Tại Sao Giáo Hoàng Phải Đối Mặt Với Công Lý Tại La Haye
Nguyễn Trí Cảm
https://sachhiem.net/TONGIAO/NGTRCAM/NguyenTriCam26.php
26-Mar-2012
Chúng tôi, những người còn sống sót của vấn nạn lạm dụng tình dục của các
giáo sĩ, đã trình các bằng chứng lên Tòa Án Tội Phạm Quốc Tế (International
Criminal Court -ICC) để sau rốt, Vatican có thể giải thích những nguyên nhân
đưa ra để che đậy sự thật.

Mạng liên kết những Người Sống sót qua vấn nạn Lạm dụng Tình Dục
của các Giáo
sĩ (Snap), kể cả Bà Barbara Blaine (người thứ ba từ bên phải) tại tòa án
tội phạm quốc tế (ICC) ở The Hague vào ngày 13 tháng 9 năm 2011.
Hình: Rob Keeris/AP
Khi thời điểm phải cáo buộc Giáo hội Thiên chúa giáo chịu trách nhiệm cho vấn
nạn lạm dụng tình dục trẻ em của một số giáo sĩ, mọi sự đều dẫn đến tâm điểm
của vấn đề là qui về La Mã (đường nào cũng về La Mã) [1]. Đó là lý do tại
sao tổ chức Mạng liên kết những người bị các giáo sĩ lạm dụng tình dục của
tôi, được quyết định thành lập sau nhiều năm tháng tìm kiếm công lý ở những
tòa án khác, và bị bác đơn.
Vào ngày 13 tháng 9, chúng tối đến tòa án La Haye để đệ trình một đơn kiện
84 trang và hơn 20.000 trang tài liệu biện luận với tòa án tội phạm quốc tế,
cung cấp tài liệu chứng minh cho việc buộc tội giáo hoàng và các quan chức
Vatican đã dung dưỡng và cho phép sự bao che có hệ thống và che giấu trên
diện rộng các vụ hãm hiếp và lạm dụng tình dục trẻ em trên khắp thế giới.
Giữ trong tay những bức ảnh thời còn thơ ấu nói lên câu chuyện đau lòng của
sự ngây thơ và niềm tin bị lừa dối, và cùng gia nhập vào đoàn chúng tôi là
các luật sư đến từ New York, nơi đặt Trung Tâm Nhân Quyền (Center
for Constitutional Rights), chúng tôi đấu tranh và đòi hỏi công lý, vì
sự kiện này đã bị phủ nhận đã từ quá lâu. Tờ The New York Times gọi việc đệ
đơn kiện là “một nỗ lực to lớn nhất từ trước cho đến nay để cáo buộc giáo
hoàng và Vatican chiu trách nhiệm trước tòa án quốc tế đối với sự lạm dụng
tình dục của các giáo sĩ”.
Không còn nghi ngờ gì nữa, nhiều tín đồ đã bị choáng vì rằng chúng tôi sẽ cáo
buộc người lãnh đạo nhà thờ của cả thế giới tội ác chống lại loài người – một
người được nhiều người cho là không thể sai lầm (infallible). Nhưng người
được xem là không thể sai lầm cũng có khả năng phải chịu trách nhiệm.
Theo ý kiến riêng của Vatican, “chỉ” có khoảng 1.5 – 5 % các giáo sĩ Thiên
chúa giáo có liên quan đến sự dùng bạo lực để lạm dụng tình dục trẻ em. Theo
báo cáo, có 410,593 linh mục trên toàn thế giới, tính đến thời điểm năm 2009,
điều này có nghĩa là số giáo sĩ phạm tội sẽ nằm trong phạm vi từ 6,158 đến
20,529 người. Xét trên thực tế, số giáo sĩ phạm tội được nhân lên với số
nạn nhân có nguy cơ bị lạm dụng có khả năng là mười, hay thậm chí là hàng
trăm, hàng ngàn trẻ em.
Chúng tôi tin rằng hàng ngàn trang chứng cứ mà chúng tôi đệ nạp trong tuần
này, sẽ chứng minh lời buộc tội của chúng tôi rằng một chiến dịch được sắp
xếp, không những chỉ để che dấu sự dùng bạo lực để lạm dụng tình dục của các
giáo sĩ tràn lan trên khắp mọi nơi trên thế giới, mà còn ngăn cản sự điều
tra, đưa người bị nghi ngờ phạm tội ra khỏi nơi có thẩm quyền xét xử và tìm
mọi cách có thể để làm cho nạn nhân im tiếng, làm mất uy tín người xét xử (whistleblowers),
hăm dọa các nhân chứng, và hơn bao giờ hết, cản trở người khởi kiện và che
đậy việc các giáo sĩ phạm tội lạm dụng tình dục và những việc che giấu (tin
tức) . Kết quả của nỗ lực có hệ thống này là, dù rằng đã tràn ngập các vụ kiện
được đưa ra công khai, nhiều ngàn trẻ em vẫn còn chịu sự dễ bị tổn thương
do sự lạm dụng tình dục.
Trong khi nhiều giáo sĩ phạm tội giao cấu với trẻ con (pedophile) đã bị treo
chén [2] trong những năm gần đây, một số bị kết án phạm tội ác, một số ít
hơn bị hoàn tục. Tệ hơn nữa, chẳng ai thèm quan tâm, che giấu hoặc làm cho
những người lợi dụng tình dục này phải chịu bất kỳ hậu quả nào. Sự phủ nhận
và giấu giếm của người đứng đầu hệ thống chức sắc này là giáo hoàng, người
có chức trách giao quyền cho những người này. Chúng tôi tin rằng Vatican phải
đối mặt với sự điều tra để xác định nếu như những vụ việc này có chủ tâm che
giấu, và các giáo sĩ suy nghĩ cân nhắc để bảo vệ mình khi các tội ác của họ
được đưa ra ánh sáng.
Tôi biết rất rõ câu chuyện này bởi tôi đã từng bị một cha xứ lạm dụng tình
dục khi còn là học sinh cấp hai mãi cho đến khi tốt nghiệp trung học phổ thông.
Vì sự hổ thẹn và tổn thương tinh thần, một vài năm sau đó, tôi mới có thể
kể lại cho người khác biết. Vào thời điểm thuật lại câu chuyện, việc này đã
là quá muộn để đưa ra lời tố cáo (file criminal charges). Các quan chức nhà
thờ từ chối hạn chế ông giáo sĩ đó tiếp xúc với trẻ em, hay đưa ra biện pháp
gì hầu ngăn cản ông ta sau đó thêm một vài năm nữa, dù rằng các nạn nhân khác
vẫn đang sa chân vào.
Thực vậy, các yếu tố quyền lực ngăn cản tất cả, ngoại trừ các nạn nhân quyết
đoán, khỏe mạnh và may mắn nhất đi tìm công lý. Những người khác gục ngã trong
ma túy, không buồn ăn uống, phiền muộn và tự tử khi nỗi đau của sự ngây thơ
bị lừa dối trở nên quá sức chịu đựng. Một điều tra mới đây ở Australia hé lộ
một trường hợp, mà 26 nạn nhân trong vô số các nạn nhân của một giáo sĩ cá
biệt nào đó đã tự tử.
Để tạo sự an toàn cho trẻ em và ngăn ngừa các hành động sai trái cực kỳ tàn
ác còn chưa xảy ra này, tòa xử tội phạm quốc tế có thể là niềm hy vọng thực
sự duy nhất. Tổ chức nào có thể đảm nhiệm để đưa việc điều tra truy tố đối
với một tổ chức tư nhân lớn nhất trên hành tinh này ?
Cuộc hành trình đi tìm công lý của chúng tôi là một hành trình dài, và chưa
đi đến hồi kết. Nhưng chúng tôi biết rằng hành trình này sẽ kết thúc tại đâu:
bằng công lý tại Tòa Án Tội Phạm Quốc Tế La Haye.
Source: https://www.guardian.co.uk/commentisfree/cifamerica/2011/sep/17/pope-clergy-sex-abuse-hague
[1] All roads lead to Rome
All paths or activities lead to the center of things. This was literally true
in the days of the Roman
Empire, when all the empire's roads radiated out from the capital city, Rome.
Dictionary.com
[2] Treo chén (huyền chức) : treo chức, tức đương sự không được thi hành các
quyền thuộc chức vụ của mình
Việt dịch: Nguyễn Trí Cảm
Why the pope must face justice at The Hague
We survivors of clergy sex abuse have brought our evidence to the ICC so that
the Vatican might finally account for its cover-up
- Barbara Blaine
- guardian.co.uk, Saturday 17
September 2011 14.00 BST
- Article
history
Members of Survivors Network of those Abused by Priests (Snap), including Barbara
Blaine (third from right), at the international criminal court (ICC) in The
Hague, 13 September 2011. Photograph: Rob Keeris/AP
When it comes to holding the Catholic Church accountable for sexual abuse of
children by members of the clergy, all roads lead to Rome. That is what my
organisation, Survivors Network of those
Abused by Priests (Snap), concluded after years of seeking justice in other
venues and being turned away.
On 13 September, we travelled to the Hague to file
an 84-page complaint and over 20,000 pages of supporting materials with the
international criminal court, documenting our charge that the pope and
Vatican officials have tolerated and enabled the systematic and widespread
concealing of rape and child sex crimes throughout the world.
Holding childhood photographs that tell a wrenching story of innocence and
faith betrayed, and joined by our attorneys from the New York-based Center
for Constitutional Rights, we stood up and demanded the justice that has
so long been denied. The
New York Times called the filing "the most substantive effort yet
to hold the pope and the Vatican accountable in an international court for
sexual abuse by priests".
No doubt, many people of faith are shocked that we would accuse a world church
leader of crimes against humanity – a man considered by many to be infallible.
But the man who is infallible must also be accountable.
By the Vatican's own account, "only" about 1.5-5% of Catholic clergy
have been involved in sexual violence against children. With a reported 410,593
priests worldwide as of 2009, that means the number of offending priests would
range from 6,158 to 20,529. Considering that many offenders have multiple victims,
the number of children at risk is likely in the tens, or even hundreds, of
thousands.
We believe the thousands of pages of evidence we filed this week will substantiate
our allegations that an operation has been put in place not only to hide the
widespread sexual violence by priests in all parts of the world, but also to
obstruct investigation, remove suspects out of criminal jurisdictions and do
everything possible to silence victims, discredit whistleblowers, intimidate
witnesses, stonewall prosecutors and keep a tighter lid than ever on clergy
sex crimes and cover-ups. The result of this systematic effort is that, despite
a flood of well-publicised cases, many thousands of children remain vulnerable
to abuse.
While many pedophile priests have been suspended in recent years, few have
been criminally charged and even fewer defrocked. Worse, no one who ignored,
concealed or enabled these predators has suffered any consequences. At the
head of this hierarchy of denial and secrecy is the pope, who has served as
an enabler of these men. We believe the Vatican must face investigation to
determine whether these incidences have been knowingly concealed and clergymen
deliberately protected when their crimes have come to light.
I know this story well, because I was sexually abused by a parish priest, from
my time in junior high school until graduation. Because of the shame and trauma,
several years passed before I was able to tell anyone. By that time, it was
too late to file criminal charges. Church officials refused to restrict that
priest's access to children or take action against him for several more years,
despite other victims coming forward.
Indeed, powerful factors prevent all but the most assertive, healthy and lucky
victims from seeking justice. Many others succumb to drugs, anorexia, depression
or suicide when the pain of innocence betrayed becomes too much to bear. A recent
investigation in Australia revealed a case in which 26 among the numerous
victims of a particular priest had committed suicide.
For the safety of children and the prevention of yet more heinous wrongdoing,
the international
criminal court may be the only real hope. What other institution could
possibly bring prosecutorial scrutiny to bear on the largest private institution
on the planet?
Our journey for justice has been a long one, and it's not over yet. But we
know where it must end: with justice at The Hague.
Source: https://www.guardian.co.uk/commentisfree/cifamerica/2011/sep/17/pope-clergy-sex-abuse-hague