiều, tôi ngất đi trong tiếng đạn pháo vẫn vang gầm trời. Nhưng trong cái hoạ, lại có cái phúc.

Nhờ ơn tổ tiên, nên mảnh đạn chỉ xuyên qua phần mềm. Được cấp cứu kịp thời tại bệnh viên tiền phương, sau đó tôi được chuyển ra Bắc điều trị tiếp, nên sức khỏe hồi phục khá nhanh. Trong trận ấy, chính anh Hoàng cũng bị một mảnh pháo của ta phạt cụt hai ngón tay. Trong từng ấy năm giao tranh, chẳng hiểu đất trời sui khiến làm sao, hai anh em tôi cứ luẩn quẩn sát nhau, nhưng vẫn bị cách chia bởi một trận tuyến.

Sau khi hết hạn cải tạo, anh Hoàng đưa cả gia đình sang Mỹ định cư. Anh thề sẽ không bao giờ trở về nước Việt Nam Cộng sản nữa. Từ đấy, hai anh em tôi bị đứt liên lạc. Mãi sau này, nhận được thư tay anh gửi sang Đức, hai bên mới nối lại được tình cảm. Các cháu vẫn thường Mail cho nhau.

Mấy năm trước, cả nhà tôi đã sang thăm gia đình anh, vui lắm, toàn chuyện trên trời dưới biển. Nhưng chuyện gì thì chuyện, hễ tôi gợi ý anh chị cho các cháu về quê ăn tết là anh lắc đầu quầy quậy. Mùa hè vừa qua, vợ chồng tôi lại sang thăm anh chị. Chuyện trò thế nào lại dẫn đến cái tết ở quê, anh vẫn một mực: “không”.

Hôm ấy, gần tới ngày trở lại Đức, cả nhà rủ nhau đi bơi. Lúc này, vết đạn vào trước ngực rồi ra sau lưng của tôi đã biến thành sẹo lồi, nó thâm lại trông rất rõ. Khi tôi và anh ở trong phòng tắm, bị ngứa lưng, tôi nhờ anh kì giúp. Lúc chạm vào vết sẹo sau lưng tôi, anh dừng tay lại. Ngậm ngùi một lúc, anh mới nói:

- Gặp thời nào, mình phải ứng xử theo thế ấy thôi em ạ. Nếu như không bỏ vào Nam đận ấy, chắc rằng anh cũng sẽ đi bộ đội như em.

Tôi bảo:

- Thôi mà anh, chuyện qua lâu rồi.

Vừa choàng chiếc khăn tắm lên người tôi, anh vừa hỏi:

- Trở trời có đau lắm không em?

Tôi cười:

- May chỉ xuyên qua phần mềm, vào xương là ăn đủ đấy. Bây giờ mọi chuyện ổn cả rồi bác ạ.

Anh Hoàng từ từ đưa bàn tay cụt hai ngón lên trước mặt, rồi anh như nói với ai, ở đâu đó chứ không phải với tôi: “Vết thương thì đã lành, nhưng vết sẹo vẫn còn đây. Chẳng lẽ chỉ vì nhìn thấy sẹo, mà ta lại làm cho vết thương đớn đau trở lại?” Biết anh có tâm sự, tôi im lặng. Liền đó, anh ngồi trầm ngâm hàng giờ bên bình trà sen trên bãi cỏ, cho đến lúc trời chiều...

Và như bạn đã biết, tháng mười anh viết thư cho chúng tôi hẹn ngày trở về. Đây là lần đầu tiên, anh tôi sẽ đặt chân trở lại mảnh đất chôn nhau cắt rốn, sau gần sáu mươi năm trời xa cách. Cũng có thể đó là lần cuối cùng…Nhưng như anh bảo: “Được một lần cúi mình trước ông bà, cha mẹ, tuy có muộn màng, nhưng anh tin rằng các cụ sẽ độ lượng mỉm cười. Nếu được như vậy, một khi xác thân này phải đi vào trong cỏ, ta vẫn thanh thản trong lòng”.

Những năm tháng sống ở châu Âu, chúng tôi thường phải hứng chịu những mùa đông khốc liệt. Từng lớp tuyết thay nhau phủ dày trên mặt đất, rồi nén lại thành băng đá. Nằm bên dưới lớp băng lạnh cóng ấy, vẫn có một mầm sống với nhựa sống mãnh liệt tuôn trào. Nó ở đâu đó ngay trong lòng đất, từng giờ, từng phút kiên nhẫn đợi ánh sáng xuân của mặt trời.

Đó chính là mầm hoa tuyết - tôi gọi nó là hoa tóc tiên - một loại hoa được coi là thấp bé nhất, yếu đuối nhất trong tất cả các loài hoa. Ấy vậy mà khi lớp băng cuối cùng chưa tan chảy hết, nó lại là thứ hoa đầu tiên nở sớm nhất, cứng cáp vươn mình trỗi dậy, khoe thắm sắc màu. Hoa tóc tiên cũng như người Việt Nam chúng ta vậy - dù ở bất cứ nơi đâu, hoàn cảnh khắc nghiệt thế nào, vẫn luôn mang trong mình một dòng máu Lạc Hồng, với sức sống mãnh liệt diệu kỳ.

Nhìn thấy hoa tóc tiên nở, biết rằng mùa xuân đã tới.

Halle /S. 2011 - lập đông Tân Mão

Nguyễn Công Tiến

Nguồn FB Nguyễn Công Tiến

Trang Thời Sự




Đó đây


2026-01-29 - CDBHB4838. Khi báo chí im lặng, mạng xã hội đương nhiên lên ngôi -

2026-01-28 - Khi "Nhân Quả" bị biến dạng và trở thành công cụ hóa. - Một xu hướng gần đây, khái niệm nghiệp báo (nhân quả) của Phật giáo đang được diễn giải một cách chủ quan, đơn giản hóa quá mức và mang tính chất gieo rắc nỗi sợ hãi. Khái niệm này, vốn là trung tâm

2026-01-28 - Chủ tịch Hội đồng EU đến Việt Nam lúc này để làm gì? -

2026-01-26 - Nịnh Thần Khét Tiếng Việt Nam Trong Lịch Sử - Cần nhất là nhận biết những nịnh thần ngày nay nữa!

2026-01-23 - Nỗi nhục năm 1975 bị nhắc lại năm 1995 - Tổng thống Mỹ Bill Clinton, và Đại tướng West Moreland giải thích cho những người VNCH ly hương muốn kéo dài thù hận.

2026-01-20 - Nhân Tài Đất Việt - Ai là tác giả bộ gõ Unikey trên máy tính? -

2026-01-19 - Kiều bào tại Mỹ chung tay sẻ chia với đồng bào trong nước trước thềm Tết Nguyên đán - Trước đó, do mưa lớn kéo dài, nhiều khu dân cư trên địa bàn đã bị ngập úng, gây thiệt hại về nhà ở, đồ dùng sinh hoạt, hoa màu, ảnh hưởng không nhỏ đến đời sống của người dân, nhất là trong thời điểm chuẩn bị đón Tết Nguyên đán. Số tiền ủng hộ 30 triệu đồng được trao tới 30 hộ gia đình, mỗi hộ 1 triệu đồng. Đây là món quà nhỏ nhưng đong đầy tình cảm của những người con Việt Nam ở phương xa

2026-01-18 - Việt Nam nhận lời mời tham gia Hội đồng Hòa bình Dải Gaza - Việt Nam cho rằng thành lập Hội đồng Hòa bình là bước đi cần thiết để triển khai Kế hoạch Hòa bình Dải Gaza được Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc thông qua tại Nghị quyết số 2803 ngày 17/11/2025, trong đó hoan nghênh các quốc gia thành viên tham gia Hội đồng Hòa bình để thúc đẩy hòa bình, cứu trợ nhân đạo và tái thiết Dải Gaza.

2026-01-18 - CP CSVN được TT Mỹ mời vào Hội Đồng Hoà Bình Gaza! CSVN ngồi chiếu trên của thiên hạ -

2026-01-15 - Thời sự thế giới 15/1: Nga - Mỹ đã chốt, Ukraine ngỡ ngàng; Ông Zelensky ban bố tình trạng khẩn cấp -



▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 >>>




Thư, ý kiến ngắn
● 2026-01-29 - Lễ Phật Thành Đạo - Niềm tin đem ra pha trộn tùy tiện thì không chỉ là tà pháp, mà còn là sự phỉ báng tinh th - Nhân Giác -

● 2026-01-24 - Sắc lệnh đức tin mới nhất của Giáo hoàng Leo XIV về Đức Trinh Nữ Maria gây sốc cho Hồng y Tagle! - News.usstareveryday -

● 2026-01-23 - Xôn Xao Thông Tin Trường ĐH SƯ PHẠM 2 Đục Bỏ Tên 1 TIẾN SĨ trong BIA ĐÁ TIẾN SĨ của Trường - FB CÁNH SÓNG -

● 2026-01-21 - BÀN TAY ĐẠO DIỄN CỦA VATICAN - Không có linh mục nào thờ các Anh hùng Dân tộc ? - Hồng Thất Công -

● 2026-01-21 - Số lượng Kitô hữu toàn cầu vẫn tăng, nhưng sự tăng trưởng này đến từ Nam Bán Cầu – châu Phi hạ Sahara - FB Hien Tran -

● 2026-01-19 - Bài Xã Luận: Thanh Tra Hay Bao Che Thích Chân Quang – Đã Đến Lúc Bộ Giáo Dục Và Đào Tạo Phải Trả Lời Rõ Ràng - Cộng Đồng Hiểu Luật -

● 2026-01-17 - Công viên High Line ở NewYork sẽ trưng bày bức tượng Phật hoành tráng nhằm tôn vinh di sản văn hóa đã mất - Báo ArtNet -

● 2026-01-17 - Phân tích vụ việc ông Vương Tấn Việt kiện đòi đất qua lăng kính "tham sân si" - Minh Phong -

● 2026-01-16 - Vài Tờ Báo Lên Tiếng Về Vụ Kiện Đòi Đất của ông Vương Tấn Việt - tức thượng tọa Thích Chân Quang - SH sưu tầm -

● 2026-01-12 - Tranh luận với tín đồ Thiên Chúa giáo về nguồn gốc loài người - Hiền Trần -

● 2026-01-12 - Đoàn nhà sư Phật giáo đi bộ vì hòa bình - Một nhóm tín đồ Tin Lành Hội Thánh Baptist cầm loa, hét lớn chỉ tr - Hien Tran -

● 2026-01-12 - Kinh Matthew Che Đậy Sự Lăng Loàn Của Mary? - Hiền Trần -

● 2026-01-11 - TPHCM: Bản án phúc thẩm "bỏ quên" vai trò cộng đồng trong vụ tranh chấp tài sản chung, - Nhóm PV -

● 2026-01-10 - Khám phá: Một phần văn hóa truyền thống Việt Nam tại Hoa Kỳ. - Lê Hoàng -

● 2026-01-10 - Năm nay, Việt Nam xếp thứ 4 trên bản đồ thể thao trí tuệ thế giới. - Lê Mạnh Đông -

● 2026-01-09 - Điều mâu thuẫn trong quan niệm "giáo dục khai phóng" - Lý Thái Xuân -

● 2026-01-08 - CHÁU DỎM - Trùm xã hội ...vàng khè. - Nguyễn Minh Chí -

● 2026-01-07 - Linh mục không chịu "đạo ai nấy giữ" đâu nhé - "Gương sáng" của TCG là gì??? - Chien Dang -

● 2026-01-07 - Bộ Giáo Dục Và Đào Tạo Có Dấu Hiệu Vi Phạm Pháp Luật - Nhân Dân Cần Một Lời Xin Lỗi - Nguyễn Trọng Nghĩa is in Cao Lãnh, Vietnam -

● 2026-01-07 - IRELAND- Khám phá gần 800 hài cốt trong bể phốt tại nhà hộ sinh do nhà thờ quản lý - Hữu Long Nam -


▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 96 97 98 99 100 101 102 103 104 105 106 107 108 109 110 111 112 113 114 115 116 117 118 119 120 121 122 123 124 125 126 127 128 129 130 131 132 133 134 135 136 137 138 139 140 141 142 143 144 145 146 147 148 149 150 151 152 153 154 155 156 157 158 159 160 161 162 163 164 165 166 167 168 169 170 171 172 173 174 175 176 177 178 179 180 181 182 183 184 185 186 187 188 189 190 191 192 193 >>>