 |
15 tháng 11, 2008
|
LTS: Nhiều lần nhận được những điện thư
của Chế Trung Hiếu, kể chuyện chiến trường bao nhiêu năm đã qua, những gương ái quốc anh hùng của từng người dân, những tấm lòng hy sinh cao cả,... chúng tôi không để ý vì cho rằng tất cả đều đã được đăng ở các báo trong nước.
Trong lúc đó, các diễn đàn ở hải ngoại chống đối, dèm pha, và cố gắng loại trừ tên người chuyển thư "Chế Trung Hiếu" để người đọc không nhận dược những lá thư đó. Họ phổ biến những bài ca ngợi những tướng lãnh, những ông lớn, những hãnh diện về đời sống đầy cửa quyền, luồn lọt, nô lệ, đút lót, gian lận mà họ cho là huy hoàng của thời Đệ Nhất, Đệ Nhị Cộng Hòa Miền Nam. Với mục đích chống cộng triệt để (dù không còn Cộng) họ bài bác tất cả những giá trị nào có liên hệ đến chiến công của quân đội Miền Bắc. Họ khai thác những bài viết của một số giới trẻ nào đó chán chường với các bài học về "chiến công" của quân đội Miền Bắc, cho rằng cứ lập đi lập lại quá nhiều.
Thật ra, làm cho học sinh chán hay thích một môn học hoàn toàn là vấn đề "nghệ thuật" trong sự giáo dục, không phải vì học sinh chán mà thôi "đừng nói nữa." Có lẽ chính quyền nên tìm cách nghiên cứu để sửa đổi nghệ thuật này cho khá hơn. Chúng tôi thật sự xúc động trước những đề tài mà anh Chế Trung
Hiếu gửi đến các hộp thư điện tử. Những chuyện chân thật và đơn sơ, nhưng sắt son với tình nước, đậm đà với tình người. Sahchiem.net từ nay xin trân trọng ghi lại những tấm lòng cao quí đó của người dân Việt trong mục "Tình Dân Tộc" (SH).
Niềm hạnh phúc của một thương binh
Những tấm gương bình dị mà cao quý:
LÊ TRUNG NGUYÊN
Tôi đang đứng trước một người thương binh rắn rỏi, có vầng
trán cương nghị và nụ cười cởi mở. Ông sinh năm 1950, vào bộ
đội năm 1970, từng là Đại đội bậc phó K21, đoàn 2, Bộ tư
lệnh Miền ở chiến trường Nam Bộ trong những tháng năm ác
liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ, cứu nước. Chiến tranh đã
qua đi rất lâu rồi mà thân thể ông vẫn còn 20 mảnh đạn chưa
lấy ra được. Ông là Trần Anh Thi, hiện là Chủ tịch Hội người
mù của huyện Kỳ Anh (Hà Tĩnh).
Tháng 4-1970, nghe theo tiếng gọi của Tổ quốc, ông nhập ngũ
và hành quân vào Nam, tham gia chiến đấu ở nhiều chiến
trường: Đông Nam Bộ, Tây Nam Bộ và Nam Trung Bộ. Đúng ngày
30-4-1975 lịch sử, trong lúc chỉ huy đơn vị chiến đấu, ông
bị một quả M79 nổ gần mặt, nhiều mảnh đạn đã găm sâu vào
mắt, vào đầu và cột sống. Ông được chuyển ra Bệnh viện quân
y 108 điều trị và nằm liệt giường ở đó gần 3 năm trời. Nhớ
lại, ông nói: "Lúc đó ý chí gần như suy sụp hoàn toàn,
luôn nghĩ mình là người tàn phế". Hiện tại, trên cơ thể
ông vẫn còn hơn 20 mảnh đạn găm sâu trong mắt, đầu và cột
sống, gây ra chứng liệt nửa người. Tôi hỏi:
- Làm thế nào mà bác có thể vượt qua được thử thách lớn
như vậy?
Ông bảo:
- Tôi tự động viên rằng, mình còn may mắn hơn nhiều đồng
chí đồng đội khác, nên đã quyết tâm vượt qua bệnh tật, cố
gắng làm việc để không phụ niềm tin của Đảng, xứng đáng với
danh hiệu anh bộ đội Cụ Hồ. Năm 1987, có cuộc vận động
đón thương binh về làng, ông trở về quê hương (xã Kỳ Châu, huyện Kỳ Anh,
Hà Tĩnh). Thời gian này kinh tế đất nước rất khó khăn, một số cán bộ
đảng viên thoái hoá biến chất, nhụt ý chí. Nhưng ông vẫn luôn tâm niệm
lời căn dặn của Bác Hồ: "Thương binh tàn nhưng không phế". Được
đảng viên và bà con tín nhiệm, ông được bầu làm Bí thư đảng ủy. Ông nói:
"Mình hứa với dân, đã nhận nhiệm vụ thì phải hoàn thành cho tốt".
Với tâm huyết đó, ông đã vực Đảng bộ xã Kỳ Châu từ chỗ yếu kém trở thành
Đảng bộ vững mạnh.
Tháng 8-1989, ông bị liệt trở lại, nằm viện mất 3 tháng trời. Đó là
những năm tháng khó khăn. Khi bị liệt trở lại, ông gần như suy sụp, nghĩ
rằng lần này khó có thể vượt qua được. Nhưng rồi một lần nữa, phẩm chất
của bộ đội Cụ Hồ đã vực ông dậy. Trong lúc nằm viện, ông đã tự luyện tập
sức khỏe, thậm chí nhờ các nhân viên y tá lấy dây buộc vào chân và treo
lên, để tự luyện tập. Nhờ ý chí kiên cường đó mà ông đã dần dần hồi
phục.
Đến năm 1992, Nhà nước có chủ trương thành lập Trung tâm phục hồi
chức năng cho người mù. Huyện đã mời ông lên, giao nhiệm vụ mới. Từ đó
ông trở thành Chủ tịch Hội người mù của huyện Kỳ Anh.
Tôi lại hỏi:
- Bác có gì băn khoăn khi nhận nhiệm vụ mới này không?
Ông nói:
- Khi tôi bị thương cả hai mắt, đã từng trải qua thời gian bị mù
nên rất hiểu những anh em cùng cảnh ngộ. Tôi đã được Đảng và Nhà nước
quan tâm, tạo điều kiện chăm sóc… bây giờ tôi nghĩ nhiều anh em không có
điều kiện sẽ gặp khó khăn, nên cần có những việc làm giúp đỡ họ.
Từ năm 1992 đến nay, ông là Ủy viên Ủy ban Mặt trận Tổ quốc huyện Kỳ
Anh. Ông đã dạy anh em thương binh và những người khiếm thị học chữ nổi,
học việc. Tôi được ông cho xem kho sách chữ nổi khổng lồ mà ông đã dày
công nghiên cứu và sưu tầm, có hẳn một thư viện nhỏ. Nhờ có bộ sách đó
mà những anh em thương binh và người khiếm thị trong huyện được học
hành, được đọc sách, học việc, có công ăn việc làm. Toàn huyện hiện có
89 người khiếm thị sử dụng được, có những người đã sử dụng chữ nổi để
thi đậu và học đại học như hai em Hoàng Xuân Lĩnh, Hoàng Xuân Hạnh. Các
em Chung, Anh, Lượng đã học hết phổ thông cơ sở. Điển hình như em Nguyễn
Văn Chung bị khiếm thị, tàn tật, thi học sinh giỏi huyện được giải nhất
môn Hóa, được tặng bằng khen. Ngày 1-6-2008 vừa qua, em đã được gặp Chủ
tịch nước Nguyễn Minh Triết.
Ông còn vận động được nhiều nguồn viện trợ về kinh phí trong và ngoài
nước. Nhờ vậy, trong thời gian qua Hội đã mở được gần 20 lớp tập huấn và
dạy nghề với số lượng gần 300 người, chủ yếu học các nghề: đan, làm
quạt, làm chổi, tăm, chăn nuôi, tẩm quất… Ông cho rằng: "Có học được
nghề mới nâng cao được dân trí, biết được cách làm ăn, biết chăm sóc bản
thân mình và người khác".
Càng nghe ông kể, tôi càng thêm cảm phục ý chí nghị lực phi thường
của một người thương binh tàn mà không phế. Tôi hỏi thăm về cuộc sống
gia đình riêng, ông cười, gương mặt chan chứa hạnh phúc: "Gia đình
chăm ngoan, cơ quan vững mạnh". Năm người con của ông, ba đã tốt
nghiệp đại học, một đang học đại học và một đang học ở trường chuyên
trung học phổ thông.
Ông tâm sự:
- Tôi có lời nguyền với đồng đội khi còn chiến đấu là sau này nếu
còn sống trở về, sẽ luôn làm những việc có ích cho đất nước. Cho đến hôm
nay, tôi vẫn luôn cố gắng mỗi ngày làm một việc tốt, một ngày giúp đỡ
được một người khó khăn. Với tôi, đó là niềm vui, là hạnh phúc lớn.
LÊ TRUNG NGUYÊN
|