|
LTS: Có những bài học giúp ta thêm kiến thức về khoa học, về ngoại ngữ, giúp con người thăng tiến trong việc theo kịp trào lưu, bận rộn, sống vui, sống khỏe. Nhưng có những bài học bắt ta dừng lại, nhìn quanh, thở một chút, nở nụ cười, biết xử dụng các giác quan có sẵn trong người mà thiếu chút nữa chúng sẽ bị sơ cứng vì không được xử dụng thường xuyên. Đó là những bài học làm cho ta trở thành một con người quí giá. Các câu chuyện sau đây được Cà Phê Tối gửi ra thư nhóm cho chúng ta thưởng thức những bài học cần thiết đó.(SH)
Bài số 1: Bài học về sự quan tâm
Trong
tháng thứ 2 của khoá học y tá, vị giáo sư của chúng tôi đã cho chúng tôi một
câu hỏi hết sức bất ngờ trong bài thi vấn đáp. Tôi đã lướt qua hầu hết các
câu hỏi trong bài thi, và ngạc nhiên dừng lại ở câu hỏi cuối cùng: "Hãy cho
biết tên người phụ nữ quét dọn trường học của chúng ta?". Một câu hỏi không
có trong chuyên môn, chắc đây chỉ là một câu hỏi đùa thôi. Tôi đã nghĩ vậy!
Thật
ra, tôi đã nhìn thấy người phụ nữ đó vài lần. Cô ấy cao, tóc sẫm màu và
khoảng chừng 50 tuổi nhưng làm sao mà tôi có thể biết được tên cô ta cơ chứ?
Tôi đã kết thúc bài làm của mình với câu cuối cùng bị bỏ trống.
Cuối
giờ kiểm tra, một sinh viên đã hỏi vị giáo sư rằng: "Liệu ông có tính điểm
cho câu hỏi cuối cùng kia không?", ông ta trả lời: "Chắc chắn rồi", rồi ông
nói tiếp: "Trong công việc, các em sẽ gặp rất nhiều người, tất cả họ đều
quan trọng, họ xứng đáng được nhận sự quan tâm của các em, dù chỉ là một nụ
cười hay một câu chào".
Tôi đã
không bao giờ quên bài học đó trên mỗi bước đường đời của mình sau này, và
tôi cũng không bao giờ quên tên của người phụ nữ đó, cô Dorothy.
Bài số 2: Bài học về sự giúp đỡ
Trong
một đêm mưa bão bất thường trên đường phố Alabama vắng vẻ, lúc đó đã 11h30
khuya, có một bà lão da đen vẫn cứ mặc cho những ngọn roi mưa quất liên hồi
vào mặt, cố hết sức vẫy vẫy cánh tay để xin đi nhờ xe.
Một
chiếc xe chạy vút qua, rồi thêm một chiếc xe nữa, không ai để ý đến cánh tay
dường như đã tê cứng vì lạnh cóng. Mặc dù vậy, bà lão vẫn hy vọng và vẫy
chiếc xe kế tiếp. Một chàng trai da trắng đã cho bà lên xe. (Mặc cho cuộc
xung đột sắc tộc 1960). Bà lão trông có vẻ rất vội vã, nhưng cũng không quên
cám ơn và ghi lại địa chỉ của chàng trai.
Bảy
ngày trôi qua, cánh cửa nhà chàng trai tốt bụng vang lên tiếng gõ cửa. Chàng
trai ngạc nhiên hết sức khi thấy một cái tivi khổng lồ ngay trước cửa nhà
mình. Một lá thư được đính kèm, trong đó viết: "Cảm ơn cháu vì đã cho bà đi
nhờ xe vào cái đêm mưa hôm ấy. Cơn mưa không những đã làm ướt sũng quần áo
mà nó còn làm lạnh buốt trái tim và tinh thần của bà nữa. Rồi thì lúc đó
cháu đã xuất hiện như một thiên thần. Nhờ có cháu, bà đã được gặp người
chồng tội nghiệp của mình trước khi ông ấy trút hơi thở cuối cùng. Một lần
nữa bà muốn cảm ơn cháu đã không nề hà khi giúp đỡ bà."
Cuối
thư là dòng chữ: "Chân thành - Bà Nat King Cole".
Phương Thảo
(Theo Inspiration and Friendship)
Bài số 3: Bài học về lòng biết ơn
Vào
cái thời khi mà món kem nước hoa quả còn rất rẻ tiền, có một câu chuyện
về cậu bé 10 tuổi thế này: Ngày nọ, Jim - tên của cậu bé - sau một hồi đi
qua đi lại, ngó nghiêng vào cửa hàng giải khát đông nhất nhì thành phố, nơi
có món kem nước hoa quả mà cậu rất thích, mạnh dạng tiến lại gần cái cửa,
đẩy nhẹ và bước vào. Chọn một bàn trống, cậu nhẹ nhàng ngồi xuống ghế và đợi
người phục vụ đến.
Chỉ
vài phút sau, một người nữ phục vụ tiến lại gần Jim và đặt trước mặt cậu một
ly nước lọc. Ngước nhìn cô phục vụ, cậu bé hỏi: "Cho cháu hỏi bao nhiêu tiền
một đĩa kem nước hoa quả ạ?". "50 xu", cô phục vụ trả lời. Nghe vậy, Jim
liền móc trong túi quần ra một số đồng xu lẻ, nhẩm tính một hồi, cậu hỏi
tiếp: "Thế bao nhiêu tiền một đĩa kem bình thường ạ?". "35 xu", người phục
vụ vẫn kiên nhẫn trả lời cậu bé mặc dù lúc đó khách vào cửa hàng đã rất đông
và đang đợi cô. Cuối cùng, người nữ phục vụ cũng mang đến cho Jim món kem mà
cậu yêu cầu, và sang phục vụ những bàn khác. Cậu bé ăn xong kem, để lại tiền
trên bàn và ra về.
Khi
người phục vụ quay trở lại để dọn bàn, cô ấy đã bật khóc khi nhìn thấy 2
đồng kẽm (1 đồng bằng 5 xu) và 5 đồng xu lẻ được đặt ngay ngắn trên bàn, bên
cạnh 35 xu trả cho đĩa kem mà Jim đã gọi - Jim đã không thể có món kem nước
hoa quả mà cậu ấy thích bởi vì cậu ấy chỉ có đủ tiền để trả cho một đĩa kem
bình thường và một ít tiền boa cho cô.
Phương Thảo
(Theo Inspiration and Friendship)
Bài số 4: Bài học về sự tự giác và trách nhiệm
Xưa
thật là xưa, có một ông Vua nọ, một hôm ông ta sai quân lính đặt một tảng đá
lớn nằm chắn ngang đường đi. Xong, ông nấp vào một bụi cây gần đấy và theo
dõi.
Lần
lượt ông ta thấy, những thương nhân giàu có đi qua, rồi đến những cận thần
của ông đi qua, nhưng không ai có ý định xê dịch tảng đá sang bên nhường chỗ
cho lối đi cả, họ chỉ lẩm nhẩm đổ lỗi cho nhà Vua vì đã không cho người giữ
sạch sẽ con đường.
Một
lúc sau, nhà Vua nhìn thấy một người nông dân đi tới với một xe rau cồng
kềnh nặng trĩu. Nhìn thấy tảng đá, người nông dân liền ngừng xe và nhảy
xuống đất, cố hết sức mình ông ta đã đẩy được tảng đá sang bên kia vệ đường.
Vừa làm ông ta vừa lẩm bẩm: "Thật không may nếu có ai đó không thấy mày và
vấp phải, chắc là sẽ đau lắm đây". Xong đâu đấy, người nông dân quay trở lại
xe để tiếp tục đi tiếp, thì bỗng nhìn thấy một bao tiền to đùng đặt ngay
chỗ mà ông đã di chuyển tảng đá. Đó là một một món quà của Đức Vua cho người
nào dịch chuyển được tảng đá.
Câu
chuyện của người nông dân này đã giúp chúng ta nhận ra một điều quý giá mà
rất nhiều người trong chúng ta không bao giờ nhận thấy: Vật cản đôi
khi cũng có thể là một cơ hội tốt.
Phương Thảo
(Theo Inspiration and Friendship)
Bài số 5: Bài học về sự hy sinh
Đã lâu
lắm rồi, nhiều năm đã trôi qua, khi tôi còn là tình nguyện viên tại một bệnh
viện, tôi có biết một cô gái nhỏ tên Liz - cô ấy đang mắc phải một căn bệnh
rất hiểm nghèo.
Cơ hội
sống sót duy nhất của cô là được thay máu từ người anh trai 5 tuổi của mình,
người đã vượt qua được cơn bạo bệnh tương tự một cách lạ thường nhờ những
kháng thể đặc biệt trong cơ thể. Bác sĩ đã trao đổi và giải thích điều này
với cậu bé trước khi yêu cầu cậu đồng ý cho cô em gái những giọt máu của
mình. Lúc ấy, tôi đã nhìn thấy sự lưỡng lự thoáng qua trên khuôn mặt bé nhỏ
kia. Cuối cùng, với một hơi thở thật sâu và dứt khoát cậu bé đã trả lời
rằng: "Cháu đồng ý làm điều đó để cứu em cháu".
Nằm
trên chiếc giường kế bên em gái để thuận tiện hơn cho việc truyền máu, cậu
bé liếc nhìn em gái và đôi mắt ngời lên niềm vui khi thấy đôi má cô bé hồng
lên theo từng giọt máu được chuyền sang từ người cậu. Nhưng rồi, khuôn mặt
cậu bỗng trở nên tái xanh đầy lo lắng, cậu bé ngước nhìn vị bác sĩ và hỏi
với một giọng run run: "Cháu sẽ chết bây giờ phải không bác sĩ?" Thì ra, cậu
bé non nớt của chúng ta đã nghĩ rằng: cậu ta sẽ cho cô em gái tất cả máu
trong người mình để cứu cô ấy và rồi cậu sẽ chết thay cô.
Bạn
thấy không, sau tất cả những hiểu lầm và hành động của mình, cậu bé đã có
tất cả nhờ đức hy sinh...
Cuộc
sống có câu: "Hãy cho đi thứ bạn có, rồi bạn sẽ được đền bù xứng đáng".
Phương Thảo
(Theo Inspiration and Friendship)
|