Tâm Thư Gửi Nhà Nước Việt Nam
Nguyễn Mạnh Quang
https://sachhiem.net/NMQ/TAMTHU/NMQtt_01b.php
|
bản in |
¿ trở ra mục lục
| 29 tháng 3, 2009
- Lời Giới Thiệu -
NỘI DUNG
Vào đề
Phần I: Việt Nam phải dứt khoát
không bang giao với Vatican
Chương 1: Tổng quát về chủ trương và chính sách của Giáo Hội La
Mã.
Chương 2: Việt Nam không nên thiết lập bang giao với Vatican.
Phần II: Chủ trương thống trị
toàn cầu và nô lệ hóa nhân loại của Vatican
Chương 3: Chủ trương thống trị toàn cầu và nô lệ hóa nhân loại
của Vatican.
Chương 4: Chủ Trương và kế họach của Vatican đánh chiếm Việt Nam.
Chương 5: Vatican nỗ lực thuyết phục Pháp cấu kết với Vatican
đánh chiếm Việt Nam.
Chương 6: Những động lực hay lý do khiến cho người Việt Nam theo đạo
Ca-tô.
Chương 7: Nhưng nét độc đáo trong Thiên Chúa La
Mã.
Chương 8: Tín đồ Ca-tô bản địa được Vatican rèn luyện như thế nào?
Chương 9: Dã tâm của chính sách đào tạo người the
tinh thần công giáo của Vatican.
Chương 10: Hậu quả của chính sách đào tạo người của Vatican.
Chương 11: Địa vị và tội ác của giáo dân người Việt đối với tổ
quốc và dân tộc.
Chương 12: Sự khác nhau giữa giáo dân Âu Châu và giáo dân người Việt
Phần III.- Kế sách trèo cao lặn
sâu của Vatican vào giới lãnh đạo nhà nước tại các quốc gia đối
tượng.
Chương 13: Những hành động tham tàn và man rợ của Nhà Thờ Vatican.
Chương 14: Lòng căm phẫn của nhân dân thế giới đối với Nhà Thờ
Vatican.
Chương 15: Cuộc chiến chống
Vatican của người Anh và kế sách của Vatican xâm nhập vào
giai cấp lãnh đạo nước Anh.
Chương 16: Cuộc chiến chống Vatican của dân Pháp và kế sách của Vatican xâm nhập vào giai cấp lãnh đạo nước Pháp.
Chương 17: Kế sách trèo cao lặn
sâu và dùng tín đồ để gây bạo loạn chống lại tổ quốc và dân tộc
Việt Nam.
Phần IV: Những phương cách
của nhân dân thế giới chống
lại Giáo Hội La Mã.
Chương 18: Các nước Ý, Đức, Nga,
Tiệp Khắc, Tây Ban Nha và Ba Lan chống Vatcan.
Chương 19: Các dân tộc Hoa Kỳ, Mễ
Tây Cơ, Cuba và Nicaragua chống Vatican.
Chương 20: Các dân tộc Nhật Bản, Trung Hoa và các dân tộc khác
chống Vatican.
KẾT LUẬN
Đọc lịch sử thế giới và lịch sử
Giáo Hội La Mã, chúng ta thấy Giáo Hội La Mã quả thực là một tổ chức
tội ác nắm trọn quyền lực chuyên chính về cả tôn giáo lẫn chính trị
bao trùm gần kín lục địa Âu Châu và các vùng ven Biển Dịa Trung Hải
trong suốt chiều dài lịch sử từ thế kỷ 4 cho đến cuối thế kỷ 18 và ở
các thuộc địa của các đế quốc Bồ Đạo Nha, Tây Ban Nha, Pháp và Bỉ ở
khắp năm châu bốn bể từ giữa thế kỷ 15 cho đến cuối thế kỷ 20. Tổ
chức tội ác này đã sử dụng cả hàng rừng thủ đoạn siêu việt về lường
gạt và bịp bợm, siêu viêt về thâm độc, siêu việt về gian tham và tàn
ngược để duy trì và củng cố quyền lực.
Quyền lực sinh ra tội ác. Quyền
lực càng nhiều và nắm quyền càng lâu thì tội ác càng nặng và càng
nhiều. Giáo Hội La Mã là một thế lực có quá nhiều quyền lực và lại
nắm quyền trong một thời gian dài như vậy thì tất nhiên tội ác của
cái thế lực này phải thật là vô cùng ghê gớm. Có thể nói rằng tội ác
chống lại nhân loại của Giáo Hôi La Mã gồm toàn những trọng tội
trùng trùng vào cao chất ngất như hàng chục rặng núi Hy Mã Lạp Sơn.
Giáo Hội La Mã ở vào trường hợp này và gồm những tội danh như sau:
1.- Sử dụng hệ thống tín lý Ki-tô
để mê hoặc, phỉnh gạt, lừa bịp, hù dọa và khủng bố tinh thần người
đời.
2.- Nhân vơ và mạo nhận là đại
diện duy nhất của Thượng Đế ở trên thế gian này
3.- Kìm hãm nạn nhân mãi mãi ở
trong tình trạng ngu dốt bằng chính sách ngu dân và nhồi sọ để dễ bề
sai khiến đúng theo sách lược “dân ngu dễ trị”.
4.- Biến tin đồ thành những hạng
người mất hết nhân tính khiến cho họ không còn những tình cảm và
tình yêu hồn nhiên và thiêng liêng đối với những người thân thương
trong gia đình và đối với tổ quốc qua lời dạy của ông Jesus trong
Matthew (10:34-37), của Giáo Hoàng Paul IV (1559-1565) “Nếu bố
tôi là dị giáo đồ tôi sẽ chụm củi đốt sông ông ta luôn” và của
Giáo Hội.
5.- Lừa dối người đời, ăn gian nói
dối, quay quắt, lắt léo, lươn lẹo, lật lọng, trở tráo, ăn không nói
có, đổi trắng thay đen.
6.- Nêu gương sống đời dâm ô trụy
lạc, loạn dâm, loạn luân, phi luân, bất nhân, bất tín và bất nghĩa.
7.- Cướp đoạt tài nguyền và cưỡng
chiếm hữu bất động sản của các quốc gia nạn nhân.
8.- Áp bức và bóc lột các dân tộc
nạn nhân vơ vét và tích lũy của cải cho đầy túi tham.
9.- Tra tấn và hành hạ các nạn
nhân một cách cực kỳ man rợ.
10.- Độc ác và bạo ngược và đã
tàn sát tới gần ba trăm (300) triệu nạn nhân.
Mỗi một tội danh trên đây là một
rặng núi tội ác, gom lại thành 10 rặng núi tội ác, gọi chung là 10
rặng núi tội ác chống nhân loại.
Lẽ tất nhiên, tội ác chống lại
nhân lọai càng nhiều thì lòng căm phẫn và thù ghét của nhân dân thế
giới đối với Giáo Hội La Mã càng chất chứa và tích lũy trong lòng
mãnh liệt và bốc lên đến tận trời xanh, và chỉ chờ có hội thuận tiện
là biến thành con bão lửa thiêu rụi cả toàn bộ nền tảng tín lý
Ki-tô và tất cả những thành trì bảo vệ khiến cho Giáo Hội không còn
nơi nương tựa và cũng không còn có thế lực nào đứng ra che chở cho
nữa. Và cuối cùng tự nó sẽ rơi vào tình trạng rã ngũ tan hàng giống
y hệt như chính quyền bù nhìn và đao quân đánh thuê do Mỹ và Vatican
dựng nên ở miền Nam Việt Nam đã tan rã vào những ngày chót của tháng
4 năm 1975.
Tòa Thánh Vatican cũng biết như
vậy. Cho nên trong hơn 10 năm gần cuối cuộc đời, Giáo Hoàng John
Paul II đi đến bất kỳ quốc gia nạn nhân nào của Giáo Hội cũng xin
lỗi lia lịa, tính ra có tới hơn 100 lần, rồi chính Ngài lại cho tổ
chức một buổi đại lễ vô cùng trọng thể tại Quảng Trường Peter và
buổi sáng ngày Chủ Nhật 12/3/2000 để chính Ngài và các vị chức sắc
cao cấp trong giáo triều Vatican chính thức đứng ra cáo thú tội ác
với Chúa và với nhân dân thế giới trước sự chứng kiến trực tiếp của
hàng triệu khán thính giả tại Quảng Trường Peter và hàng trăm triệu
khán thính giả khác qua các các màn ảnh truyền hình ở khắp mọi nơi
trên thế giới.
Những tưởng rằng, với những hành
động xin lỗi các quốc gia nạn nhân của Giáo Hoàng John Paul II và
hành động cáo thú tội ác công khai với Chúa giữa thanh thiên bạch
nhật của giáo triều Vatican trước hàng trăm triệu khán thính giả như
vậy, thì Vatican đã biết ăn năn hối lỗi và phục thiện, nhưng đáng
buồn là “ngựa vẫn quen đường cũ” và Vatican vẫn chứng nào tật
ấy.
Người Trung Hoa có câu nói “giang
sơn dị cải, bản chất nan di”. Cái bản chất phỉnh gạt, lừa bip,
xấc xược, ngược ngạo, tráo trở, lươn lẹo, thay hình đổi dạng khi
thì đóng vai hiền lành như con cừu, khi thì qủy quyệt, tinh ma, lưu
manh như một con cáo giả và khi thì hung bạo, dã man như con cọp đói
của Giáo Hội quả thật là bất trị, không thể nào sửa đổi được (nan
di). Bằng chứng là từ nhiều năm nay chính quyền và nhân dân Việt Nam
đã phải đối phó với Nhà Thờ Vatican về những thủ đoạn dùng các đạo
quân thứ 5 để gây rối loạn chuẩn bị cho kế sách cướp đoạt chính
quyền bằng những chiều bài đòi cướp lại những bất động sản (đã bị
chính quyền quốc hữu hóa từ giữa thập niên 1950) là những khoản tài
sản mà Vatican đã cưỡng chiếm của dân ta trong thời Liên Minh Xâm
Lược Pháp – Vatican đánh chiếm và thống trị Việt Nam 1862-1945 và
bằng nhiều quái chiêu khác. Bằng chứng rõ ràng nhất cho cái bản chất
ghê tởm này của Nhà Thờ Vatican là thái độ, lời nói và hành động
ngang ngược của họ trong thời gian vừa qua với những vụ:
1.- Việc Tổng Giám Mục Ngô Quang
Kiệt xúi giục con chiên nổi loạn đánh phá tòa nhà công quyền tại số
142 Phố Nhà Chung, Hà Nội trong thời gian từ 18/12/2007 cho đến
ngày 30/1/2008 với chiều bài đòi chiếm lại khu đất này cho Vatican.
2.- Việc ông tổng giám mục này
cùng với các Linh-mục Vũ Khởi Phụng, Nguyễn Văn Khải, Nguyễn Ngọc
Nam Phong, Nguyễn Văn Thật, Nguyễn Hữu Vinh xúi giục một số giáo dân
cuồng tín gây bạo loạn phá tường tràn vào chiếm đóng Công ty may
Chiến Thắng tại số 180 Đường Nguyễn Lương Bằng (Phường Đống Đa, Hà
Nội) từ ngày 18/8/2008 cho đến nay (30/8/2008).
3.- Thái độ và lời lẽ ngang ngược
(coi giáo luật đứng trên luật pháp Việt Nam)trong văn thư số
10/GHVN đề ngày 25/9/2008 của Tổng Giám Mục Nguyễn Văn Nhơn (chủ
tịch Hồi Đồng Giám Mục Việt Nam) trả lời văn thư số 1437/UBND-NC
ngày 23/9/2008 của ông Nguyễn Thế Thảo (chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân
Thành Phố Hà Nội).
4.- Thái độ và lời lẽ ngang ngược
(coi giáo luật đứng trên luật pháp Việt Nam)trong lá thư phúc đáp
của Tỉnh Dòng Cứu Thế Việt Nam đề ngày 19/12/2008 gửi ông Chủ Tịch
Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Hà Nội.
5.- Vụ dựng tượng Bà Maria ở xã An
Bằng (Huế) kéo dài từ đầu năm 2008 cho đến ngày nay (Tháng 1/2009).
Tất cả bằng chứng này cho thấy rõ
là (1) các ông tu sĩ và giáo dân Ca-tô người Việt vẫn còn triền miên
trong cơn mê mơ về nước Chúa mà cứ ngỡ rằng Việt Nam hiện nay là
"Nước Cha trị đến" nằm dưới quyền thống trị của Nhà Thờ Vatican
giống như ở miền Nam Việt Nam trong những năm 1954-1975 và họ vẫn
tiếp tục đi sâu vào con đường tội ác chống lại dân tộc và tổ quốc
Việt Nam, và (2) Nhà Thờ Vatican vẫn còn theo đuổi chính sách sử
dụng tu sĩ và giáo dân người Việt trong mưu đồ đánh phá chính quyền
và đất nước Việt Nam để đưa dân ta vào cái tròng Ca-tô (Catholic
loop) để siết cổ mà các dân tộc Âu Châu đã phải tốn không biết bao
nhiêu công lao mồ hôi, nước mắt và xương máu của biết bao nhiêu thế
hệ trong suốt chiều dài gần hai ngàn năm mới giải thoát được.
Với kinh nghiệm của một người theo
đuổi ngành sử học, dạy môn sử tại các trường trung học ở Việt Nam
cũng như ở Hoa Kỳ liên tục từ niên khóa 1964-1965 cho đến niên khóa
1996-1977 và đã tìm hiều lịch sử Vatican về những hành động lấn
chiếm tiếm đoạt chính quyền ở các nước Âu Châu và nhiều nơi khác
trên thế giới từ thời Trung Cổ cho đến ngày nay, chúng tôi cố gắng
chọn lọc một số những đoạn văn trong bộ sách Lịch Sử và Hồ Sơ Tội Ác
Của Giáo Hội La Mã (đang biên soạn gần xong) gom lại và sắp xếp
thành tập sách nhỏ này với hy vọng giúp cho chính quyền Việt Nam
hiện nay và nhân dân ta ở trong nước cũng như ở hải ngoại có thể:
a.- Nhìn thấy dã tâm của Vatican
trong những thủ đoạn sử dụng tu sĩ và tín đồ Ca-tô người Việt để bạo
loạn tạo cơ hội thuận tiện hầu nhẩy lên cướp chính quyền rồi thiết
lập chế độ đạo phiệt Ca-tô để thi hành chính sách Ki-tô hóa bằng bạo
lực như (1) ở Âu Châu trong thời Trung Cổ, (2) ở Tây Ban Nha trong
những năm 1936-1975 dưới quyền tên bạo chúa Francisco Franco
(1892-1975), (3) ở Croatia trong những năm 1941-1945 dưới quyền tên
bạo chúa Ante Pavelich, (4) ở miền Nam Việt Nam trong những năm
1954-1975 đưới quyền tên bạo chúa tam đại Việt gian Ngô Đình Diệm
và tên quân phiệt Ca-tô Nguyễn Văn Thiệu, và (5) ở Rwanda (Phi
Châu) trong năm 1994.
b.- Rút được kinh nghiệm về những
bài học sử dụng những biện pháp mạnh đối phó với Vatican để diệt trừ
hậu họa.
Ôn cố để tri tân. Mong rằng tập tâm
thư này sẽ được coi như là một phần đóng góp nhỏ mon của người viết
bằng những bài học lịch sử về những thủ đoạn và những quái chiêu mà
Vatican thường sử dụng để tiếm đoạt chính quyền và cũng là những bài
học lịch sử về những biện pháp mạnh của các nước trên thế giới đối
phó với Giáo Hội La Mã.
Nguyễn Mạnh Quang
xem tiếp: Tổng quát về Chủ trương của Giáo Hội La Mã 