 |
15 tháng 12, 2010
|
Trong những năm gần đây, cứ gần đến ngày 1 tháng 11, ngày chế độ Ngô Đình Diệm sụp đổ là ta lại thấy vang tiếng ca ngợi ồn ào “tinh thần Ngô Đình Diệm”, nào là người yêu nước, chính trực, bất khuất v.v.. rồi tiến đến việc đề nghị xây dựng tượng đài cho ông ta sau gần 50 năm, kể từ ngày tàn của chế độ gia đình trị năm1963 cho đến nay. Đây không phải là việc tự phát, mà theo như suy luận, đó là
một chiến dịch có chủ đích rõ ràng của các nhóm hoài Ngô nhằm biện minh
cho một giai đoạn lịch sử.
Giai đoạn lịch sử
của nền Đệ nhất Cộng hòa đã được ghi vào sử sách, và số phận của Tổng
thống Diệm cũng đã khép lại, lịch sử đã sang trang, nhưng ông không được
yên nghỉ vì những kẻ tiếc rẻ cái thời hoàng kim sống dưới triều ông cứ
vực ông dậy, ca ngợi công trạng của ông bằng những phẩm chất cao đẹp .
Di sản chính trị của ông, thông qua những nhóm hoài Ngô, nay trở thành
mối di họa khi họ vẫn tiếp tục hô hào, nuôi dưỡng hận thù dân tộc, kích
động tôn giáo, mà đáng lý ra chúng phải được dần khép lại sau cuộc
chiến. Tuy rằng những nỗ lực này rồi cũng sẽ chẳng đến đâu do trình độ
dân trí ngày nay đã tiến xa.
Ngàn năm bia miệng
Riêng nói về công
trạng, ông Diệm thật sự có công đối với Vatican trong việc mở mang nước
Chúa là điều không thể phủ nhận. Ông tạo mọi điều kiện tốt nhất để phát
triển đạo Chúa ở miền Nam Việt Nam. Đây cũng là lẽ thường tình của bất
cứ con chiên ngoan đạo nào, với niềm tin rằng, chỉ có dân Chúa mới là
những chiến sĩ chống cộng đích thực, đáng tin cậy. Quan điểm này được
áp dụng cho hầu hết các vị trí then chốt trong bộ máy cai trị của chế độ
Diệm trong việc ban phát quyền bính và danh lợi cho đám Cần lao Công
giáo, và các cận thần để mua sự trung thành cho chế độ. Niềm tin đó cũng
được thể hiện qua việc liên minh Vatican và Mỹ tin tưởng nơi ông, vì ông
là một người Ca tô giáo, để đối trọng với những người Cọng sản bên kia
vĩ tuyến 17.

Dân chúng háo hức bao quanh Dinh Độc Lập
sau khi cách mạng 1-11-1963 thành công.
Sự đấu tranh của
Phật giáo do sự đàn áp tôn giáo đã làm xã hội nhận thức được sự tàn
ác, bất công của chế độ độc tài, gia đình trị. Không phải việc kỳ thị
tôn giáo mới bắt đầu từ năm 1963 mà sự việc đã diễn ra từ những năm gia
đình ông Diệm cầm quyền. Sự đấu tranh bất bạo động của Phật giáo trở
thành cao điểm từ khi quân đội, cảnh sát của Diệm trực tiếp nổ súng giết
hại đồng bào phật tử trong mùa Phật đản năm 63 tại Huế và từ đó sự đấu
tranh của các tầng lớp nhân dân, và đồng bào phật tử lan tỏa khắp miền
Nam, tạo dư luận chấn động lương tâm thế giới qua hình ảnh các tu sĩ
phật giáo tự thiêu để bảo vệ chánh pháp, và dẫn đến cuộc đảo chánh năm
63, lật đổ chế độ dựa vào thế lực ngoại bang và ảnh hưởng của Vatican để
cầm quyền.
Việc suy tôn Diệm
của đám hoài Ngô trong nỗ lực ca tụng “toàn dân Việt Nam nhớ ơn Ngô tổng
thống” không phải đơn giản là dựng người đã yên nghĩ trong nghĩa trang
thành một tượng đài. Việc đề nghị xây dựng lại tượng đài Ngô Đình Diệm
của nhóm hoài Ngô có thể được hiểu như sau:
- Thứ nhất là một nỗ
lực cố tạo dựng hình ảnh một người Thiên chúa giáo yêu nước qua hình ảnh
Ngô Đình Diệm, chứ không phải đạo này chỉ được biết đến qua việc cấu kết
với thực dân, đế quốc trong quá trình truyền đạo tại Việt Nam từ quá khứ
cho đến hiện tại.
- Thứ hai là chạy
tội đối với lịch sử, với đại khối dân tộc phi thiên chúa giáo, và vì
lòng căm thù của kẻ bại trận.
Xóa hình ảnh đồng
hành cùng đế quốc, thực dân.
Đạo Thiên chúa theo
chân chủ nghĩa thực dân du nhập vào Việt Nam vào khoảng đầu thế kỷ 16.
Những thế lực này cấu kết và đan xen vào nhau để xâm lược và truyền đạo,
tạo thành một nhóm lợi ích từ bóc lột sức lao động cũng như tài nguyên,
phẩm giá con người của các nước thuộc địa, tìm cách xóa bỏ nền văn hóa
bản địa để xây dựng thành những nước Pháp nhỏ, nhưng với tinh thần quật
cường, bất khuất, dân tộc Việt Nam đã đứng dậy, tổ chức những phong trào
kháng chiến chống lại ách đô hộ, lớp trước ngã xuống, lớp sau quật cường
đứng dậy đấu tranh, cho đến khi thực dân Pháp thảm bại tại Điện Biên
Phủ.

Ông Ngô Đình Diệm gặp Tổng Thống Mỹ Eisenhower - 05/08/1957
Sự thất bại của chủ
nghĩa thực dân kéo theo sự mất đi các đặc quyền đặc lợi được thực dân
Pháp ban phát, và lợi thế truyền giáo của nhà thờ, và điều quan trọng
hơn cả là nó vạch mặt các giáo sĩ, và các con chiên cúc cung tận tụy
phục vụ làm tay sai chỉ điểm cho mật thám Pháp. Thực ra, hầu hết các
giáo dân đều không đủ trình độ để tiếp xúc trực tiếp với người Pháp
nhưng họ thông qua các buổi xưng tội để báo cho các ông linh mục biết.
Điển hình là vụ Hà thành Đầu độc tại Thành Hà Nội năm 1908 của lính khố
xanh, khố đỏ và các đầu bếp người Việt làm nội ứng cho Cụ Hoàng Hoa Thám
đánh Thành Hà Nội, nhưng bị lộ và thất bại do một giáo dân đi xưng tội
với một cha cố người Pháp [*]. Nhờ những thông tin được giáo dân cung
cấp, thực dân Pháp dễ dàng ra tay đàn áp các lực lượng kháng chiến còn
phôi thai trong giai đoạn nằm dưới ách đô hộ này, tuy vẫn có một số ít
người công giáo thức tỉnh không theo Pháp hay ở tư thế trung dung, nhưng
đó không phải là chủ trương của nhà thờ nên không thể xem là đại diện
cho một tôn giáo đồng hành cùng dân tộc được.

TT Ngô Đình Diệm thăm trường Dòng - Lasan Taberd
Đối với đại khối
dân tộc dân tộc, đạo Thiên chúa tuy vẫn hiện diện ở Việt Nam nhưng nó
vẫn như là xa lạ, gần như không gắn kết được vào đời sống văn hóa, lễ
hội truyền thống của dân tộc, nên dầu trải qua mấy trăm năm, tỷ lệ người
theo Thiên chúa giáo vẫn không vượt quá 6-7 % dù họ được hỗ trợ bằng
mọi phương tiện từ vật chất từ các tổ chức bên ngoài. Với những nguyên
nhân trên, để đạo phát triển được, việc cần thiết là cần phải xóa bỏ đi
hình ảnh đạo Thiên chúa gắn liền với các thế lực đế quốc, thực dân. Và
hình ảnh người Thiên chúa giáo “yêu nước” được xây dựng qua hình ảnh
tổng thống Ngô Đình Diệm, được suy tôn là “vị quốc vong thân”.

Ba anh em họ Ngô - gia đình trị
Việc tìm cách dấy
nên phong trào tinh thần Ngô Đình Diệm và các đề nghị xây dựng tượng là
một hình thức mặc nhiên “tri ân” người có công với đất nước, và chủ đích
muốn đánh lừa dư luận rằng “mất nước” là do sự đấu tranh “bạo động” của
Phật giáo và các thế lực “phản trắc” của nhà Ngô, do đó, hành vi trấn áp
Phật giáo là đúng đắn, vì sự sống còn của tổ quốc, chứ không phải xuất
phát từ động cơ tôn giáo. Ngoài ra, nó cũng có thể mang động cơ lợi dụng
để kiếm tiền của nhóm hô hào thông qua sự kêu gọi đóng góp tiền bạc
trong việc xây dựng tượng đài.
Chạy tội trước
lịch sử.
Riêng các đảng viên
cần lao công giáo và những người chịu ơn mưa móc của Ngô triều nay phải
đối phó với hàng núi thông tin về “chính nghĩa quốc gia” trong giai đoạn
lịch sử này. Thời đại thông tin toàn cầu chắc chắn có tác động đến đời
sống của họ, ít ra là trên lãnh vực tinh thần. Các thế hệ trẻ sẽ nhìn họ
bằng con mắt thật của lịch sử, và để chống chọi lại, họ không còn cách
nào khác là phải xuyên tạc lịch sử, và tìm mọi cách phong cho Ngô Đình
Diệm là người yêu nước, gắn cho ông ta những phẩm chất cao đẹp như chính
trực, bất khuất, quân tử v.v.. có như vậy, những người trung thành với
chế độ nhà Ngô mới mong giãi tỏa được tâm lý là mình đã từng phục vụ cho
một “chí sĩ anh minh” chứ không phải là một anh bù nhìn được Mỹ và
Vatican dựng nên, dù đây chỉ là điều tự huyễn hoặc lấy mình. Tìm mọi
cách “giải oan” cho Ngô Đình Diệm cũng là cách chứng minh là mình không
sai lầm, không có tội với dân tộc khi phục vụ cho một lãnh tụ “anh minh”
yêu nước.

Hình ảnh cuối cùng của một bạo chúa (**)
Việc đề nghị xây
dựng tượng đài Ngô Đình Diệm cũng cho ta một gợi ý, tại sao không? Chúng
ta từng xây dựng rất nhiều tượng đài các vị có công với đất nước để nhân
dân chiêm bái, tôn thờ nhằm xây dựng lòng tự hào dân tộc cho các thế hệ
nối tiếp truyền thống của cha ông, và ta cũng nên xây dựng một bảo tàng
hình tượng những người có tội với tổ quốc tiêu biểu trong suốt chiều dài
lịch sử Việt Nam để làm gương và cảnh tỉnh mọi người.

Xây dựng tượng đài
Ngô Đình Diệm là một hình thức chạy tội cho ông ta trước lịch sử dân
tộc, vì đây cũng chính là hình thức chạy tội cho chính mình của những
người sợ “ngàn năm bia miệng...”, để giải tỏa mặc cảm có tội với dân
tộc, với đất nước và bằng cách đổ vấy trách nhiệm “mất nước” bằng những
vu cáo hoang đường cho Phật giáo, sự bỏ rơi đồng minh của người Mỹ, cho
những người không chịu nhắm mắt trung thành với chế độ phi nghĩa.
Nói như thế mà cũng nói được, quả thực là chuột chạy cùng sào !
SG. 12- 2010
Nguyễn Trí Cảm.
[*] Sau đó,
mật thám khám xét nhiều nơi. Dù không có kết quả rõ ràng nhưng quân Pháp
vẫn nghi ngờ, đề phòng. Tối 27-6-1908, những người yêu nước bắt đầu thực
hiện kế hoạch. Nhóm đầu bếp Hai Hiên đã bỏ cà độc vào thức ăn. Khoảng
200 binh lính Pháp thuộc trung đoàn bộ binh số 9 và trung đoàn pháo binh
số 4 trúng độc bất tỉnh nhưng không chết vì lượng chất độc yếu. Vụ
việc đang tiến hành dở dang thì một người lính tên Trương trong cơ công
binh pháo thủ số 9 đã vội xưng tội với linh mục. Tin đến quan Pháp.
Chúng lập tức cho bắt ngay binh lính và các đầu bếp Việt trước khi họ
kịp cướp kho súng, nổ pháo hiệu báo nghĩa quân ngoài thành tiến vào
tuoitre.vn/.../100-nam-su-kien-Ha-thanh-dau-doc---Ky-3-Le-te-song.html
-
Thủ cấp của Dương Bé, Tư Bình và Đội Nhân bị xử
trảm ngày 8 tháng Bảy năm 1908 trong vụ "Hà Thành đầu độc"
[**] Trong "History's 100 Most Evil Despots & Dictators" (100 bạo chúa độc ác nhất trong lịch sử nhân loại) của Nigel Cawthorne (London: Arcturus 2004) có kể tên Ngô Đình Diệm, cố tổng thống VNCH ở miền Nam trong những năm 1955-1963 ở số 78 trên 100. Hình ảnh do sachhiem.net minh họa.
■ Các bài cùng chủ đề:
- Về Đề Nghị Xây Tượng Ngô Đình Diệm
(K.H.)
- Chuột Chạy Cùng Sào! (Nguyễn Trí Cảm)