Chuyện Dài Người Tự Xưng

“Con Nhà Phật” Hát Mừng… Giáng Sinh

Dương Kinh Thành

http://sachhiem.net/VANHOC/DKTH/DgKinhThanh17.php

27-Dec-2018

...khi mình tự  xưng “ca sĩ Phật tử” trước hết hãy nhìn  kỹ lại  mình, và khi đã nhận định  rõ ràng, chính đáng thì kế tiếp  “ca sĩ Phật tử”  nên làm và không nên làm những gì, dù đức Phật  không  hề trừng phạt bất cứ ai.  Không biết các cán bộ văn hóa Phật giáo của mình có chịu khó lập danh sách thống kê không chứ bản thân tôi thì đã có từ lâu danh sách những ca sĩ khác đạo không bao giờ hát nhạc Phật giáo và cũng không giờ có mặt trong các chương trình nhỏ to của Phật giáo hay của các chùa tổ chức.

Vừa rồi đạo hữu Nguyên Hòa – Lê Văn Trung có bức xúc gởi email cho người viết nói về một bài báo  theo đạo hữu là “hết sức tào lao”, được đăng trên một  website Phật giáo lớn. Nội dung chỉ là vài lời phòng vấn  một ca sĩ trẻ tự nhận mình  là “con nhà Phật” có trì tụng Chú Đại Bi hằng ngày, có đi thăm các thánh tích (Tứ Động tâm) ở Ấn Độ. Ca sĩ này còn  nói rằng  giáng sinh hằng năm vẫn thường hòa vào dòng người  đón lễ, cất tiếng hát lời ca tại các giáo sứ, được các cha, các soeurs và giáo dân –"những người con Chúa hiền lành (lời  ca sĩ)" yêu mến , và gởi lời cầu chúc giáng sinh an lành  đến với  mọi người trên hành tinh này và chuẩn bị cho ra mắt  bài hát mới mừng giáng sinh  năm nay….! Như vậy, tôi trả lời, bài viết này chẳng tào lao chút nào, vì  mục đích của bài viết chỉ là hỗ trợ cho  ca sĩ trẻ này PR cho bài hát mới mừng giáng sinh của anh ta mà thôi. Tôi mong đạo hữu hãy bình tâm kẻo  bị lừa vào vòng xoáy dĩ hòa vi quý , rổi dần cũng sẽ biến thành một trích đoạn tấu hài rẻ tiền mua vui cho  người rỗi hơn vài trống canh mà thôi.

Vấn đề còn lại tôi muốn thưa với đạo hữu là chuyện  làm nghề, sinh sống bởi nghề nghiệp ca sĩ; kế đó là tinh thần Từ Bi của Phật giáo từ ngàn xưa nay và sau cùng là tư cách của một Phật tử đứng đắn.

Đạo hữu thử nghỉ lại xem, xưa nay, có rất nhiều  tự tưởng, thậm chí  thành lập cả một tổ chức gọi là “Hòa Đồng Tôn Giáo”, nhất là thời kỳ chiến tranh trước năm 75. Nhưng kết quả là gì  nếu không là sự đơn độc vừa đánh trống vừa thổi kèn, làm trò cười cho chính các  nhân tố  được hòa đồng đó !  Tôi và đạo hữu từng  đọc qua các tài liệu lịch sử lẫn nghiên cứu  nên  rất khó chịu khi nghe ai đó  nói “đạo nào cũng vậy”,  và hiện tại câu đầu môi này chỉ còn tồn tại trong thành phần rất nhỏ ít khi có điều kiện tìm hiểu sâu sắc. Nếu chưa có thì giờ  tìm hiểu  kinh sách  (kinh sách chứ không phải kinh tụng hay mỗi chú Đại Bi cầu  bình an đâu) nhiều thì nên tìm đọc quyền sách nhỏ xíu, thậm chí bé tí  của cố Hòa Thuợng Thích Trí Thủ (1009 – 1984), trong đó  co ấu trả lời làm sao biết tôn giáo nào tốt xấu? rằng “Cứ nhìn cuộc đời hành đạo của vị giáo chủ đó tất biết” (Cẩm nang cho người phật tử).

Phật giáo không gây chiến, tranh chấp hoặc đố kỵ với ai, thành phần nào, ở quốc độ nào nên Phật giáo không  có  kẻ thù.  Chuyện gây thiện cảm  không ồn ào khoa trương bởi chất tinh túy của Phật giáo đã hằn sẵn có, không cần thiết đến  độ mỗi  nhân tố tự khoát lên mình  bộ áo “Con nhà Phật” đi làm chuyện xa xỉ và thiếu tư duy như vậy. Tất nhiên, ở cấp độ tổ chức, Giáo hội, chuyện ngọai giao , chúc mừng nhau là chuyện  phải có. Chưa bao giờ và không bao giờ đến mức  chư tôn lãnh đạo Giáo Hội hay các bậc sư trưởng  phải nhờ vả chúng ta làm cái chuyện  không phải của mình như thế. Nói tóm lại và nhẹ nhàng nhất là thừa thải ! Lúc nào, bao giờ tôi vẫn luôn nhớ hoài câu nói của giáo sư Cao Huy Thuần về cuộc Pháp nạn  năm 1963, Phật giáo đấu tranh đòi  quyền bình đẳng tôn giáo: “Một tôn giáo tồn tại trên  đất nước  này hơn hai ngàn năm mà phải đi  xin quyền bình đẳng thì thật chua xót”. Đứng về mặt lịch sử  con nhà Phật chính hiệu không thể quên điều này. Đó không phải là hận thù vì như đã thưa Phật giáo không có kẻ thù, mà là  để sách tấn  những tư duy  bị đóng băng bởi các quan niệm  tự kỷ, tự ty rẻ tiền trong xã hội, thời nào cũng  còn lọt sổ sống  loay hoay chung quanh chúng ta.

Chuyện ca sĩ và ca sĩ Phật tử.

Hai  thành tố này  khác nhau nhiều lắm nhưng để phân biệt và nhìn  ra thì rất khó  vì tính dung hòa, dễ dải của  cửa chùa. Chỉ riêng về chuyện ca sĩ Phật tử thôi cũng  có rất nhiều điều để nói. Ở đây  xin  khái lược một vài  ý  muốn nói để tranh thủ thời gian ngắn. Là một ca sĩ  tất  nhiên là phương tiện mưu sinh chủ yếu, có tấm lòng hướng Phật  thì  đến cống hiến vài  bài mua vui cho chùa chiền, hát  nội dung gì cũng được vì vị trụ trì ít khi đòi hỏi điều đó vì sợ  mất lòng. Ca sĩ nào  có tâm sâu hơn thì học vài bài ca có nội dung Phật  giáo làm bài tủ đi hát chùa A chùa B. Có ca sĩ thì  đầu tư tài chính lẫn công sức cho tác phẩm mình biểu diễn như thu âm dàn nhạc riêng  và đặt hàng  nhạc sĩ viết cho mình. Xong mùa hát  các chùa thì bên cạnh việc biểu diễn  sinh sống ngoài xã hội, nếu có tôn giáo khác  ngỏ ý mời thu  âm bài ca ca ngợi tôn giáo họ thì cũng sẵn lòng vì đó còn là cách kiếm thêm thu nhập. Chuyện này  không có gì sai và càng phải cảm thông cho họ vì đó  cũng là nấc thang thành danh đưa họ lên  trước khi  đến với chùa ca hát. Tuy nhiên cũng vì như thế mà có lẽ danh xưng “ca sĩ Phật tử” chưa được tròn vẹn cho lắm so với ca sĩ  không hát nhạc của tôn giáo khác. Có nghĩa là vẫn ca hát sinh sống  bình thường và hát ở chùa thôi, nhưng xem ra thành phần này cũng rất hiếm ! Vậy nên khi mình tự  xưng “ca sĩ Phật tử” trước hết hãy nhìn  kỹ lại  mình, và khi đã nhận định  rõ ràng, chính đáng thì kế tiếp  “ca sĩ Phật tử”  nên làm và không nên làm những gì, dù đức Phật  không  hề trừng phạt bất cứ ai. 

Không biết các cán bộ văn hóa Phật giáo của mình có  chịu khó  lập danh sách thống kê không chứ bản thân tôi thì đã  có từ lâu  danh sách những ca sĩ khác đạo không bao giờ  hát nhạc  Phật giáo  và cũng không giờ có mặt trong các  chương trình nhỏ to của Phật giáo hay của các chùa tổ chức. Trong  giời cầu thủ bóng đá hiện nay cũng thế, những ai  ngoan đạo, ra sân  thường làm dấu thành giá, và luôn rũ rê đồng đội đi lễ  nhà thờ, đố ai biết ? Thậm chí có  ca sĩ ngôi sao từng trêu ngươi mấy vị  cán bộ văn hóa PG mang túi tiền đến gõ cửa nhà một ngôi sao , bị họ thằng thừng từ chối bằng cách nêu ra giá cát sẹ thật ngất ngưỡng mà các cán bộ mẩn cán nhà ta cứ  kiên trì năn nỉ , đến mức họ phán một câu “Càng năn nỉ càng nâng cát sê” khi đó mới chịu  lầm lủi quay lưng!  Họ đâu có sai khi không  hát nhạc của niềm tin tôn giáo khác ?

Thế đấy các bạn ạ !

Ca sĩ Hà Thanh

Nhưng, có  một con chim họa mi hót bên bờ vai đức Phật” thật sự. Đó là cố danh ca Hà Thanh (1930 – 2014), người đệ tử của đức Đệ Nhất Tăng Thống Thích Tịnh Khiết, được ngài ban pháp danh Tâm Tú. Theo ghi chép riêng của tôi,  người ca sĩ Phật tử  xứng danh này chỉ ca  hai phiên khúc duy nhất có liên quan đến  đạo Thiên Chúa là lời người mẹ trong tác phẩm “Lá Thư Trần Thế"  của nhạc sĩ Hoài Linh (cùng với Duy Khánh và Hương Lan) trước năm 1973. Sau  1975, sang định cư  ở Hoa Kỳ cô vẫn đi hát bình thường  và đương nhiên  thường xuyên đến các chùa  đọc kinh, bái sám cũng như ca hát phục vụ. Trong các album  nhạc  tiền chiến và tình ca thực hiện  suốt quàng thời gian này hoàn toàn không hát bất cứ nhạc nào của tôn giáo khác. Sự cần mẩn, chuyên tu  của cô, được chư tôn hòa thượng không ngần ngại ban tặng cho  danh xưng cao quý mà chưa có một ca sỉ nào có được: “Con chim họa mi hót bên bờ vai đức Phật” ! Sống  và cống hiến, tu tập chuyên cần  đến như vậy, ngay cả lúc  nằm trên giường bệnh, trước những lời hỏi thăm, động viên , cô vẫn lạc quan và  lời nói ra thành  câu hát “Sống đến tuổi này không đau mới lạ” Thật là đáng trân trọng và ngưỡng mộ biết dường bao !

Ba biến Chú Đại Bi mỗi ngày chưa nói lên được điều gì và cũng chưa  làm được gì để những chư tôn đức  quy y cho mình  được an lòng trên từng nốt nhạc   đời đầy  trắc trở phong ba. Viết những dòng này  trong khi chúng tôi đang  bộn bề với những tài liệu lịch sử về ngày của thần mặt trời bị ăn cướp, các thổ dân châu Mỹ bị phản bội..v...v. cho đến khi chạm đến cụm từ “ca sĩ Phật tử” đi hát nhạc giáng sinh và chúc mừng giáng sinh (có đóng mở ngoặc kép) làm sực tỉnh hẳn! Vậy là chuyện tào lao  cũng có   thứ năng lục  sui khiến ngòi bút  múa máy quay cuồng  trên  không gian  tri thức ?

  Lê Văn Trung
Dương Như Tâm

_______________

Ý Kiến:

LPC 4:05pm 28/12/2018:

Mỗi con chiên đạo Thiên Chúa đều được dạy hàng ngày về chủ tâm dụ đạo người khác, họ đã có từ trong huyết quản, còn con nhà Phật thì không.

Nếu các Phật tử nghĩ rằng sự mở lòng của mình, đi bước trước như thế để có thể đem đến ánh sáng Phật pháp cho những con chiên, thì tôi hoan nghênh. Chỉ e rằng các bạn sẽ không đem lại kết quả nào, mà trái lại còn tạo điều kiện cho các Phật tử khác dần dần cải đạo theo người ta.

 

TQD Dec 29, 2018 1:46 am:
Robert G. Ingersoll (1833-1899), Đại Tá, Luật Sư, Nhà tư tưởng tự do vĩ đại nhất của Mỹ:

* Tôi muốn gì cho ngày giáng sinh? Tôi bắt giáo hoàng phải vứt đi cái mũ ba tầng của ông ta, cởi bỏ bộ quần áo thiêng liêng của ông ta, và thừa nhận rằng ông ta không hành động cho Thiên Chúa - không phải là không thể sai lầm - mà chỉ là một người Ý thông thường. Tôi bắt tất cả những hồng y, tổng giám mục, giám mục, linh mục thừa nhận rằng họ chẳng biết gì về thần học, về thiên đường hay hỏa ngục, về số phận tương lai của nhân loại, về quỷ hay hồn ma, về các thiên chúa hay thiên thần. Tôi muốn toàn thể thế giới không còn bất công, không còn mê tín.

(What I want for Christmas? I would have the pope throw away his tiara, take off his sacred vestments, and admit that he is not acting for god - is not infallible - but is just an ordinary Italian. I would have all the cardinals, archbishops, bishops, priests admit that they know nothing about theology, nothing about hell or heaven, nothing about the destiny of the human race, nothing about devils and ghosts, gods or angels. I would like to see the whole world free - free from injustice - free from superstition).

 

_____________

Bài đọc thêm:

- Thông tin về việc một người mang sắc phục tu sĩ Phật giáo trang trí mừng giáng sinh, ngày 22/12/2017

- Nhà chùa "nô nức" sang nhà thờ chúc mừng giáng sinh, ngày 25/12/2011