To: "tangnivn" <tangni@yahoogroups.com>, "Bao ve Chanh
Phap" <baovechanhphap@googlegroups.com>, "Pha Ta Hien Chanh"
<phatahienchanh@gmail.com>, "TuonglaiPGVN" <tuonglaipgvn@yahoogroups.com>
Cc: "VN buddhist group" <VN-Buddhist@yahoogroups.com>,
"VN-Religion" <VN-Religion@yahoogroups.com> Message contains attachments
Tuong trinh cua HT Khong Tanh ve Bat tuan dan su.doc (118KB)
PL. 2552 Số : 015-09/ TT/TVT
TƯỜNG TRÌNH VÀ GÓP Ý VỀ CHIẾN DỊCH BẤT TUÂN DÂN SỰ
Kính bạch Chư Tôn Đức Hội Đồng Lưỡng Viện GHPGVNTN,
Kính bạch Chư Tôn Đức Tăng Ni VPII VHĐ,
Khâm thừa chỉ đạo của ĐLHT Thích Quảng Độ, Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng
Thống kiêm Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN, tôi ghi lại bản tường
trình và góp ý này từ băng ghi âm riêng của tôi có ĐLHT cho phép, sau đó
có một huynh trưởng GĐPT giúp làm thư ký nghe và ghi lại. Những chi tiết
khác là do tôi thêm vào khi duyệt lại bản văn do huynh trưởng ấy ghi.
Bản viết này không phải với tư cách Tổng Vụ Trưởng Tổng Vụ Xã Hội, mà
với tư cách của một thành viên chết sống với Giáo Hội, để quý vị lưu ý
tính lại xem điều gì nên làm, nên nói, điều gì nên bỏ, nên thay đổi.
Tường trình và góp ý này chỉ dành cho nội bộ, xin cẩn thận lưu hành.
Hôm nay, ngày 1 tháng 5, là ngày đầu tiên của chiến dịch “Biểu Tình
Tại Gia Bất Tuân Dân Sự” do ĐLHT Xử Lý Thường Vụ Viện Tăng Thống kiêm
Viện Trưởng Viện Hóa Đạo GHPGVNTN đề xướng. Tôi thu thập một vài báo
cáo của mấy Phật tử ngoài Bắc mà trước đây tôi có quen, trong đó có mấy
người nhận quà cứu trợ, có trình lên Ngài Viện Trưởng, Ngài rất buồn.
Ngài nói: “Vậy mà đạo hữu VVA cứ đoan chắc với tôi là toàn miền Bắc sẽ
ngưng hoạt động ngay vào sáng sớm đầu tiên của tháng 5!”
Tôi thưa với
ĐLHT: “Dạ cũng có ảnh hưởng một chút nơi những Phật tử đã từng nhận quà
tặng thôi bạch HT”. Thì ĐLHT hỏi tiếp: “Ảnh hưởng ra sao?” Tôi đáp: “Mấy
cụ già cũng nghe lời con dặn, chịu ở nhà không ra đường, nhưng rồi mấy
đứa nhỏ trong nhà đứa thì đi làm, đứa thì đi học, đứa thì đi chơi, nên
các cụ nói rằng cái chuyện ở nhà của các cụ cũng không có dấu hiệu gì là
biểu tình cả, vậy rồi đến xế thì họ ra đường bình thường, coi như không
có gì xảy ra ạ, bạch HT”.
ĐLHT băn khoăn: “Thế thì tinh thần yêu nước
chống ngoại xâm ở đâu nhỉ?” Tôi suy nghĩ một lúc rồi đành phải nói thiệt
với Ngài rằng: “Bạch HT, thực ra thì dân ta ai cũng yêu nước cả, nhưng
việc kêu gọi của ta chưa có đến tai toàn dân. Ngay cả mấy người Dân Oan
và Phật tử mang ơn cứu trợ của GH, họ cũng chẳng biết gì về Lời Kêu Gọi
của GH hết. Có người còn hỏi con là HT Quảng Độ nào nữa, bạch HT.”
ĐLHT
thở dài nói: “Tóm lại là… không ai biểu tình hết à? Thế Dân Oan thì
sao?” Tôi e ngại nói thật: “Dạ, chắc không ai biểu tình đâu bạch Ngài.
Còn mấy người Dân Oan họ nói Nhà nước đã lấy nhà, chiếm đất của họ hết
rồi có nhà đâu mà biểu tình tại gia, biểu tình ngoài lề đường thì có.
Một số Dân Oan ở ngoài Bắc còn có ý trách HT, vì nghe đâu họ dự trù tập
trung biểu tình đòi đất vào Lễ Lao Động 01/5 thì HT lại kêu biểu tình
tại gia, nếu không nghe lời Ngài thì áy náy, mà nghe theo thì phá kế
hoạch của họ!”
ĐLHT lại thở dài, trách móc: “Chung qui cũng tại quý vị,
cứ bày hết chuyện này đến chuyện nọ rồi bắt tôi phải chạy theo, chạy
theo, mà chẳng đâu vào đâu cả!” Tôi thưa: “Dạ, con đâu có bày chuyện,
bạch HT. Việc kêu gọi biểu tình tại gia là sáng kiến của đạo hữu VVA đó
mà, cái đó HT biết rõ, chúng con trong này đâu có nghiển ra chuyện kỳ
cục như vậy.”
ĐLHT quở: “Biết kỳ cục mà sao không ngăn cản, để cho việc
nó đến nước này, mặt mũi đâu mà nhìn thiên hạ. Mấy Thầy còn viết cả thư
yểm trợ này nọ, thật là tào lao! Mình đã kêu gọi rồi mình lại lên tiếng
yểm trợ mình mà không biết xấu hổ!” Tôi liền nói: “Dạ, mấy cái thông tư
hay thư yểm trợ cũng do bên ngoài làm hết ạ, chúng con không biết đâu.
Hôm qua có bài phỏng vấn của ông Triệu Thành cũng thấy đăng tùm lum, con
thiệt không biết nói sao.” ĐLHT thắc mắc: “Ủa, bài phỏng vấn đó đã phổ
biến rồi à? Chứ không phải chỉ để trình riêng cho quý vị VPII thôi sao?”
Tôi ngạc nhiên: “Vậy chuyện phỏng vấn có thiệt hả bạch HT?” ĐLHT tiếp:
“Thật chứ sao không, nhưng không phải để phổ biến. Ai lại đi phổ biến
cái chuyện như thế! Đạo hữu Triệu Thành chẳng phải là người của Thầy
Viên Lý cử về sao?”
Tôi đáp: “Dạ cái đó thì con không biết, nhưng chết
rồi HT ơi, khi cái bài phỏng vấn đó gửi đi tùm lum rồi thì đạo hữu VVA
có dùng email của PTTPGQT phản bác, nói rằng HT đi vắng không có mặt tại
Thanh Minh Thiền Viện từ ngày 21/4 đến ngày 30/4 nên không thể xảy ra
chuyện phỏng vấn của đạo hữu Triệu Thành! Đạo hữu VVA chỉ nói HT vắng
mặt thôi chứ không nói đi đâu, cũng không cho biết lý do”.
ĐLHT rất là
giận, Ngài nói: “Làm việc gì kỳ khôi thế! Mà sao chuyện này đạo hữu ấy
không cho tôi biết, mới khi nãy… còn nói chuyện điện thoại kia mà, có đá
động gì đến chuyện phỏng vấn này đâu. Nếu thấy bài phỏng vấn bất lợi thì
tìm cách nào phủ nhận chứ sao lại nói tôi đi vắng đến 10 ngày! Tôi đi
vắng là vắng ở đâu? Đã công bố cho toàn thế giới biết là công an canh
gác ngày đêm 24/24, nội bất xuất ngoại bất nhập, thế thì tôi đi đâu cả
10 ngày mà công an không biết!”
Tôi nói: “Dạ, chính con cũng ngạc nhiên
khi đọc cái thư của đạo hữu VVA nói là HT đi vắng 10 ngày. Con đành phải
viết cái email khác, nói đỡ lời để người ta bớt chú ý, con nói rằng ngày
27/4 không có HT ở Thanh Minh Thiền Viện thì làm gì có cuộc phỏng vấn
của ông Triệu Thành ngày đó! Nhưng bạch HT, HT nhớ lại xem, có phải là
có một đạo hữu tên Triệu Thành đến đây phỏng vấn HT không ạ?”
ĐLHT xác
nhận: “Có chứ. Nhưng không phải là phỏng vấn, mà chỉ thỉnh ý tôi mấy vấn
đề về biểu tình tại gia thôi. Tôi nghĩ là ông ấy chỉ hỏi để về lại Mỹ
trình bày cho VPII VHĐ thôi, đâu có biết ông lại phổ biến như thế!”
Tôi
liền sám hối: “Vậy là con phải sám hối HT, vì trong email cố gắng phủ
nhận bài phỏng vấn của ông Triệu Thành, con đã nói ông ấy là Giáo Gian,
Đặc Tình Về Nguồn của Vẹm TangniHaingoai về phỏng vấn Giáo Gian VC ở
Quốc nội đó! Mô Phật, thiệt tình là con không có ý nói HT là… Giáo Gian
VC đâu ạ.” ĐLHT gắt: “Thôi, bỏ cái vụ đó đi. Hãy trở lại cái chuyện tôi
đây không có ở Thanh Minh Thiền Viện thì tôi đi đâu? Phải trả lời cho
xác đáng chứ không quốc tế người ta không còn tin mình nữa.”
Tôi góp ý:
“Bạch HT có thể mình nói là HT đi qua Chùa Giác Hoa được không ạ.” ĐLHT
vẫn gắt: “Dù là qua Chùa Giác Hoa cũng thế, không hợp lý! Mình đã nói là
bị canh phòng nghiêm nhặt, không cho rời khỏi Thanh Minh Thiền Viện, thế
thì qua Chùa Giác Hoa ở lại đến 10 ngày là nghĩa lý gì! Tôi thật là muốn
đóng cửa tịnh khẩu luôn, để quý vị muốn làm gì thì làm. Cứ bắt tôi phải
nói thế này, nói thế kia, mà rồi bao nhiêu sai lầm, mâu thuẫn, hớ hênh,
lố bịch… là một mình tôi chịu tiếng hết!”
Tôi thật lúng túng, không biết nói gì để an ủi ĐLHT lúc đó. Tôi im
lặng một lúc thì có tiếng điện thoại reo, ĐLHT nhấc lên, nói chuyện với
ai đó. Lúc này tôi cũng quay mặt băng để chuẩn bị thâu tiếp khi ĐLHT
quay lại. Tôi nghe ĐLHT nói với người kia, không biết có phải đạo hữu
VVA không nữa.
ĐLHT nói: “Thế lại phải thay đổi phương cách à?” Người
kia tiếp tục nói, Ngài chỉ nghe, ừ hử, rồi Ngài im lặng, cúp điện thoại,
có vẻ trầm ngâm suy nghĩ. Tôi rót trà dâng ĐLHT rồi e dè nói: “Tình hình
này con nghĩ cứ việc để bên ấy ứng biến, ở đây mình giữ im lặng cũng
không ai chấp trách gì đâu, bạch HT”.
ĐLHT trợn mắt ngó tôi một lúc rồi
hỏi: “Thế đã có ai đặt vấn đề tôi vắng 10 ngày chưa?” “Dạ chưa ạ. Vì đạo
hữu VVA và con cứ chụp mũ nói ông Triệu Thành là công an Vẹm là xong
hết, sẽ không ai tin và để ý bài phỏng vấn đó nữa đâu, bạch HT”.
ĐLHT
vẫn không yên lòng, Ngài nói: “Nhưng mà cái ông Triệu Thành kia sẽ lên
tiếng, hoặc đưa băng ghi âm chứng minh là cuộc phỏng vấn trong ngày hôm
ấy là có thực, thì tính sao đây?” Tôi hỏi: “Vậy ông ta có chụp hình quay
phim gì không bạch HT?” ĐLHT suy nghĩ một hồi rồi nói: “Có cái máy gì
nhỏ nhỏ đạo hữu ấy để trên bàn, không biết là máy gì”. Tôi nói cho ĐLHT
yên chí: “Không sao đâu bạch HT, chắc chỉ là máy thu âm, không có hình
ảnh, cũng không ghi được ngày tháng. Cho dù ông ấy phổ biến băng thâu
âm, ta cũng có thể nói là thời đại kỹ thuật tân tiến ngày nay muốn gán
ghép gì lại không được. HT đừng lo, cứ để chuyện ấy cho đạo hữu VVA xoay
xở”. ĐLHT im lặng, đôi mày hơi nhíu. Tôi nghĩ Ngài cũng chưa yên tâm.
ĐLHT đứng dậy đi vệ sinh một chặp thì trở lại, vừa đi vừa nói: “Theo
ý kiến Thầy thì bây giờ ta phải làm sao, chứ cứ để cho PTTPGQT nói thiên
nói địa như thế ở đây mình không có cách trả lời thích đáng đâu!” Tôi
hỏi lại: “Bạch HT về chuyện gì ạ?”
ĐLHT nói: “Chuyện biểu tình tại gia,
tôi đã nói trước là trong xã hội này không ai hưởng ứng đâu, thế mà cứ
nói huyên thuyên, nói phóng đại và lếu láo quá, đến nỗi tôi cũng cảm
thấy xấu hổ. Bao nhiêu chuyện trước đây cũng thế, cứ tuyên bố vung vít,
chụp mũ vu khống cả Tăng Ni đồng đạo rồi bắt tôi phải nói dối theo, mất
hết cả nhân sự, để rồi sao, giờ này nhìn quanh chỉ còn vài người, Giáo
Hội đến tay tôi thì chẳng còn thể thống gì nữa, ăn nói làm sao với liệt
vị tiền bối và thánh tử đạo!”
Nghe ĐLHT la, tôi sợ quá, cố gắng bào
chữa: “Dạ bạch HT, thực ra cũng có vài chuyện đúng chứ không phải tất cả
đều dối hết cả. Chẳng hạn Về Nguồn và Thân Hữu Già Lam… là Vẹm thiệt đó
thưa ngài”. ĐLHT trừng trừng nhìn tôi quở: “Nói bậy! Thầy cũng nghĩ thế
sao?” Tôi ấp úng trả lời: “Dạ thì cũng nghe đạo hữu VVA và quý Thầy
trong VPII cáo giác, chắc cũng đúng”.
ĐLHT lắc đầu: “Hoàn toàn không có
chuyện các Thầy ở hải ngoại lại thỏa hiệp với CS hay quay lưng với Giáo
Hội. Tất cả đều là một thôi, không ai trong chúng ta phản bội hay xoay
chiều gì hết. Chỉ là… đạo hữu VVA thuyết phục tôi phải tin và nói như
thế. Tôi đã nhiều lần khẳng định tôi không tin. Thế nhưng đạo hữu ấy nói
tôi cần phải tin thì mọi người mới tin, mọi người mà tin thì CS cũng sẽ
tin, nhờ thế ta mới đạt được kết quả to lớn hơn. Khi ta đạt kết quả rồi,
những vị kia sẽ hiểu là sự hy sinh của họ là xứng đáng. Đấy, chính vì
không tin mà phải làm bộ tin, giống như khổ nhục kế đấy, mà tôi đã phải
xoay lưng với đồng đạo của tôi, chứ đồng đạo nào mà xoay lưng với tôi,
xoay lưng với Giáo Hội!
Nhưng bây giờ, càng lúc tôi càng cảm thấy không
nên làm thế, dù là khổ nhục kế hay đóng kịch, tất cả những thứ ấy đều là
trò ma mị lừa dối của thế nhân, mình không thể làm được, mà đã làm thì
cắn rứt lương tâm không sao chịu nổi. Chắc có ngày tôi chết sớm, không
kịp giải thích và sám hối với chư vị đồng đạo!” Nghe ĐLHT thố lộ như vậy
tôi đau lòng quá nhưng cũng chẳng biết nói gì hơn.
Tôi cố gắng lái qua
chuyện khác để Ngài khuây khỏa. Tôi nói: “Con nghĩ mọi người đều bằng
lòng hy sinh cho đại sự và sẽ cảm thông nỗi lòng của HT. Con nghe đạo
hữu VVA nói năm này cũng rất có nhiều hy vọng về giải Nobel Hòa Bình.
Cái vụ biểu tình tại gia, bất tuân dân sự, là một phương thức độc đáo
chưa ai nghĩ ra, nhất là đối với chế độ kềm kẹp của bọn CS, phải là trí
tuệ vô song mới nghĩ ra được phương thức biểu tình bât bạo động mà lại
có sức mạnh ghê gớm có thể làm tê liệt cả guồng máy sắt máu công an trị
và bạo lực này. HT có sáng kiến và đưa ra Lời Kêu Gọi biểu tình tại gia
trong năm nay thật là đúng thời cơ, vừa được toàn dân trong và ngoài
nước ủng hộ, lại gây được tiếng vang với thế giới, chắc sẽ có nhiều
triển vọng cho giải Nobel”.
ĐLHT im lặng nhìn tôi một chặp mới nói: “Cái
chuyện bất tuân dân sự thực ra cũng chẳng phải là mới mẻ gì, như tôi có
trả lời phỏng vấn với cô Ỷ Lan. Nhưng còn cái chuyện biểu tình tại gia
thì chẳng phải tôi nghĩ ra đâu. Cũng là do đạo hữu VVA cả. Cái đó, có
hay ho vô song trí tuệ gì đâu, phải nói là ý tưởng khùng điên mới đúng!
Như Thầy thấy rồi, không kết quả, biết trước là không kết quả, không ai
trong nước có thể hưởng ứng được, thế mà cứ rêu rao lên, rồi bắt tôi
phải nói thế này thế kia, ban đầu thì cả nước biểu tình một tháng, sau
lại bảo tôi sửa lại là chia làm 3 miền mỗi miền 10 ngày! Thật là trơ
trẽn, lố bịch quá! Bây giờ chưa biết phải ăn nói làm sao với đồng bào
hải ngoại về tình hình êm xuôi chẳng có ai biểu tình trong nước!... Mà
sao ở hải ngoại người ta cũng tin là sẽ có hưởng ứng biểu tình tại gia
nhỉ? Chứng tỏ họ chẳng hiểu gì nội tình trong nước cả!”
Tôi nói: “Dạ…
cũng không phải ngoài đó ai cũng tin cái chuyện biểu tình tại gia đâu
HT. Cũng có người viết bài góp ý với ý chê cười mỉa mai, cho là chuyện
Cá Tháng Tư, tức là chuyện đùa giỡn không có thật, lại có người viết bài
chửi, cho là chúng ta làm chuyện hoang đường…”
ĐLHT liền nói: “Đấy, đấy,
chính cái người chửi và chỉ trích chiến dịch biểu tình tại gia mới là
người trí đó, còn bao nhiêu đều hoang đường như đạo hữu VVA và VPII cả.
À, mà dư luận của Tăng Ni và Phật tử ở hải ngoại thì sao, họ có hưởng
ứng hoặc lên tiếng chỉ trích gì không?” Tôi đáp: “Theo vài người cho
biết thì đa số đều… ôm bụng cười nhưng không dám cười lớn, vì sợ bị tố
cáo là bất tuân hoặc bị chụp mũ là thân Cộng. Cái này là con thăm dò mấy
người thân tín, nghĩ gì nói đó, chứ những người khác thì ai cũng khen
chiến dịch của HT là độc đáo”.
ĐLHT tự dưng ngồi ngã người ra ghế, mắt
đăm đăm nhìn tôi một hồi rồi hỏi: “Bây giờ KT có cách gì điều chỉnh
chiến thuật của việc biểu tình tại gia không?” Tôi đáp: “Dạ nhất thời
thì con chưa nghĩ ra. Để con về suy nghĩ và bàn với mấy anh em khác xem
rồi hội ý với quý ngài VPII…”
ĐLHT xua tay nói ngay: “Thôi, đừng có bàn
với bên đó nữa, nay giải quyết chuyện trong nước, bàn với người trong
nước, ta nắm được tình hình rõ ràng, ngoài đó chỉ ăn hại và bày chuyện
tào lao làm cho tôi mang tiếng chứ biết gì mà bàn!” Tôi thực không ngờ
ĐLHT lại mất niềm tin nơi quý vị hải ngoại như vậy. Tôi cố gắng an ủi
Ngài: “Dạ thì trong ngoài hội ý với nhau biết đâu tìm ra cách hay.”
ĐLHT
lại khoác tay nói: “Thôi, tôi bảo thôi. Bây giờ khẩn cấp tìm cách giải
thích cho ổn cái vụ không ai hưởng ứng biểu tình tại gia kìa! Tôi hỏi KT
nầy, có cách nào mình ra thông báo nói lại rằng… xét vì dân ta đang còn
khó khăn kinh tế, mới biểu tình tại gia trong ngày 01/5 đã thấy chật vật
và đói loạn cả lên rồi, do vậy, Viện Hóa Đạo rút lại lời kêu gọi, được
không?” Tôi đáp một cách e dè: “Dạ chắc cũng được, nhưng có lẽ phải thêm
vài ngày nữa, chứ mới một ngày mà rút liền e không hay. Để con phối hợp
mấy ý kiến của mấy Thầy trong GH vừa nói chuyện với con hồi chiều mà đưa
ra báo cáo, sau đó Viện Hóa Đạo dựa vào báo cáo này mà rút lại Lời Kêu
Gọi.”
ĐLHT hỏi nhanh: “Có à, có nhiều ý kiến mỉa mai hả, Thầy nghe họ
nói sau?” Tôi nói: “Dạ… có thầy nói với con là đề nghị HT nên nói rõ hơn
về giờ giấc biểu tình tại gia, chứ đừng có nói tổng quát là suốt một
tháng, không ai áp dụng được”. ĐLHT mừng lắm, hỏi dồn: “Giờ giấc thế
nào?” Tôi đáp: “Chỉ là mỉa mai thôi mà HT”. ĐLHT lại thúc: “Thì cứ nói,
trong cái mỉa mai có khi cũng dạy cho mình bài học đấy!” Tôi liền đáp:
“Dạ họ nói là mình phải đưa ra giờ biểu tình tại gia là từ 10 giờ tối
đến 6 giờ sáng, như vậy thì toàn quốc, ngay cả Thủ tướng, Chủ tịch nước,
Tổng bí thư, chính quyền các cấp, hàng triệu đảng viên, đều hưởng ứng và
áp dụng được cả, bạch HT”.
ĐLHT nhíu mày một chút, rồi bỗng cười ra
tiếng thoải mái: “A, ý tưởng này còn độc đáo vô song, hơn cả ý tưởng mà
đạo hữu VVA nghĩ ra nữa kìa!” Thế là thầy trò chúng tôi cười ra nước
mắt. Rồi ĐLHT lại tiếu lâm nói: “Thế thì bớt giờ nhưng tăng tháng. 24
giờ thì rút lại còn 8 giờ, một tháng thì tăng lên thành 12 tháng, hay 12
năm cũng được, ai cũng hưởng ứng Lời Kêu Gọi cả. Thật là hay!”
Thấy ĐLHT
cười giòn, tôi hứng thú diễu tiếp: “Biểu tình tại gia với giờ giấc như
vậy tuy cũng không kết quả gì, nhưng ít ra cũng khả thi, khả thi cho
toàn dân, toàn quốc; còn biểu tình đúng theo Lời Kêu Gọi của đạo hữu VVA
thì vừa không kết quả, lại vừa không khả thi!” Thầy trò tiếp tục cười,
một lúc thì Ngài dịu lại, nghiêm giọng hỏi: “Đó chỉ là châm biếm thôi,
thế còn ý kiến gì thành thực xây dựng hơn, KT nói nghe xem?”
Tôi nói:
“Đây là mấy huynh trưởng GĐ Phật tử, họ cũng bàn về chuyện đổi giờ biểu
tình sang ban đêm, nói là Lời Kêu Gọi biểu tình tại gia của HT được ủy
ban bài trừ tệ đoan xã hội ở Hà Nội ghi nhận là rất tích cực, có thành
tích đóng góp cho nhà nước dù rằng việc biểu tình chưa xảy ra, vì lúc đó
mới trong ngày 30/4, chưa vào tháng 5. Là bởi vì trong khi toàn quốc
hưởng ứng biểu tình tại gia từ 10 giờ tối đến 6 giờ sáng thì các vũ
trường, các quán nhậu sẽ vắng khách, các gái điếm sẽ chết đói lo bỏ
nghề. Đây là điểm tích cực để chống tệ đoan xã hội. Ngược lại, cũng rất
nhiều người oán trách HT, trong đó có khách làng chơi, bọn thanh niên ăn
chơi nhảy đầm và đua xe, các sinh viên đi làm đêm để kiếm tiền học, các
em bé đi lượm rác kiếm sống, các người khuân vác ở chợ và bến sông, các
người bán hàng rong, vé số, những người phu quét đường, hốt rác, v.v…
tất cả những ai sinh nhai và hoạt động ban đêm đều oán trách HT nếu Ngài
đổi giờ biểu tình sang ban đêm”.
ĐLHT trầm ngâm nói: “Thế… nói cho cùng
thì biểu tình tại gia nguyên một tháng từ sáng đến tối sẽ bị toàn dân
oán trách rồi! Tất cả những ai kiếm sống và hoạt động ban ngày ban đêm
gì cũng oán trách hết! Đấy, đấy, tôi đã nói mà không tin! Làm sao mà áp
dụng được!” ĐLHT tỏ vẻ chán nản lắm, Ngài nói tiếp: “Các ý kiến đó đều
là châm biếm, mỉa mai, nhưng họ thật đấy, vì họ nắm được tình hình trong
nước, còn quý vị bên kia thì thật là chẳng biết gì cả.
Nghe nói các tổ
chức chính trị, đảng phái, tôn giáo, cũng ca tụng chiến dịch biểu tình
tại gia một tháng, chẳng lẽ họ cũng mù tịt về dân tình khốn khổ trong
nước nên nhắm mắt để đạo hữu VVA lôi đi đâu thì đi hết sao? Cũng phải
suy xét một chút chứ! Không nắm được thế dân thì chống Cộng biết bao giờ
mới thắng nhỉ? Thôi, chắc chúng ta phải tự thảo một văn bản rút lại Lời
Kêu Gọi Biểu Tình Tại Gia trước khi kết quả quá rõ ràng tại miền Bắc
trong 10 ngày đầu của tháng 5. KT và VĐ cố gắng lo chuyện này sớm chừng
nào tốt chừng đó. Nhưng lần này, tuyệt đối không tiết lộ cho đạo hữu VVA
nhé. Chúng ta cứ làm, rồi tôi sẽ nói chuyện với đạo hữu ấy sau”.
Tôi ngồi cứng người chẳng biết nói gì nữa. ĐLHT cũng thấy mệt trong
người nên Ngài bảo tôi về để Ngài nghỉ ngơi. Trước khi tôi ra cửa, Ngài
có dặn tôi về viết lại những gì đã trao đổi, gửi đến quý vị VPII VHĐ,
nhưng xin quý Ngài đặc biệt lưu ý điểm này: khoan cho đạo hữu VVA đọc
bản tường trình này. Không phải là chúng ta che dấu gì với đạo hữu ấy,
nhưng có những điểm chúng ta cần thảo luận kỹ càng trước khi cho đạo hữu
ấy biết.
Trên đây là những lời trung thực ghi lại từ băng ghi âm của tôi.
Trân trọng kính trình,
Chùa Liên Trì - ngày 01 tháng 05 năm 2009
Tổng Vụ Trưởng Từ Thiện Xã Hội –VHĐ
(ấn ký)
Tỳ Kheo Thích Không Tánh
2009/5/2 Deep Throat <deep.throat@free.fr>
Phòng Thông tin Phật giáo Quốc tế xin long trọng tuyên
bố tính cách giả mạo của bài viết gọi là "Phỏng vấn HT Thích Quảng Độ về
tháng 5 Bất tuân dân sự" của cái ông gọi là "Triệu Thành, pháp danh là
Nhật Điều Ngự, vốn là Phật tử ở quận Cam, nhân chuyến về Việt Nam thăm
cha, đã ghé vào Thanh Minh Thiền Viện để bái kiến và phỏng vấn nhanh Đại
lão Hòa thượng Thích Quảng Độ vào ngày 27.4.2009".
Đây là sự dối gạt vô liêm sỉ khi tiếm danh Đại lão Hòa
thượng để nói lên tà kiến của người phỏng vấn.
Lý do dễ hiểu để vạch trần sự dối gạt này là ĐẠI LÃO
HÒA THƯỢNG THÍCH QUẢNG ĐỘ KHÔNG CÓ MẶT TẠI THANH MINH THIỀN VIỆN từ ngày
21.4.2009 cho đến hôm nay là ngày 30.4.2009. Như vậy thì làm gì có
chuyện phỏng vấn tại Thanh Minh Thiền viện hôm 27.4 ?!
Phòng Thông tin Phật giáo
Quốc tế
Bài liên quan:
Phỏng Vấn HT - Phương Thức Áp Dụng "Bất Tuân Dân Sự" Tháng 5 -2009 (Triệu Thành)