 |
01-Jan-2012 |
LTS (GD):
Cùng với những bí ẩn lịch sử khác chưa được hoặc sẽ được dần dần
hé mở, tiết lộ, trong thời gian 40 năm vận nước nổi trôi, câu chuyện
Tom Dooley xẩy ra ngay sau Hiệp Định Genève 1954 và vụ Maddox ở
Vịnh Bắc Bộ năm 1965 gợi nhớ cho người Việt chúng ta những tác
nhân ngoại lai đã góp phần
đưa đến thảm trạng của đất nước ta ngày nay.
Tom
Dooley, một bác sĩ hải quân Mỹ, một thời vang bóng được chính giới
và báo chí Mỹ không tiếc lời ca tụng đã đóng vai trò gì? Thi hành
kế hoặch của ai? Tất cả những uẩn khúc ấy đã được Diana Shaw của
tờ LA. TIMES vạch rõ.
Giao
Điểm xin trích đăng lại bài này của tờ Thời Báo số 181 ở Toronto,
để chúng ta kiểm nghiệm lịch sử và cùng tìm lối ra chung cho Đất
nước những ngày trước mắt.
- o0o -
Vào
thập niên 50 không phải chỉ tại nước Mỹ mà cả thế giới biết đến Tom
Dooley qua hình ảnh tuyệt đẹp của một người bác sĩ trẻ dấn thân tận
tụy chăm sóc những bệnh nhân nghèo khổ trong rừng rậm Á Châu, nhưng
sự thực không đơn giản như vậy bởi vì chính bản thân Tom Dooley có
điều bí ẩn cần che dấu, là bác sĩ trong Hải quân nhưng bị phát hiện
là đồng
tình luyến ái, anh có thể bị sa thải trong điều kiện mất
danh dự, và cũng để bảo vệ bí mật ấy anh đã thỏa
hiệp tích cực tham gia vào một chiến
dịch của CIA tuyên
truyền sai lạc về thực trạng của Đông Dương, để chuẩn bị dư luận
cho Mỹ từng bước trực tiếp tham chiến tại Việt Nam. Đó là
vắn tắt nội dung bài viết của Diana Shaw đã được đăng tải trên tạp
chí LA. TIMES số ra ngày 15-12-91, do Tâm Bình N.V. dịch ra tiếng
Việt.
****

Dr. Tom Dooley (bác sĩ hải quân ở Việt Nam thời
chiến tranh), người đã mạo hiểm mạng sống của
mình để thiết lập các cơ sở
y tế khắp khu vực Đông
Nam Á.
Dooley là tác giả của ba
cuốn sách về thời
gian ông
ở Đông Nam Á.
Dooley bị sa thải khỏi
hải quân năm y
1956
vì bệnh đồng tính
luyến ái.
(https://www.soulforce.org/article/26)
“Vào
một đêm Xuân, tôi không ngủ được và trằn trọc trong nóng bức của
thành phố Hải Phòng đang hấp hối, nhưng biết bao người Mỹ trẻ tuổi
đang bị cầm chân ở những nơi xa xôi, tôi tự hỏi tôi câu hỏi:” Tôi
đang làm gì đây, ở cái địa ngục này?”
…Phía
ngoài kia, trong những dãy chòi tạm do tôi dựng lên bằng thứ lều
vải quân đội Mỹ, là khoảng hơn 12.000 người Việt, hoặc còn rất trẻ
hoặc rất già, hầu hết đều ốm đau tàn tật và cùng khổ. Họ đang trốn
chạy những người Cộng sản Bắc Việt với hy vọng sẽ đặt được tới Saigòn
một vùng chưa chắc hẳn đã là an toàn. Trước họ đã có hơn 300.000
người sống qua khu lều trại này… Tôi đang chữa những loại bệnh mà
các bạn đồng song của tôi cả đời hành nghề chưa hề bao giờ được thấy,
thực hiện những cuộc phẩu thuật mà sách vở chẳng bao giờ đề cặp đến.
Chẳng hạn phải làm gì cho những đứa trẻ bị cây đủa đâm xuyên vào
tai trong? Hoặc làm sao cứu chữa cho một bà già bị đạn bắn vỡ nát
cả xương quai xanh?
….Ở
nhà thờ các cha đã thuyết giảng hùng hồn dạy tôi về triết học. Nhưng
chí nơi hang ổ đia ngục cộng sản này tôi đã học nhiều điều thực tiển
và sâu xa hơn về bản chất thực sự của con người…Để bây giờ tôi hiểu
tại sao cả bộ máy tổ chức vô thần vẫn không bao giờ có thể hủy diệt
được ánh sáng của đức tin nung nấu trong những con người cùng khổ
nhất”.
Vào
khoảng tháng Tư, 1956 lần đầu tiên dân chúng Mỹ biết qua về Việt
Nam qua cái nhìn của Tom Dooley, một sĩ quan Hải quân mới 27 tuổi.
Với giọng văn nồng nàn, với rào rạt tình yêu nước từ cuốn sách “
Giải thoát chúng tôi khỏi địa ngục” được trích dẫn đăng tải trên
báo Reader’s Digest nói về cuộc Hành Trình tới Tự Do thực hiện bởi
Hải quân Mỹ dùng các chiến hạm di tản dân trị nạn trốn chạy cộng
sản Bắc Việt vào miền Nam Việt Nam.
Hiệp
định Genève 1954 chấm dứt sự chiếm đóng của Pháp tại Việt Nam đồng
thời cắt đôi lãnh thổ bằng vĩ tuyến 17 đã lôi kéo theo hàng triệu
người tỵ nạn cộng sản mà đội Đặc Nhiệm Hải quân Mỹ 90 phải đảm trách
hoàn tất trong vòng không đầy một năm. Đó quả là một công trình phi
thường, chưa kể những khó khăn như mưa lũ gió to hoặc thời tiết nóng
điên người. Số dân tị nạn trong các trại tạm trú của Dooley ở Hải
Phòng ngày càng gia tăng vượt quá khả năng của Đội Đặc Nhiệm, vừa
phải lo chỗ ăn ở, xịt thuốc DDT trừ chấy rận cho họ, cả khám và điều
trị đủ các loại bệnh truyền nhiệm.
Cuốn
sách của Dooley đối với đa số người đọc có ý nghĩa xa hơn chuyện
kể một chiến dịch: nó còn phản ảnh xúc đông cùng mối quan tâm
tới lý tưởng và tình nhân loại của cuộc chiến tranh lạnh. Dooley đã viết:
“Hầu hết dân chúng ở Việt Nam đều mơ ước và
phấn đấu cho tự do, họ là những nông dân còng lưng cúi mặt
trên đồng ruộng bùn lầy lao động nhọc nhằn, là những đứa trẻ trần
trụi nô đùa, là những người bán hàng rong cây trái trên những sông
rạch và người tàn tật cụt tay quờ quạng. Nói chung họ chỉ có một
giấc mơ: “Tự Do”. Bỉnh bút của
tờ New Yorker nhận xét những trang sách đó không chỉ là tài
liệu mà cả đầy tính thơ nữa. Và để đáp ứng lời kêu gọi của Dooley,
độc giả Mỹ bắt đầu quyên góp cho chiến dịch cứu trợ Việt Nam. Dooley
viết: “Với phương tiện nhỏ nhoi của tôi ở Đông
Dương tuy cũng giúp ích nhưng chẳng thể đủ để chinh phục nhân tâm.
Tất cả kêu gọi với ngụ ý gói ghém trong mấy chữ Viện Trợ Mỹ. Dooley
tiếp, tôi tin rằng về đường trường một sự giúp đỡ vô vị lợi như vậy
là yếu tố quyết định thắng lợi cho những điều thiêng liêng cao cả
mà chúng ta vẫn quyết tâm bảo vệ”.
Nhưng
thực chất lời kêu gọi trợ giúp khẩn cấp của Dooley đã được tính
toán với kế
hoạch thổi phồng mặc dầu thành thật trong ý muốn giúp đỡ
người Việt và chế ngự Cộng sản, cuộc vận đông của Dooley chỉ là một
phần trong toàn kế
hoạch bí mật của CIA trong chiến dịch tuyên truyền sai lạc
về Đông Dương. Về kết quả tuyên
truyền này, xét cho cùng là để đi tới
sự can thiệp trực tiếp của Mỹ vào chiến tranh Việt Nam.

Tom Dooley
Dooley
dáng người cao gầy, hao hao giống Gary Cooper và thích cương điệu.
Anh thích mẫu tự A là đầu tiên đệm cho chữ Auheuser, và anh thuộc
một gia đình giòng dõi. Nhưng thực sự A là chữ đầu của tên Anthony,
và cha anh vốn là thợ đúc hỏa xa, nghiện rượu nặng, nhưng vẫn hy
vọng sự trùng tên này giúp ông trở thành võ sĩ nhà nghề. Dooley với
cá tính thích nổi bật và yêu đời, khi chọn học y khoa anh đã làm
sững sờ cả bạn hữu và gia đình. Vốn là người công giáo, anh có thể
chọn hướng nghề nghiệp như giải thoát cho tính buông thả và các tật
khác không thích hợp với kỷ luật nhà thờ. Dooley sắc sảo nhưng lại
vô kỷ luật, theo học trường Notre Dame nhưng lại chẳng tốt nghiệp,
được nhận vào trường y khoa St. Louis nhờ một chổ bị bỏ trống, và
đứng chót trong lớp. Dooley có thể đã bị đuổi ra khỏi trường y khoa
nếu không có ông khoa trưởng là bạn cũ của gia đình làm áp lực nhà
trường cho Dooley được ở lại. Khoa trưởng Casberg kể lại: “Dooley
đã không thích hợp với đời sống nghiêm túc của Đại học, tôi bảo nếu
anh ta biết dồn hết năng lực anh có thể làm tốt được mọi chuyện”.
Từ trường Y khoa, Dooley gia nhập Hải quân, sau một năm ở trại Pendleton,
anh được gửi qua Nhật. Khi Chiến Dịch Hành Trình Tới Tự Do cần tuyển
một bác sĩ có khả năng nói tiếng Pháp, Dooley được chuyển qua Đội
Đặc Nhiệm 90. Khi Dooley tới Hải Phòng thì mỗi ngày có hàng ngàn
người tị nạn được đưa xuống tàu vượt 1.500 cây số đường biển để vào
Nam. Dooley dấn thân vào công tác cứu trợ với tất cả nhiệt tình và
sự quyết tâm khiến anh được hài hước mệnh danh, nhưng không phải
thiếu kinh trọng là “Vị bác sĩ thắng trận chiến tranh
Đông Dương”.
Dooley
đã hai lần được gắn huân chương trước khi rời Việt Nam một lần được
Tổng thống Ngô Đình Diệm tặng huy chương cao quý nhất của miền Nam
Việt Nam cấp cho người ngoại quốc, và Dooley cũng là sĩ quan Hải
quân trẻ nhất được thưởng Huân công bội tinh của Hải quân Mỹ, thứ
huy chương cao nhất được cấp trong thời bình.
Dooley
có cách thế riêng để tự làm nổi bật mình. Bình thường các bản báo
cáo sinh hoạt hàng ngày lẽ ra được biết băng ngôn ngữ đơn giản và
trực tiếp, nhưng Dooley lại sử dụng thể văn hùng biện. Ban Tham mưu
biết được tác dụng gây phấn chấn của những bức thư đầy nhiệt tình
yêu nước như vậy, nên đã cho phổ biến rộng rãi tới mọi người, từ
Phó Đề Đốc tới mỗi thủy thủ đều được nhận đọc.
William J.
Lederer là đồng tác giả với Eugene Burdick trong cuốn sách
“Người Mỹ xấu xí”, là một trong số những người xúc động về những bức
thư của Dooley. Lúc đó Lederer là tùy viên báo chí của Đô Đốc Hải
Quân, thấy được tiềm năng khích động quần chúng của Dooley trên một
bình diện rộng rãi hơn: ai mà không xúc động với câu chuyện một
bác sĩ Mỹ trẻ chống cộng bằng thuốc trụ sinh Penicilin hoặc giải giới
Việt Cộng bằng nụ cười hiền hòa của mình? Lederer đã đề nghị Dooley
viết thành một cuốn sách. Một cuốn sách như vậy sẽ giúp Hải quân Mỹ
thực hiện thành công chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do. Bề ngoài chiến
dịch chỉ có một mục tiêu đơn giản – vận chuyển hàng trăm ngàn dân tị
nạn vào Nam và đồng thời không để Cộng sản chiếm hữu được số vũ
khí của quân đội Pháp bỏ lại.
Nhưng
thực sự quan trọng hơn thế nữa là mục tiêu mật: làm sao tạo chính
nghĩa cho Diệm và chính
thể miền Nam. Bởi xuất thân là công
giáo, như người
Pháp, ba năm sống ở
Mỹ trở về Việt Nam, ông Diệm rất dễ bị nghi ngờ là tay sai
của Hồng
Y Spellman, của Pháp và
cả bộ ngoại
giao Mỹ. Một chiến dịch bao gồm hai chủ đích để làm nổi bật
vai trò của Diệm.
trùm CIA: Edward Lansdale
Trước
hết đó là cuộc chiến tranh tâm lý do Lansdale trùm CIA tổ chức nhằm
gây khiếp
sợ cho giới công
giáo miền Bắc phải tháo chạy vào Nam. Giai đoạn này bao gồm
cả chiến
thuật giả oanh
kích đổ vây cho Việt Cộng và cả tung truyền
đơn báo hiệu người
công giáo sẽ bị Việt Cộng tra
tấn thủ tiêu, điều ấy có nghĩa là dồn vào miền Nam những
người sẽ bỏ
phiếu và ủng
hộ chính quyền Diệm.
Giai
đoạn hai bao gồm cả một chiến dịch báo chí quốc tế đề cập tới cuộc
tản cư của những người dân tị nạn này. Dĩ nhiên với bề ngoài là người
dân công giáo tự động rời bỏ miền Bắc khi cộng sản tới. Hoàn toàn không
ai biết là cuộc tị nạn này được kích động bởi cơ
quan tình báo Mỹ. Do đó báo chí đã được khuyến khích mô tả
Saigon như một Ellis Island, hòn đảo hy vọng của Đông Phương và Diệm
như một nguồn hy vọng lớn nhất và sau cùng cho chính tình Đông Dương.
Kết
hợp chiến tranh tâm lý và báo chí tuyên truyền về chiến dịch di tản
hàng triệu người tị nạn do Mỹ tài giúp đã đem lại sự hậu thuẩn từ
bên trong cũng như bên ngoài cho Diệm một lãnh tụ thiểu số còn yếu
ớt không có hy vọng đứng vững. Nhưng bị lôi cuốn bởi cuộc chiến tranh
giành độc lập của Algiers, báo chí đã không quan tâm tới toàn thể
chiến dịch này.
Bộ
Tư Lệnh Hải Quân thấy trước Dooley sẽ như cục nam châm đối với truyền
thông, Anh ta không những đẹp trai và hùng biện mà còn rất tự tin
về khả năng chế ngự cộng sản Á Châu bằng phô trương những tiện nghi
của lối sống Mỹ mà anh ta rất có tài ảnh hưởng và thuyết phục. Bộ
Hải quân đã cấp phép cho anh nghỉ một thời gian để viết một cuốn
sách. Dooley vốn là tay mơ mộng và tham vọng, thấy được rằng kết
quả chiến dịch quảng cáo này có thể đưa đẩy anh ta tới chức vụ Y
sĩ trưởng quân y Hải quân. Khi sửa soạn cho chính thức ấn hành cuốn
sách, Bộ chỉ huy đã không được chuẩn bị để đương đầu với sự phát
hiện Dooley là đống
tính luyến ái. Sự phát hiện kéo dài theo đe dọa trừng phạt
đã làm rung động các nhà chính trị đang âm
mưu hoạch định tham
chiến của Mỹ ở Việt Nam. Dooley đã được tạo
dựng nên như một vị anh hùng, nhưng đồng thời cũng là sự phỉnh
gạt lớn đối với nước Mỹ.

Hồng Y Francis Spellman
Ngay
từ khởi đầu, chính tham vọng đã biến Dooley thành thứ công cụ thích
làm vui lòng người khác. Trong khi anh ta đang sắp xếp ghi chú những
chi tiết về chiến dịch “Giải thoát chúng tôi
khỏi địa ngục”, Dooley
đã được khuyến khích nhắc nhở trong suốt tiến trình hình thành cuốn
sách là làm sao biến câu chuyện trở thành bi
thương hơn, và đó cũng là điều anh ta rất thú vị để làm.
Dooley thường xuyên gặp Lederer và nhiều lần gặp Hồng Y Spellman
trong thời gian hình thành cuốn sách để nhận thêm điều
chỉ giáo. Điều mà cấp trên khiến Dooley thực hiện là một
câu chuyện thật sống động khiến không một người dân Mỹ nào có thể
làm ngơ đến những điều đang tạo nên cơn khủng hoảng ở Việt Nam. Khi
duyệt qua bản sơ thảo cuốn sách, chủ biên nhà xuất bản cũng có cùng
gợi ý yêu cầu như vậy “là phải tạo một hình ảnh bi
thương và xúc
động hơn về người bác sĩ trẻ bổng chốt phải đương đầu với
một nhiệm vụ khổng lồ-với hàng chục ngàn người bệnh cùng với công
việc tổ chức hành chánh trong những điều kiện vật chất thiếu thốn
khó khăn tới nản lòng….” Kết quả cuốn sách Dooley được xếp hạng trong
danh sách những sách bán chạy nhất, đưa một Việt Nam từ xa lạ trở
thành mối thao thức của lương tâm người dân Mỹ - và đồng thời biến
Tom Dooley trở thành một anh hùng.
Cuốn sách có những đoạn mô tả
làm thế nào chữa trị những đứa trẻ với đôi bàn chân bị nghiền nát
trong những bao bố đá, hay cứu chữa cho vị linh mục bị đóng đinh
quanh sọ như một mô phỏng diễu cợt về thiên triều gai của Chúa Giêsu,
những hình ảnh tàn bạo đến rúng động này được đưa vào các bài điểm
sách đi sâu vào trái tim người đọc. Dooley viết: “ Những sự tàn bạo
này hầu như luôn có mang ý nghĩa tôn giáo. Bây giờ tôi không còn
xa lạ với công việc khâu víu cho những người đàn ông bị hoạn thiến,
những người đàn bà bị xẻo vú hay những đứa trẻ nhỏ bị cắt hết ngón
tay hay cả bàn tay. Và dần dà tôi hiểu được rằng những trừng phạt
như vậy đều có liên hệ tới đức tin của họ nơi Thiên Chúa”.
Trong
một đoạn văn khác, Dooley đã mô tả một linh mục bị treo ngược chân
lên xà nhà, bị đánh đập và tra tấn theo lệnh cộng sản ngừng buổi
thánh lể nửa đêm. Khi Dooley gặp vi linh mục, ông ta “đang nằm trên
một chỏng tre, trông như thoi thóp hấp hối nhưng đôi môi vẫn mấp
máy cầu nguyện im lặng. Khi vừa giở tấm đắp bẩn thỉu, tôi phải chứng
kiến một thân thể thịt da bầm nát từ vai xuống đầu gối, với bụng
thì trương cứng và hạ bộ thì sưng phồng như một trái banh. Tôi chích
cho ông một mủi morphin và rồi cấm một mũi kim lớn vào hạ bộ nhằm
rút bớt phần nước máu”.
Dooley
đã cung cấp một danh sách những chuyện kinh
hoàng đổ tội cho cộng sản ấy không hề được đề cập trong
thư từ liên lạc chính thức và riêng tư đó của Dooley. Cũng không
tìm thấy những
chi tiết như vậy trong các bút
tích của Dooley cũng như của các
cấp chỉ huy Hải quân trong suốt chiến
dịch.

William J. Lederer
Trong
nhiều bức thư gửi đi từ Hải Phòng, mô tả tình trạng ảm đạm như là
hậu quả của cuộc chiến tranh kéo dài như sự bẩn thỉu mất vệ sinh,
bệnh tật và các loại vết thương do chiến tranh, nhưng không
hề nói tới những chuyện
kinh hoàng như vậy. Và cũng theo Lederer, hiện còn sống ở
Peacham, tiểu bang Vermont thì những chuyện
kinh hoàng được mô tả trong cuốn sách ấy hoặc chưa
bao giờ xẩy ra hoặc có thể do lính
viễn chinh Pháp phạm phải. Tôi đã từng đi khắp xứ và chưa
bao giờ chứng kiến những chuyện như vậy. Và tôi cũng không
được nghe Dooley kể những chuyện như vậy cho đến khi cuốn
sách được phát hành.
Norman
Baker ở Santa Fe Spring, đã từng là thủy thủ dưới quyền Dooley
khi còn ở Hải Phòng cũng đã phát biểu “
Nếu tôi thấy một linh mục bị treo ngược chân và bị đóng đinh
trên đầu, thì tôi chắc cả trại đều được nghe qua. Điều lạ là Dooley
không hề nói tới những chuyện ấy”.[1]
Có
lẻ điều dễ hiểu nhất là cách Dooley phóng đại vai trò quan trọng
của mình trong công tác cứu trợ - tới mức khi cuốn sách phát hành,
anh được mọi người biết đến như là “Một bác sĩ Mỹ - Dr. America”
. Theo Lederer thì thực sự Dooley cũng có làm một số điều tốt, nhưng
anh ta chỉ là một trong số nhiều người khác. Và điều này làm cho
một số người nổi giận. Có lần Ann Miller thuộc Đài Tiếng Nói Hoa
Kỳ, nguyên là một trong số 50 nhân viên dân sự, đã gửi thư tới nhà
xuất bản Farrar Strauss Cuhady, để phản đối những tường thuật quá
đáng về vai trò của mình trong trại tị nạn bằng công lao của những
người khác, nhiều người đã làm việc như anh ta nếu không muốn nói
là cực nhọc hơn”
Dooley
còn tạo ra cảm quan rằng đa số người Việt là công
giáo như đa số người tị nạn nhưng thực tế chỉ có khoảng 10%*
(?). Dooley viết: “Người lớn với trẻ con nai trên lưng, và cả những
đưa trẻ lớn hơn bồng trên tay những em bé khác, gồng gánh trên vai
họ là những thúng mủng với các vật dụng nghèo nàn gồm áo quần chén
bát và đồ linh tinh khác nhưng không bao giờ thiếu cây thánh giá”
Lý
do bóp méo đó thật hiển nhiên. Khó mà quy tụ được sự ủng hộ cho ông
Diệm trong một xứ sở có tới 90% dân chúng khác với ông ta, coi ông
như chứng tích của chế độ thuộc địa Pháp. Khi viết về nổi sợ hãi
của người công giáo sợ bị hành quyết trả thù như là một thảm họa
chung cho mọi người Việt, Dooley đã khiến toàn thể dân Mỹ phải tích
cực quan tâm đến số phận của xứ sở này. Ký giả Robert Sheer trong
bài nhận định 10 năm sau, rằng “Công trình hoàn tất lớn nhất của
Tom Dooley …đã thuyết phục được quần chúng Mỹ là Hoa Kỳ phải yểm
trợ dân chúng Việt Nam bảo vệ tự do, của họ với Chúa
và ông Diệm”
Những
phản đối về sự chân thực của cuốn sách đều bị bỏ qua, Robert Giroux,
chủ biên nhà xuất bản sách không nhất thiết phải nói thật, “nhưng
mang đặc tính căn bản của sự thật”. Và Giroux đưa ra nhận định là
trong không khí chiến tranh như hiện tại, thì như vậy là đủ tốt”
Hải
Quân Mỹ thì nhiệt tình hậu thuẩn cuốn sách-Đô Đốc Arleig A. Burker,
chỉ huy chiến dịch đã viết tựa cuốn sách. Mọi nghi
ngờ về tính xác thực của cuốn sách nếu có trong giới Hải
quân thì cũng được ém
nhẹm đi. Và ngay khi ra mắt, cuốn sách trở thành bán chạy
nhất.
Sau
cuốn sách, khi Dooley hết phép trở về, thay vì trở lại nhiệm sở cũ,
anh ta chỉ được giao cho một công việc bàn giấy ở Bệnh viện Hải quân
ở Betheda.. Khá thất vọng, Dooley tình nguyện đi một vòng thuyết
trình để quảng cáo cho chiến dịch Hành Trình Tới Tự Do được hoàn
tất. Và khi chuyến du thuyết bất thần bị hủy bỏ ở Seatle sau ba tháng,
Dooley hiểu tại sao Bộ Hải Quân không gửi anh trở lại nhiệm sở cũ
bởi vì họ phát hiện được anh là người đồng
tính luyến ái.
Trong
suốt chuyến đi, các thám tử của Tình báo Hải quân đã theo dõi
sát Dooley, với tường trình dài hơn 700 trang: bao gồm hàng trăm giờ
nghe lén trong các phòng khách sạn, tiệm rượu, đến ngồi ngay
sát một thanh niên mặc thường phục, và chỉ điểm viên tường trình đoạn
nghe lén như sau: “Đương sự và người thanh niên
rời quán rượu và đi lên buồng khách sạn”. nếu các tay điều tra Hải quân chỉ muốn chứng
minh Dooley là người đồng tính luyến ái thì điều mà họ gây
ra quả là một sự ra tay quá đáng. Họ muốn chứng minh hành vi của Dooley
làm hại tới Hải quân. Bằng chứng đó cũng có nghĩa Dooley không
còn thích hợp cho quân ngũ ( vai trò và đặc nhiệm của Dooley đã xong,
NDVN). Một sĩ quan trẻ tuổi nhất được tưởng thưởng quân công
bội tinh mà lại bị sa thải trong điều kiện mất danh dự, kèm theo sự dè
bỉu của dư luận quần chúng? Theo thủ tục thông thường Bô Hải
quân sa thải những người đồng tính luyến ái bằng một cách thế làm mất
thể diện, lột
lon họ trước hội đồng sĩ quan và quân nhân…Nhưng Bộ Hải quân
đã không thể sa thải Dooley bằng một cách thế như vậy. Hơn
thế nữa, họ cũng không thể đẩy Dooley ra đi. Gắn huân chương rồi
nhiệt tình ủng hộ cuốn sách, mọi chuyện sẽ trở thành vô nghĩa nếu
bí mật của người bác sĩ bị tiết lộ. Do đó, Dooley và các sĩ quan
đặc trách sa thải anh cũng đồng lõa cho một “âm
mưu làm như không biết”. Dooley sẽ tuyên bố rời khỏi Hải
quân để phục vụ dân chúng Việt Nam theo cách thể của anh ta.
Trong
một thư viết để an ủi ba mẹ, Dooley viết: “Bộ
Tham mưu bảo bây giờ ra khỏi Hải quân con có vẻ Hải quân hơn khi
thực sự ở trong đó”.
Dooley cũng không muốn mẹ thực sự hiểu cái ý nghĩa cái ý nghĩa đằng
sau câu nói ấy. Bây giờ thì Bộ Hải quân có thể hại Dooley. Cuộc điều
tra đã phá vỡ tham vọng trở thành y sĩ trưởng Hải quân của anh. Chỉ
cần một chút sơ hở thận trọng là có thể tan vỡ mọi giấc mộng. Dầu
sao Hải quân cũng không có ý muốn tách Dooley hoàn toàn ra khỏi mình.
Tác
giả cuốn sách bán chạy nhất ấy vẫn luôn luôn có mặt trước quần chúng,
nhà xuất bản đã tổ chức chuyến du hành quảng cáo cho Dooley và đi
đến đâu anh cũng thu hút quần chúng ái mộ. Dooley đặc biệt quan tâm
tới giới chức có tiền và thế lực có thể giúp anh ta trở lại Việt
Nam. Theo Ted Werner, vừa là bạn cũ vừa là phi công trong một thời
gian ngắn cho Dooley ở Lào, thì mặc dầu nổi tiếng và rất được quần
chúng hâm mộ, anh ta vẫn sống trong cái cảm giác bi lăng nhục khi
bị đuổi ra khỏi Hải quân. Vốn đã quen được ca ngợi và xưng tụng,
bây giờ anh cảm thấy bị hắt hủi và phản bội. Vẫn theo Werner, “Dân
chúng Việt Nam yêu mến Dooley, do đó anh ta muốn được trở lại nơi
anh được kính trọng và ái mộ”.
Vào
giai đoạn đầu của chuyến du hành quảng cáo, tại một khách sạn ở Washington,
Dooley thuyết trình trước nhóm vận động Những Người Mỹ Bạn của Việt
Nam, anh đã gặp Leo Cherne và Angier Biddle Duke là hai người có
thể giúp anh trở lại Việt Nam.
Cherne
vốn là thành viên lâu năm trong ban cố vấn tình báo của Tổng Thống
và đồng thời cũng là Chủ tịch Ủy Ban Cứu Trợ Quốc tế, một tổ chức
nhằm giúp người tị nạn chính trị trốn thoát khỏi sự tra tấn trả thù.
Ông Ngô Đình Diệm ở trong số những người được giúp lánh nạn với sự
che chở của Hồng Y Spellman, sau đó lại tổ chức cho ông ta (Diệm)
trở lại Saigòn như một cố vấn “không chính thức”. Biddle Duke cũng
là Chủ tịch của Ủy Ban Cứu Trợ Quốc Tế đồng quan điểm với Cherne
cho rằng Dooley có thể là công cụ đáng kể cho chiến dịch vận động
hỗ trợ cho ông Diệm.
Dooley
thì nghĩ rằng với sự nổi tiếng và được quần chúng biết tới như vậy
có thể giải thoát anh khỏi những hệ lụy với bên Hải quân. Nhưng anh
đã lầm. Cả Cherne và Biddle Duke đều biết qua về tường trình mật
của tình báo Hải quân; điều này khiến họ khá bối rối. Biết rõ Dooley
vốn khinh xuất, nếu thả lỏng anh ta tự hành động có thể đi xa khỏi
mục tiêu và gây nguy hại cho chiến dịch. Hai người đã yêu cầu Gilbert
Jonas, vốn là một chuyên viên quảng cáo đồng thời cũng là Tổng thư
ký Hội Những Người Mỹ Bạn của Việt Nam, theo sát Dooley cập nhật
hóa các mục tiêu ngoại giao và cản bớt tính kênh kiệu. Jonas kể lại
rằng Dooley tỏ ra nhanh nhẹ nhưng bướng bỉnh. “Anh
ta cho rằng mục tiêu và phương án của chiến dịch quá phức tạp. Doolry
thực sự tin rằng có thể chiến thắng cộng sản một cách giản dị bằng
cách cung cấp cho dân chúng thực phẩm, nhà cửa và thuốc men”.
Dooley
phát biểu: ‘Nếu nước Mỹ không quan tâm tới nhu cầu vật chất của dân
Á Châu mà chỉ nói chuyện đạo suông, chúng ta đã giúp cộng sản xác
minh tôn
giáo của chúng ta là một thứ
thuốc phiện đối với dân chúng và thứ bánh
vẽ trên thiên
đàng”. Và Dooley đang muốn trở lại Nam Việt Nam để chứng
minh lý thuyết của mình và đồng thời phô trương với bên Hải quân.
Nhưng Ủy Ban Cứu Trơ Quốc Tế lại có ý nghĩ khác, Dooley sẽ chẳng
tiến hành được gì nếu không được tổ chức này yểm trợ.
Trong
bữa dạ tiệc khỏan đãi Dooley, anh ta được thông báo về Chiến Dịch
Huynh Đệ, đó là phái đoàn y tế Phi Luật Tân do CIA huấn luyện và
tổ chức nhằm yểm trợ nhu cầu y tế cho Việt Nam.
Đồng
thời Dooley được giới thiệu với đại sứ Lào Suovanavong và được mời
sang mở một bệnh xá ở gần thủ đô Vạn Tượng. Lúc đó cộng sản Pathet
Lào đang phát triển, hiệp định Genève cấm chỉ quân đội ngoại quốc
hiện diện, trong khi Pathet Lào tuyên truyền chính quyền Vạn Tượng
là tay sai bù nhìn của đế quốc Mỹ. Do đó chính phủ Vạn Tượng muốn
tao hình ảnh chứng minh thiện chí của Hoa Kỳ.
Sự
“gợi ý” để Dooley sang Lào trong bữa tiệc gần như có tính cách áp
đặt bởi các tay bảo trơ. Và Dooley đã không ở một vị trí có thể thách
đố và chối từ. Nhu cầu hợp tác với Ủy Ban Cứu Trợ và đồng thời cũng
là nhu cầu giải tỏa nổi hỗ thẹn bị giải ngũ trong điều kiện mất danh
dự đã ràng buộc Dooley với những người có quyền lực tạo
dựng hoặc hủy
diệt anh ta. Lansdale, trùm “tâm lý chiến” của CIA tại Việt
Nam là một trong số những tay quyền lực này Lansdale biết rõ tình
trạng sa thải và ước muốn của Dooley muốn trở lại Đông Dương. Ông
ta cũng đã chứng kiến Dooley những ngày làm việc ở cảng Hải Phòng
, biết cả năng lực và tính hài hước của anh ta có thể là “tác nhân
ảnh hưởng” rất hữu hiệu cho chiến dịch tuyên truyền. Lansdale tin
rằng Dooley sẽ rất hữu ích ở Lào, nên chính ông ta đã bắn tiếng qua
Ủy Ban Cứu Trợ để sau đó Bộ trưởng Y Tế Lào ngỏ lời yêu cầu.
“Nhiệm
vụ độc lập” của Dooley tại Lào sự thực lệ thuộc vào CIA và cả bên
Hải quân. Dooley được coi là quá hớ hênh để được giao phó nhiệm vụ
quan trọng về tình báo, nhưng vốn là tay chống cộng hùng biện dấn
thân vào các công tác xã hội, nên cũng được kể là đi đúng đường hướng.
Dooley sẽ hữu ích như một phát ngôn viên, một biễu tượng và ở mức
độ nào đó có thể là một điệp viên và là tay giao liên. Ủy Ban Cứu
Trợ yêu cầu Dooley hằng tuần phát hành “Những bức thư từ Lào quốc”,
và cả bên Hải quân cũng muốn có những bản”tường trình” từng kỳ.
CIA
còn muốn Dooley thi hành một nhiệm vụ khác nữa đó là ngoài tiếp liệu
y tế và thuốc men, anh còn phải nhận vũ
khí để chôn dấu, tự hậu có thể dùng cho các lực lương quân
sự đia phương. Bề ngoài bệnh xá của Dooley được quảng cáo như một
tiền đồn của hòa bình nhưng toàn thể bên trong là chuẩn bị cho chiến
tranh, với tuyển mộ thanh lọc thanh niên Lào cho lực lượng quân sự.
Bệnh xá Dooley được coi như nổ lực động viên rất sớm ở một vùng được
coi như là trung lập ở Đông Dương.
Dự
án bệnh xá của Dooley ở Vạn Tượng chỉ là sự trá
hình. Các nhân viên phụ tá của Dooley không được huấn
luyện và thiếu
khả năng cần thiết để duy trì sinh hoạt của một bệnh xá.
Dược phòng thì bao gồm những thuốc men quá
hạn do hảng thuốc Pfizer cho không vì không còn được phép
bán ở Mỹ. Trong khi đó thì các bài tường thuật trên các báo Life,
Look, Newsweek và Times ca ngợi đây như là một khuôn mẫu lý tưởng
điển hình với những hàng tít rất kêu như “Một người Mỹ chói sáng”,
“Bác sĩ Schweitzer của Á Châu” (Theo Ann Miller thì Schweitzer không
thấy được khen tặng gì hơn qua sự so sánh này. Ông coi Dooley như
một tay háo danh và là một thứ lang
băm).
Dennis
Sheepard là nhân viên chí nguyện từng làm việc nhiều tháng với Dooley
ở Lào kể lại rằng mỗi khi có phái đoàn tới thăm, Dooley đã cho tật
trung lại để gây ấn tượng hoạt động nhộn nhịp cho bệnh xá. Thực tế
Dooley chỉ có một vài người bệnh và cả bệnh xá hầu như trống rỗng.
Cũng theo Sheepard và nhiều người khác kể lại thì các nhân viên CIA
thường lui tới để xem Dooley có phát hiện được sư di chuyển nào của
Trung Cộng trên đất Lào, và họ cũng muốn bảo đảm là các vũ khí gửi
tới cùng với thuốc men đã được che dấu cẩn thận. Dooley muốn thổi
phồng vai trò quan trọng của mình nên có thể đưa ra cả tin tức phỉnh
gạt. Đoạn phim mô tả chuyến di chuyển của Dooley tới Nam Tha trên
một chiếc thuyền chở đầy súng ống với các cận vệ, nhằm võ trang cho
các đơn vị quân sự Lào.
Theo
Ted Werner, Dooley đã phóng đại một cách quá đáng vai trò hữu ích
của anh đối với CIA. “Có dấu hiệu CIA cũng không tin cậy ở Dooley,
họ yêu cầu tôi tường trình về một số vấn đề khi tôi tới viếng thăm
Dooley”. Các vũ khí che dấu đã biến bệnh xá thành một tiền đồn quân
sự trái ngược hẳn mục tiêu rêu rao.
Trong
khi đó bệnh xá của Dooley vẫn được quảng cáo một cách ngoạn mục ở
Mỹ như trong bài tường thuật của báo New York Daily News: “Tôi đã
đi nữa vòng trái đất để tường trình một trong những câu chuyện bi
tráng nhất của nền y khoa hiện đại. Một cuộc hành trình khó có thể
tưởng tượng được trên đất Lào tới một vùng còn sơ khai chỉ cách biên
giới Trung Cộng có năm dặm, nơi bác sĩ Dooley điều hành một bệnh
viện tại Nam Tha.”
Đã
từ lâu, Dooley trở thành quen thuộc với các buổi phát thanh và truyền
hình, kể cả những chương trình rất được ưa chuộng của Godfrey và
Jack Paar. Anh cũng có cả một chương trình phát thanh riêng tại St.
Louis trên đài KMOX, tường trình hàng tuần từ Lào. Nhưng cũng theo
Werner có mặt trong nhiều buổi thu âm. Dooley thường mở máy ghi âm
ở những lúc được coi như thực sống động trong sinh hoạt của bệnh
viện, trong khi đó thì Werner và những người khác tạo giả những âm
thanh của rừng già. Dooley còn được là khách mời của chương trình
“Đây là đời bạn”, mà một lần nữa thính giả đã bị phỉnh gạt. Lẽ ra
chương trình được diễn ra cạm bẩy bất ngờ nhưng với Dooley thì anh
ta được chỉ dẫn và biết trước. Khán giả chẳng thể ngờ là phản ứng
của Dooley không phải là tự nhiên.
Tóm
lại Dooley hiện diện ở mọi nơi và thường có mặt ở Mỹ nhiều hơn là
với bệnh nhân của anh ở bệnh xá. Sau nổi tiếng của anh liên hệ chặt
chẽ với truyền hình và giới tài tử điện ảnh. Tới Lào sau nhiều tháng
Dooley nhận được thư mẹ cho biết ký giả Hedda Hopper ở Hollywood
và một số khác đang bóng gió mỉa mai chuyện Dooley rời bỏ Hải quân
và hỏi Dooley muốn bà làm gì để ngăn chận lời đồn đãi ấy, kể cả yêu
cầu FBI điều tra và bắt giam kẻ đặt chuyện. Dooley gửi ngay điện
tín cho mẹ đừng làm gì cả . Anh bảo; “Nếu làm vậy sẽ là một sai lầm
nghiêm trọng”. Dĩ nhiên là như vậy và mẹ Dooley có thể sẽ biết rõ
sự thật.
Tiếp
theo điện tín, Dooley viết thư cho mẹ biết rằng anh đã biết mọi tin
đồn đãi kể từ khi anh đột ngột rời khỏi Hải quân. Và người nào đã
đọc sách và biết anh, không ai có thể tin được những điều vô nghĩa
ấy, ám chỉ rằng Dooley đồng tính luyến ái không thể nào có mức độ
hoạt động như anh. Đó là những hệ lụy của sự nổi tiếng. “Con có thể
chịu đựng được, và cả mẹ cũng nên chuẩn bị vượt qua”
Sự
thực các tin đồn này đã bị bóp chết từ trong trứng nước bởi những
thế lực đã đầu tư tạo dựng nên huyền thoại Dooley. Hải quân lên tiếng
phủ nhận, đông thời minh xác Dooley từ chức khỏi Hải quân chỉ để
tiếp tục công tác nhân đạo của anh ở Đông Dương. Báo Life chạy ba
trang lớn đầy những hình ảnh làm việc và sinh hoạt của bác sĩ Dooley.
Các nhà thờ, trường học và các xí nghiệp đều quyên góp tiền gửi về
cho Dooley. Báo Reader’s Digest thì thì đang tranh dành với các nhà
xuất bản khác để được độc quyền phổ biến tác phảm sắp tới của Dooley.
Trong
vòng một năm, Dooley đã đi khắp nước để vận động yểm trợ cho cơ quan
MEDICO do anh sáng lập nhằm tạo mạng lưới các bệnh xá tại vùng thế
giới kém mở mang. Dooley cũng có dự kiến tiến xa hơn lên vùng Bắc
Lào, gần biên giới Trung Hoa để có thể hoạt động hữu hiệu nếu có
tình huống xẩy ra.
Nhưng
trên chặng đường Bắc tiến đó, Dooley đã bị nạn ngã đập vai
và nổi bướu. Vài tuần sau, Dooley đã yêu cầu Van Valin đang là bác
sĩ thường trú giải phẩu, cắt cục bướu. Valin vẫn thực hiện cuộc phẩu
thuật cho dù rất e ngại phải mổ cho một bác sĩ nổi danh như Dooley,
Valin kể lại “Tôi mổ với gây mê cục bộ, Dooley vẫn hoàn toàn tỉnh
táo khi tôi lấy cục bướu khỏi ngực, lớn bằng trái banh và màu đen,
Dooley biết đó là bướu ác tính, là ung thư”
Dooley
đã lần lữa trở về Mỹ mổ triệt căn. Nhiều người giải thích sự chậm
trể này là ý muốn được chết của Dooley. Về căn bản Dooley luôn luôn
mâu thuẫn với các tổ chức và cá nhân hậu thuẫn anh ta, kể cả nhà
thờ và chính phủ Mỹ. Anh biết rằng chỉ có thể tin cậy họ chừng nào
anh ta còn tỏ ra có
ích cho họ. Bác sĩ Vincent Fontana, nguyên giám đốc bệnh
viện Foundlings kể lại bữa ăn tối với Dooley trong thời gian anh
về trị bệnh ở New York. “Khi chúng tôi ngồi trong quán ăn, Dooley
bảo chẳng ai ưa tôi cả” Fontana phản ứng ngạc nhiên “Anh nhận được
bao nhiêu thư mỗi ngày từ khắp nơi trên thế giới, mọi người đều yêu
mến anh”. Nhưng Dooley lắc đầu. Anh nghĩ rằng không ai có thể yêu
mến anh bởi vì chẳng có ai hiểu được anh. Nếu họ hiểu được anh chắc
họ cũng
tởm anh nữa. Khác với những người đồng tính luyến ái khác,
Dooley đã chẳng bao giờ có thể kết hợp khuynh hướng tình dục của
mình vào trong cuộc sống nghề nghiệp. Anh mang mặc cảm bị miệt thị
và tự cô lập mình.
Dooley
dàn xếp để cuộc điều tra ung thư của mình trở thành biến cố
thời sự. Anh đã mời hảng truyền hình CBS quay phim tường trình cuộc
phẩu thuật tại trung tâm y khoa Sloan Kettering. Trên màn ảnh nhỏ
trái ngược với vóc dáng bề thế của Howard Smith, nhân viên truyền hình
CBS, Dooley trông gầy gò một cách thảm hại. Anh ta đồng ý cho
truyền hình vụ mổ theo anh là để trấn an các bệnh nhân ung thư khác
và đồng thời để vận động cho tổ chức MEDICO. Với nhan đề “Tiểu sử của
một bệnh ung thư” được phát hình trên toàn quốc ngày 21 tháng 4, 1960
và được kết thúc bằng một chi tiết phấn khởi. Trên truyền hình
bác sĩ điều trị cho Dooley bảo rằng anh có thể sống thêm nhiều năm
nữa. Thực sự, chính Dooley hiểu rằng anh còn cùng lắm là một năm
để sống.
Dooley
lại nổi danh như cồn sau vụ truyền hình. Theo viện Gallup anh được
xếp hạng ba sau Tổng thống Eisenhower và Giáo hoàng trong số 10 nhân
vật được dân chúng Mỹ ái mộ nhất. Dooley đã nhận được hàng trăm ngàn
Mỹ kim cho tổ chức MEDICO như một di sản của anh về sau này. Vào
tháng Chạp năm 1961, cũng là sinh nhật ngày thứ 34, Dooley suy mòn
đến kiệt quệ, anh phải trở lại trung tâm Sloan Kettering. Theo Fontana
cũng là bác sĩ riêng của Hồng Y Spellman thì chính Hồng Y đã vào
thăm Dooley cho dù cố vấn của ngài ngỏ ý tin đồn đãi về khuynh
hướng tích cực của chính Hồng Y. Y sĩ trưởng Hogan của Hải
quân cũng vào thăm Dooley, mang theo giấy tờ giải ngũ mới cho Dooley
xác nhận anh từ nhiệm trong danh dự thay vì trong điều kiện “kém
danh dự” như trước kia.
Ngày
Dooley từ trần cũng là ngày bệnh xá của anh bị Pathet Lào tràn ngập.
Hàng ngàn người tham dự đám táng của Dooley trong tuyết lạnh ở St.
Louis. Tổng thống Kennedy ân thưởng cho anh huân
chương Tự Do. Nhưng do mục
tiêu chính trị của Mỹ ở Việt Nam và Lào lúc bấy giờ, thông
điệp hòa bình của Dooley đã bị bỏ qua. Hoa Kỳ đang chuẩn bị cho chiến
tranh trong đó Dooley hoặc những người như anh đã làm nhiệm
vụ dọn đường. Dooley đã phục vụ cho mục tiêu ấy, dân chúng
Mỹ đã thật sự quan tâm tới phần của thế giới mà trước Dooley không
được ai biết tới.
“Dooley
là một anh hùng và cũng là điều rũi may cho đất nước Mỹ”,
Lederer đã nhận xét. “Chính cái tôi khổng lồ, cái nhu cầu
muốn được mọi người biết về anh ta, đã dẫn dắt chúng ta tới cái
vùng đất rối bời ấy.”
Diana
Shaw
Tâm Bình dịch
Báo
Giao Điểm, số Mùa Đông, 1993
https://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=739
(1) Fighting Words - https://bcm.bc.edu/issues/summer_2002/ll_fighting.html