Câu Hỏi Tháng Mười Một SH hỏi GS Nguyễn Mạnh Quang https://sachhiem.net/NMQ/NMQ59_cauhoi.php
LTS: Nhân có các mục “Câu Đố Tháng 10” trong cột “Thư, Ý Kiến Ngắn” của trang nhà, chúng tôi muốn thêm “Các Câu Hỏi Tháng 11” dành cho GS Nguyễn Mạnh Quang. Tháng 10 được nêu lên vì là tháng mà các con chiên ngoan đạo Việt nam hải ngoại thường đưa ra những bài ca tụng sáo rỗng để dựng mồ con chiên Ngô Đình Diệm vào ngày lễ Ma Quỉ, 1 tháng 11 mỗi năm, cũng là ngày anh em Ngô Đình Diệm đền mạng cho các dân oan, chết tức tưởi trong thời bạo trị của gia đình độc ác, độc tài của nhà Ngô. Tài liệu và chứng cứ về sự tàn ác và độc tài của nhà Ngô đã được trình bày trong vô số tác phẩm, mà trang nhà chúng tôi đã cố gắng thu thập được từ 8 năm qua. Bài này chỉ xin GS trả lời vắn tắt. Xin cám ơn sự đóng góp của Giáo Sư. Chữ Genève, và Geneva được hiểu như nhau trong bài này. (SH) Câu hỏi số 1: Sự nghiệp chính trị của Ngô Đình Diệm bắt đầu như thế nào? Trả lời: Vắn tắt, có thể dùng câu nói của tác giả Đào Văn Bình: Do sự giới thiệu của Hồng Y Spellman và do áp lực của Ngọai Trưởng Foster Dulles, Vua Bảo Đại phải chấp nhận chỉ định Ô. Ngô Đình Diệm giữ chức vụ thủ tướng thay thế Hoàng Thân Bửu Lộc để người Mỹ bày thế trận chống cộng mới cho Đông Nam Á. (Đào Văn Bình, “Cuộc Trưng Cầu Dân Ý Truất Phế Vua Bảo Đại Năm 1955” https://sachhiem.net/DAOVB/LS/DaovBinh01.php)
Sử gia Avro Manhattan viết: “Diệm đã tự cho rằng ông ta đã được Chúa chọn để hoàn thành một nhiệm vụ rõ rệt, và rằng ngày đó sẽ đến khi ông ta sẵn sàng thi hành nhiệm vụ này. Khi đoán được thời cơ đã tới, ông liền đến cầu cạnh Hồng y Spellman. Vị hồng y này lúc đó không những là người tin cẩn của Giáo Hoàng mà còn là người rất thân thiết với nhiều chính khách có thế lực tại Hoa Kỳ. Spellman giới thiệu Diệm với William O. Douglas, thẩm phán của Tòa án Tối cao. Ông này lại giới thiệu Diệm đến Mike Mansfield và John F. Kennedy, cả hai đều là giáo dân Ca-tô và Thượng nghị sĩ. Theo sau quyết định của anh ruột là Ngọai Trưởng John Foster Dulles (một tín đồ Ca-tô) và của Hồng y Spellman, người thay mặt cho Giáo Hoàng Pius XII ở Hoa Kỳ, Giám Đốc CIA Allen Dulles nhận Diệm làm con nuôi. Thế là Diệm đã được Hoa Kỳ chọn và sẽ được đưa về cầm quyền ở miền Nam Việt Nam. Quyết định xong, Dulles khuyên cáo Pháp ra lệnh cho Bảo Đại bổ nhiệm Diệm làm Thủ tướng. Lúc đó, Pháp đã quyết định bỏ Việt Nam, nên cũng đồng ý. Ngày 19 tháng 6 năm 1954, Bảo Đại bổ nhậm Diệm làm thủ tướng với toàn quyền chuyên chính về cả dân sự và quân sự. Diệm về Sàigòn ngày 26/6/1954. Ngày 7/71954, Diệm thành lập xong nội các và chính thức cầm quyền.” (xem nguyên văn tiếng Anh) Avro Manhattan, Vietnam why did we go? (Chino, CA: Chick Publications, 1984), pp. 57-58. Câu hỏi số 2: Tại sao có Hội Nghị Genève 1954, và điều khoản nào của Hiệp Định Genève ảnh hưởng đến vận mệnh Việt Nam?
Trả lời: Các cường quốc trên thế giới nhóm họp tại Geneve vào đầu năm 1954 để giải quyết những vấn đề lòng thòng còn lại sau Chiến Tranh Cao Ly. Sau đó, họ chuyển sang vấn đề chấm dứt chiến tranh Đông Dương (giữa liên minh Pháp-Vatican và chính quyền kháng chiến do Việt Minh lãnh đạo). Vì các cường quốc đứng về phe xâm lăng chưa chịu thua chính quyền kháng chiến ngay lúc đó nên tìm cách vớt mặt và hoãn binh bằng hai điều khoản chính tóm tắt như sau (xem Phụ Lục A): - Tạm thời chia đôi hai miền Việt Nam tại vĩ tuyển 17, sông Hiền Lương. - Trong vòng hai năm (tức đến năm 1956), hai bên sẽ tổ chức Tổng Tuyển cử để thống nhất đất nước.. Câu hỏi số 3: - Sự ràng buộc của chính quyền Ngô Đình Diệm với Hiệp Định Genève ở chỗ nào? Trả lời: Trước tiên là vấn đề thừa kế. Mỹ và chính quyền Ngô Đình Diệm (do Mỹ dựng lên như câu trên đã nói) thừa kế chính quyền Pháp mà Bảo Đại là bù nhìn. Vì Pháp thua chính quyền kháng chiến Việt Minh, nên muốn rút lui. Mỹ lợi dụng nhảy vào làm áp lực Pháp phải trả Việt Nam cho chính quyền Bảo Đại vào ngày 4 thàng 6 1954. Do Vatican vận động và lèo lái, Mỹ lại áp lực Bảo Đại bổ nhậm Ngô Đình Diệm làm Thủ Tướng thay ông Bửu Lộc, như câu hỏi số 1 đã nói. Dàn xếp xong xuôi, các cường quốc này mới ký kết Hiệp Định Geneve mà hai đối thủ chính là Pháp và Việt Minh. Vì Bảo Đại chỉ là bù nhìn của Pháp, nên lẽ ra Pháp phải đôn đốc chính quyền Bảo Đại phải thi hành các điều khoản mà họ ký kết. - Điều khoản thứ nhất đã được cả hai chính quyền Pháp và Hà Nôi thực hành ngay. Bằng chứng thực hiện điều khoản thứ 1 của HĐ Geneve là cuộc di cư từ miền Bắc vào miền Nam, và cuộc tập kết những người từ Nam ra Bắc trong thời hạn 300 ngày kể từ 21 tháng 7, 1954. - Thế còn Điều khoản thứ hai? Nếu chính quyền Ngô Đình Diệm đã thừa kế Bảo Đại để phè phởn làm Tổng Thống miền Nam do điều khoản thứ nhất thì làm sao lại không thừa kế để thi hành điều khoản thứ hai? Miền Bắc đã có đề nghị thực hiện tổ chức hiệp thương để bàn việc Tổng Tuyển Cử thống nhất đất nước như HĐ Geneve đã qui định, nhưng chính quyền miền Nam không hề đáp ứng. Tóm lại, chính quyền miền Nam chỉ lo thừa kế cái một nửa đất Việt Nam do điều khoản thứ nhất qui định cho Pháp, còn điều khoản thứ hai thì không muốn thi hành, viện đủ lý lẽ, nhất là “Ngô Đình Diệm không có chữ ký trên HĐ Geneve, nên không có nghĩa vụ phải thi hành”. Thế thì cái một nửa mà chính quyền miền Nam “được” là do đâu mà có? Câu hỏi số 4: Tại sao chính quyền Ngô Đình Diệm không chịu thi hành điều khoản Tổng Tuyển Cử. Trả lời: Đơn giản mà nói, là vì chính quyền miền Nam sợ thua, vì không có chính nghĩa nào cả. Đối với toàn dân, phe duy nhất có chính nghĩa lúc bấy giờ là ông Hồ Chí Minh. Chính quyền miền Nam chỉ là tay sai hoặc bù nhìn của giặc ngoại xâm mà thôi. Họ sợ thua năm 1956, họ sợ thua mãi cho tới năm 1975, chưa bao giờ họ dám phát động cuộc chiến tiến quân ra Bắc để thống nhất đất nước, cũng vì trong tay không có chính nghĩa và cũng không có thực quyền. Có hai đoạn dưới đây trích từ các bài viết của hai tác giả khác nhau để chứng minh thêm lập luận này. “Chính vì người dân Việt yêu quý và tín nhiệm ông Hồ cao quá, nên Tổng thống Eisenhower không dám thực hiện Tổng tuyển cử, sợ ông Diệm thua ông Hồ. Nếu có Tổng tuyển cử thì chắc là như thế. … Khi đất nước độc lập được một nửa, đúng theo tinh thần Hiệp định Genève, tháng 7 năm 1956 phải tổ chức tổng tuyển cử thống nhất hai miền Nam Bắc. Nhưng Ngô Đình Diệm làm tay sai đế quốc Mỹ, bắt bớ, chém giết những người kháng chiến cũ, vi phạm nghiêm trọng hiệp định Genève: không được trả thù người phía bên kia sinh sống trên lãnh thổ mình quản lý, đàn áp phong trào đòi Tổng tuyển cử;” (Nguyễn Xuân Ba, HỒ CHÍ MINH Từ Góc Nhìn Của Học Giả Hoàng Xuân Hãn, https://sachhiem.net/LICHSU/N/NguyenXuanBa.php) “Lý do chính để Mỹ và Diệm phá cuộc Tổng Tuyển Cử năm 1956 là, chính Tổng Thống Hoa Kỳ Eisenhower và báo chí Mỹ, tờ Time ngày 22/11/1954, và tờ Look ngày 25/1/1955, đã ước tính là trong cuộc Tổng Tuyển Cử Tự Do (Free Elections) vào năm 1956 thì ông Hồ Chí Minh sẽ được ít nhất là 80% số phiếu trên toàn quốc. Mỹ muốn ngăn chận Cộng Sản vì cái thuyết Domino sai lầm của mình nên không muốn có Tổng Tuyển Cử mà kết quả chắc chắn là Cộng Sản sẽ thắng trên toàn quốc.” (Trần Chung Ngọc TÔI ĐỌC BÀI: “50 năm trước: Hà Nội khởi xướng cuộc chiến Việt Nam” Của Uwe Siemon-Netto – Duy Anh chuyển ngữ Trên DCVOnline https://sachhiem.net/TCN/TCNdt/TCNdt046.php)
Phụ Lục A: Thỏa hiệp Geneva Trích GS Trần Chung Ngọc, TÔI ĐỌC BÀI: “50 năm trước: Hà Nội khởi xướng cuộc chiến Việt Nam” Của Uwe Siemon-Netto – Duy Anh chuyển ngữ Trên DCVOnline https://sachhiem.net/TCN/TCNdt/TCNdt046.php. Hiệp Định Genève gồm hai phần: Phần “Thỏa hiệp Ngưng Chiến Song Phương” giữa Pháp và Việt Minh (Bilateral armistice agreement between France and the VietMinh) làm căn bản cho Phần “Tuyên Ngôn Đa Phương Có Tính Cách Quyết Định” (The multilateral Final Declaration), đồng ký bởi Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa, Lào, Cambod, Pháp, Anh, Mỹ, Trung Quốc, Nga Sô Viết, và Việt Nam Quốc Gia. Phần “Thỏa Hiệp...”, gồm 47 điều khoản, được ký kết giữa Tướng Pháp Henri Delteil, Quyền Tổng Tư Lệnh Lực Lượng Liên Hiệp Pháp ở Đông Dương, và ông Tạ Quang Bửu, Thứ Trưởng Quốc Phòng của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Có vài điều khoản chính như sau: ▪ Điều khoản 1 (Article 1) nói về sự thiết lập “một đường ranh giới quân sự tạm thời” (A provisional military demarcation line) [Vĩ tuyến 17] để quân đội hai bên rút quân về: Lực lượng quân đội nhân dân Việt Nam ở phía Bắc, và lực lượng Liên Hiệp Pháp (French Union) ở phía Nam làn ranh giới. ▪ Điều khoản 2 ấn định thời gian rút quân của hai bên không quá 300 ngày kể từ ngày Thỏa Hiệp có hiệu lực. ▪ Điều khoản 8 ấn định quyền kiểm soát hành chánh ở phía Bắc Vĩ Tuyến 17 thuộc Việt Minh và ở phía Nam thuộc Pháp [7] ▪ Điều khoản 14, đoạn (a) [Article 14, Paragraph (a)] viết rõ: “Trong khi chờ đợi cuộc Tổng Tuyển Cử để Thống Nhất Việt Nam, quyền hành chánh dân sự trong mỗi vùng rút quân nằm trong tay các phe có quân đội rút quân (nghĩa là Pháp và Việt Minh) theo tinh thần của bản Thỏa Hiệp.” [8] ▪ Điều khoản 14, đoạn (c) viết: “Mỗi phe sẽ tự kiềm chế để không có bất cứ hành động trả thù hay kỳ thị nào đối với những cá nhân hay tổ chức vì những hoạt động trong khi có cuộc tranh chấp quân sự, và phải bảo đảm quyền tự do dân chủ của họ.” [9] [Có ai còn nhớ đến chiến dịch Tố Cộng của Ngô Đình Diệm không?] Bản “Tuyên Ngôn...” gồm 13 đoạn, liên quan đến cả Cambod và Lào, có một đoạn đáng để ý: Đoạn (6) [Paragraph (6)] nguyên văn như sau: “Hội Nghị nhận thức rằng mục đích chính yếu của Thỏa Hiệp về Việt Nam là dàn xếp những vấn đề quân sự trên quan điểm chấm dứt những đối nghịch quân sự và rằng ĐƯỜNG RANH GIỚI QUÂN SỰ LÀ TẠM THỜI VÀ KHÔNG THỂ DIỄN GIẢI BẤT CỨ BẰNG CÁCH NÀO ĐÓ LÀ MỘT BIÊN GIỚI PHÂN ĐỊNH VỀ CHÍNH TRỊ HAY ĐẤT ĐAI . Hội Nghị bày tỏ sự tin tưởng là thi hành những điều khoản trong bản Tuyên Ngôn này và trong Thỏa Hiệp ngưng chiến sẽ tạo nên căn bản cần thiết để trong tương lai gần đạt tới một sự dàn xếp chính trị ở Việt Nam” [10]. Chú thích: [7]. Civil administration in the regroupment zone to the North of the 17th parallel was to be in the hands of the Vietminh, and the area to the South of the parallel was to be in the hands of the French. [8]. Pending the general elections which will bring about the Unification of Vietnam, the conduct of civil administration in each regrouping zone shall be in the hands of the party whose forces are to be regrouped there in virtue of the present Agreement. [9]. Each party undertakes to refrain from any reprisals or discrimination against persons or organizations on account of their activities during the hostilities and to guarantee their democratic liberies. [10]. The Conference recognizes that the essential purpose of the Agreement relating to Vietnam is to settle military questions with a view to ending hostilities and that THE MILITARY DEMARCATION LINE IS PROVISIONAL AND SHOULD NOT IN ANY WAY BE INTERPRETED AS CONSTITUING A POLITICAL OR TERITORIAL BOUNDARY. The Conference expresses its conviction that the execution of the provisions set out in the present Declaration and in the Agrrement on the cessation of hostilities creates the necessary basis for the achievement in the near future of a political settlement in Vietnam.
|