●   Bản rời    

Tội Ác Của Nhà Ngô - Phần Chưa Kể

Tội Ác Của Nhà Ngô - Phần Chưa Kể

Nguyễn Mạnh Quang

http://sachhiem.net/NMQ/NMQ110a.php

19-Mar-2020

Ngoài những tội ác diệt chủng và tiêu diệt Phật Giáo của bạo chúa Ngô Đình Diệm, chế độ ông ta còn hủy hoại sinh lực các thế hệ trẻ và tương lai của dân tộc.

Bài viết ngắn này bổ túc cho bài "Tội Ác Của Nhà Ngô - Cảnh Báo Về Bàn Tay Của Giáo Hội La Mã" đã đăng trước đây.

CHÍNH SÁCH HỦY HOẠI SINH LỰC CÁC THẾ HỆ TRẺ VÀ TƯƠNG LAI CỦA DÂN TỘC

Đây là cả một khu rừng tội ác chống lại dân tộc trong dã tâm muốn biến dân ta giống các dân tộc Châu Mỹ La-tinh và dân Phi Luật Tân mà Giáo Hội La Mã đã chủ trương và chủ động đã làm tại các quốc gia này trong các thế kỷ 16 và 17. Những thủ đọạn được ngụy quyền Ngô Đình Diệm sử dụng để đạt được mục đích cực kỳ dã man trên đây của giáo triều Vatican mà chính  Ngô Đình Diệm đã công khai tuyên bố với các nhà chính khách có thế lực vận động đưa ông ta về Việt Nam vào tháng 10 năm 1950, rằng: “Tin tưởng vào quyền lực của Vatican và cực lực chống Cộng” [COO, Tr. 242] Lê Hữu Dản, Đặc San Xuân Đinh Sửu 1997 (Fremont, CA: TXB, 1997), tr 23.]

Để thực hiện độc kế cực kỳ thâm độc trên, ngụy quyền Ngô Đình Diệm đã làm cho miền Nam Việt Nam trở thành:

1.- Trung tâm buôn thuốc phiện:

Bạo quyền Ngô Đình Diệm đã biến miền Nam thành một trung tâm cung cấp thuốc phiện sống, làm nguyên liệu cho trung tâm biến chế bạch phiến ở Marseille. Trung tâm này cũng do con chiên Ca-tô người Âu Châu điều hành. Vấn đề này đã được trình bày đầy đủ trong Chương 91 có tựa đề là “Vấn Nạn Buôn Bán Ma Túy” (http://sachhiem.net/NMQ/HOSOTOIAC/CH91.php, sách Lịch Sử Và Hồ Sơ Tội Ác Của Giáo Hội La Mã.

2.- Một mảnh đất hoàn toàn kiệt quệ về tài nguyên:

Chế độ nhà Ngô đã để cho liên minh Xâm Lược Mỹ - Vatican tàn phá đất nước với số lượng bom đạn khổng lồ và 77 triệu  lít chất độc da cam như đã nói ở trong Tiểu Mục “Tội Ác Diệt Chủng Dân Tộc Việt Nam” ở trên.

3.- Một thuộc địa trực trị của giáo triều Vatican:

a.- Hành động tổ chức một buổi đại lễ vô cùng trọng thể vào tháng 2/1959 để dâng nước Việt Nam cho giáo triều Vatican (được ngụy trang là Đức Mẹ Vô Nhiễm) và mời viên Khâm sứ đại diện giáo triều Vatican tại Sàigòn là Hồng Y Agagianian đến làm chủ tế. Buổi đại lễ này tốn phí lên đến nhiều triệu đồng vào thời đầu năm 1959. Trần Tam Tỉnh, Thập Giá Và Lưỡi Gươm (TP Hồ Chí Minh: NXB Trẻ, 1978), 126-128.

Ngô Đình Diệm hôn nhẫn Hồng Y Agagianian

b.- Tôn vinh các giáo sĩ và con chiên người Việt chống lại dân tộc và tổ quốc Việt Nam trong các thế kỷ 17, 18, 19 và nửa đầu thế kỷ 20 bằng cách dùng danh tính của chúng đặt tên cho các trường học, đường phố ở Sàigòn và ở nhiều thành phố lớn khác ở miền Nam Việt Nam. Ai đã từng sống ở Sàigòn trong những năm 1954-1975 đều thấy rõ sự thật này.

Về trường học, chúng ta thấy có các Trường Pétrus Ký, Trường Nguyễn Tường Tộ, Trường Trần Lục, Trường Hồ Ngọc Cẩn, Trường Nguyễn Bá Tòng, Trường Nguyễn Duy Khang (ở Thị Nghè), Trường Lê Bảo Tịnh, Trường Thánh Thomas (Nhà Thờ Ba Chuông), v.v…

Về đường phố, chúng ta  thấy có Đường Tổng Đốc Lộc (con chiên Trần Bá Lộc), Đường Tổng Đốc Phương (con chiên Đỗ Hữu Phương), Đường Alexandre de Rhodes, Đường Pétrus Ký, Đại Lộ Ngô Đình Khôi, Đường Nguyễn Bá Tòng, Đường Huỳnh Tịnh Của, Đường Phát Diệm, Đường Bùi Chu, v.v… Đặc biệt ở Vĩnh Long, lại có Đại Lộ Ngô Đình Thục.

c.- Bòn rút tài nguyên, tiền bạc và cắt xén tiền viện trợ Mỹ đến nộp cho giáo triều Vatican và làm của riêng cho gia đình. Có một số tài liệu nói về vấn đề này:

c.1. Chỉ nguyên ở Việt Nam không thôi, Vatican đã thu được 19 tỉ đô-la do Ngô Đình Diệm  ăn cắp được ở Việt Nam gửi cho Tòa Thánh Vatican (19 tỉ đô-la năm 1963, nay đã thành 50 tỉ),  đấy là chưa kể tiền của giáo dân đóng góp. Con số này rất chính xác, được vô tình tiết lộ bởi một nhân chứng sống. Sách Tuyển Tập Tường Trình Cùng Đồng Bào Trong Nước viết:

... "Đó là Trần Đình Trường, một giáo dân Gia-tô đạo gốc thuần thành được một vị linh mục ở Khu Tư viết một bức thư giơi thiệu với Ngô Đình Diệm. Trường cầm lá thư đó rồi vượt tuyến vào Nam năm 1957 và được Ngô Đình Diệm trọng dụng, giao cho Trường làm nhiệm vụ kinh tài.

Sau nhiều chuyến mang tiền sang gửi ở Vatican thành công nên Diệm rất tin tưởng. Năm 1963, Trường mang một số tiền lớn trên đường từ Sàigon đi Vatican qua ngả Pháp, nhưng khi đến Paris, thì nghe tin Diệm – Nhu chết, Trường bèn lấy số tiền đó gửi ở một ngân hàng ngoại quốc và trở thành một người Việt Nam giầu nhất thế giới.

Sau mấy năm lộn xộn, một người Gia-tô khác là Nguyễn Văn Thiệu được Mỹ cho lên cầm quyền. Trần Đình Trường trở về hợp tác với Thiệu và lập một hàng tàu lấy tên là Vship Co-lines, chuyên buôn lậu lại càng giầu thêm.

Trần Đình Trường có rất nhiều vợ. Mỗi vợ được Trường lấy tên đặt tên cho những chiếc tàu biển của mình. Ví dụ, người vợ thứ nhất tên Xuân thì đặt tên tàu là Trương Xuân, người thứ nhì tên là Lê, đạt tên tàu là Trương Lê, người thứ ba tên là Hưng thì đặt tên tàu là Trường Hưng, v.v….

Năm 1975, Trường di tản đến Mỹ cùng các bà vợ rồi kinh doanh vào ngành khách sạn ở New York và mua cổ phẩn  của các hang máy bay, v.v… Nhờ có nhiều tiền nên Trường đã hối lộ một số viên chức CS nên mang được mẹ từ Khu Tư sang Mỹ. Trường tổ chức lễ thượng thọ (99 tuổi) cho mẹ ở New York. Trường đã đăng báo mời tất cả Việt kiều ở Mỹ tới New York dự lễ thượng thọ. Bất cứ người Việt nào muốn đến dự dù ở bất kỳ nơi nào trên đất Mỹ, cho dù là người không bao giờ quen thuộc, Trường  cũng mời họ, và gửi vé máy bay khứ hồi đến tận nơi cho họ. Lúc đến New York, thì có sẵn nơi ăn chốn ở để chờ dự tiệc linh đình do Trường khoản đãi. Thật là từ xưa đến nay, cả tỉ phú Mỹ cũng không dám chơi “xộp” như Trường, vì tổ chức như vậy rất là tốn kém. Cứ tính thử một người phải chi tới 500 Mỹ kim. Số người tham dự chỉ tính sơ sơ 500 người thôi thì tổng số tiền chi ra hết $250,000 USD....” [Phạm Tuấn, Thử Đánh Giá Một Hành Động Trong Diễn Biến Hòa Bình Của Mỹ Vatican.”   Bài viết này khá dài, đăng nơi các trang 89-102 trong Tuyển Tập Tường Trình Cùng Đồng Bào Trong Nước (Hoa Kỳ: TXB, 1998). Phần trích dẫn này nằm trong hai trang 98-99.

c.2. Sách Our Own Worst Enemy (New York: W.W. Norton & Company Inc, 1968) của tác giả William J. Lederer. Nơi trang 165, sách này có nói rõ chuyện bà Ngô Đình Nhu gửi một khoản tiền khổng lồ  là 18 tỷ Mỹ Kim trong một nhà ngân hàng Thụy Sĩ. Hiển nhiên đây là tiền ăn cướp của nhân dân miền Nam.

c.3. Sách Việt Nam Máu Lửa Quê Hương Tôi (Wesminster, CA: Văn Nghệ, 1993) của cựu Tướng Đỗ Mậu. Sách này cũng dành hẳn Chương XIII với nhan đề là “Tệ Trạng Tham Nhũng” (các trang 403-445). Chương sách này trình bày khá đầy đủ về những thủ đoạn và thành tích tham nhũng của anh em cũng như thân nhân nhà Ngô và băng đảng Cần Lao trong những năm 1954-1963.

c.4. Sách Việt Nam Niên Biểu 1939-1975 Tập I – C: 1955-1963 (Houston, TX: Văn Hóa, 2000) của tác giả Chính Đạo, viết:

“Ngày 6/4/1960: Durbrow, Đại Sứ Mỹ ở Sàigòn, than phiền về sự lộng hành của Cần Lao;” (17)

c.5. Sách Công Và Tội (Los Alamitos, CA: Xuân Thu, 1992) của ông Nguyễn Trân, cũng nói đến những vụ tham nhũng trong các chính quyền Sàigòn nơi các trang 201, 373, và 483-487.

c.6. Sách Việt Nam Một Trời Tâm Sự (Alamitos, CA: Xuân Thu, 1987) của cựu Tướng Nguyễn Chánh Thi, dành hẳn 57 trang (45-102) để nói về tội ác cướp rừng của Giám-mục Ngô Đình Thục và những hành động lộng quyền của Ngô Đình Cẩn, nơi các trang 45-102.

c.7. Sách Việt Nam nhân Chứng của cựu Tướng Trần Văn Đôn, nơi trang 248-249, nói về chuyện Ngô Đình Cẩn có 6 triệu Mỹ kim (ắn cướp của dân) để trong nhà Ngân Hàng Thụy  Sĩ, rồi đem dâng hiến cho Nhà Thờ Cứu Thế.

c.8. Sách "Những Ngày Cuối Cùng Của Tổng Thống Ngô Đình Diệm" (San Jose, California: Quang Vinh & Kim Loan & Quang Hiếu, 1994) của tác giả Hoàng Ngọc Thành & Thân Thi Nhân Đức. Trong sách này, nơi trang 191, nói rõ chuyện GM Ngô Đình Thục gửi 70 ngàn Mỹ kim trong một nhà ngân Hàng ở Ý Đại Lợi do một số người thân cận đứng tên và bị họ chiếm đoạt mất.