|
Blog Trang Hạ đăng ngày: 2008-04-24
12:24
Phần 1.
Mỗi lần bán dâm giúp
được một trẻ thất học,
làm gái bao là đủ xây
được một ngôi trường.
Ân Thái
Hà chụp ở tiệm cắt tóc:

Học
sinh và phụ huynh trong lễ
tang với biểu ngữ: Cô Ân,
chúng em yêu cô!

Ân Thái Hà
đã chết, trước khi chết cô
là gái điếm, cũng là một
giáo viên. Cô dùng xác thịt
dơ bẩn của mình đổi lấy tâm
hồn trong sạch của lũ trẻ.
Một cô gái điếm chết đi, tất
cả mọi đứa trẻ đều khóc
trong lễ truy điệu của cô,
lá quốc kỳ rủ xuống một nửa
trong sân trường.
Trong lễ
truy điệu cô giáo trẻ đẹp
mới 21 tuổi này, hiệu trưởng
giở cuốn nhật ký của cô ra,
rơi nước mắt trước mặt học
sinh và đọc, cô giáo đã viết
thế này: Mỗi lần bán dâm, có
thể giúp được một đứa trẻ
nghèo thất học; Làm gái bao
cho người khách một lần, có
thể vực dậy cả một ngôi
trường tiểu học hy vọng...
Ân Thái Hà
sinh ra trong một ngôi làng
nghèo khó của tỉnh Cam Túc,
những cô gái trong làng bất
kể xấu hay đẹp đều đi xuống
phía Nam, tới các thành phố
ven biển sầm uất để kiếm
việc làm. Mỗi khi tết đến,
họ trang điểm ăn mặc đẹp đẽ,
túi lớn túi nhỏ về quê.
Nhưng Ân Thái Hà sau khi tốt
nghiệp phổ thông đã không
làm như thế, rất nhiều người
khó hiểu, dù sao thì cô cũng
là người xinh đẹp thứ nhất
thứ nhì trong thôn. Cùng vì
lẽ đó, bố cô thường mắng con
mình không làm được gì mở
mày mở mặt.
Nghe nói một
trường tiểu học gần nhà
thiếu giáo viên, cô đã xin
hiệu trưởng cho đến dạy học.
Vì trình độ khá, qua được kỳ
sát hạch của nhà trường, Ân
Thái Hà trở thành giáo viên
thôn.
Lần đầu tiên
bước vào lớp học, cô thấy lũ
trẻ đang huyên náo, chúng
chưa bao giờ nhìn thấy một
cô giáo xinh đẹp như thế.
Nói là lớp học cho sang, chứ
chẳng qua chỉ là một mái lá
che được gió mưa mà thôi,
tường bằng cây, bàn học bằng
đá, bục giảng đắp bằng gạch,
thứ đắt tiền nhất là tấm
bảng đen, được xẻ ra từ đá,
mài nhẵn rồi quét sơn đen
lên.
Phấn cũng
không đủ dùng. Và trong hoàn
cảnh đó, cô giáo Ân Thái Hà
dạy lớp học trò học hết mấy
nghìn chữ Hán, theo đó là
những câu chuyện kể làm
người.
Một đêm gió
bão lớn, gió đã thổi bay mái
lớp học, tấm bảng đen cũng
bị xô đổ. Ngày hôm sau đến
lớp, cả cô và trò đều không
biết làm thế nào.
Thầy hiệu
trưởng đi lên huyện, tìm
Trưởng phòng giáo dục, kết
quả là tay không đi về. Buổi
tối về đến nơi ông kể với Ân
Thái Hà, Trưởng phòng giáo
dục bảo cô Hà lên đây thì sẽ
cho tiền.
Chưa từng
bao giờ đi xa khỏi quê, cũng
chưa từng tiếp xúc gặp gỡ ai
có chức có quyền, nhưng Ân
Thái Hà quyết tâm đi mười
mấy cây số về huyện. Trưởng
phòng giáo dục huyện ở trong
phòng làm việc rất hiện đại,
tường treo cả tranh gấm, bàn
làm việc là thứ gỗ đen ửng
hồng, có thể soi bóng như
gương, bên trên dựng một lá
quốc kỳ Trung Quốc nho nhỏ,
ghế ngồi là ghế da, bóng
lên. Còn bóng hơn cả cái
trán hói của Trưởng phòng.
Chiều tối,
Trưởng phòng kéo tay cô giáo
Hà sang phòng bên, nói sang
đây lấy tiền. Nhưng Ân Thái
Hà đã mất đi đời con gái ở
căn phòng đó.
Tối hôm đó
Ân Thái Hà băng đường về
nhà. Ngày hôm sau, người dân
trong thôn kéo đến lợp lại
trường, mua tạm vài thứ vật
liệu tạm bợ dựng lại. Nhưng
suốt hai ngày mưa gió, vẫn
chưa thể dạy học được. Cô
giáo hứa với lũ trẻ, chỉ sau
vài hôm, Phòng giáo dục sẽ
cho người đến xây trường.
Nhưng sau đó nửa năm không
hề có ai xuống, và hiệu
trưởng đi lên huyện cũng
không lấy được đồng nào.
Khi nhận ra
mong chờ của lũ trẻ trở
thành bong bóng, Ân Thái Hà
đứng trước gương tự vấn mình
vì sao đã hy sinh vô ích bản
thân mình. Cô biết những cô
gái thời thượng về làng, ở
những thành phố kia họ làm
cái nghề gì, nhưng về làng
vẫn cứ hơn người. Hôm sau,
Ân Thái Hà thay đồ, tạm biệt
hiệu trưởng, tạm biệt bố mẹ,
lớp học rách nát, ngắt một
bông hoa tầm ma cài lên tóc
rồi lên đường ra thành phố.
Khi cô đi,
bố cô thì cười còn ông hiệu
trưởng thì khóc.
Nơi đặt chân
đầu tiên của Ân Thái Hà là
một tiệm cắt tóc. Sau khi
tiếp người khách đầu tiên,
Ân Thái Hà ghi vào nhật ký:
Trưởng phòng giáo dục còn
thua một người khách mua
dâm!
Ân Thái Hà
là cô gái dè sẻn chi tiêu
nhất trong tất cả những chị
em ở đó. Ít quần áo trang
sức nhất, cô lại thích cài
một bông tầm ma lên tóc, vậy
mà Ân Thái Hà lại "đắt
khách" nhất trong số mọi
người. Chỉ một thời gian
"cướp cơm" các cô khác như
thế, Ân Thái Hà bị các cô
kiếm cớ đánh cho thâm tím
mặt mày, đành phải bỏ đi nơi
khác.
Cứ như thế,
Ân Thái Hà lần lượt dời từ
tiệm này sang quán khác.
Tiền dành dụm của Ân Thái Hà
gửi qua bưu điện về ngôi
trường ở quê mà không gửi
cho gia đình.
Người nhận
tiền là hiệu trưởng, theo
lời dặn của Thái Hà, hiệu
trưởng dùng tiền cho nhà
trường. Khi có người hỏi
tiền từ đâu ra để sửa sang
trường lớp, hiệu trưởng
thường nói, có mạnh thường
quân quyên góp cho trẻ em
trong vùng.
Nhưng cái
kim trong bọc lâu ngày cũng
lòi ra. Qua bưu điện tiết
lộ, rồi mọi người cũng biết
tiền đó của Ân Thái Hà. Báo
chí địa phương muốn tìm cách
phỏng vấn cô giáo Ân, nhưng
cô luôn gửi lời từ chối, vì
cô đang làm cái nghề bán
phấn buôn hương.
Tháng đầu
tiên, tiền để mua bảng đen
bằng gỗ và lợp mái lớp học.
Tháng thứ hai, sắm một ít
bàn gỗ và ghế gỗ. Tháng thứ
ba mua sách giáo khoa, tháng
thứ tư mua khăn quàng đỏ cho
tất cả các em đội viên trong
trường. Tháng thứ năm, không
còn một em nào phải đi chân
đất đến lớp.
Tháng thứ
sáu, Ân Thái Hà về thăm
trường. Tất cả lũ trẻ đều ồ
lên chào đón khi cô giáo
xuất hiện. Nhìn thấy lũ trẻ
cười mà cô thì khóc. Tháng
thứ 6,7,8 trôi qua, trường
có thêm những đồ mới. Tháng
thứ 11, khi cột cờ được dựng
lên ở sân trường, lũ trẻ có
thể làm lễ chào cờ thì Ân
Thái Hà mang thai, cô phải
đi nạo thai.
Nạo thai
xong, cô đi làm gái bao cho
một người buôn bất động sản.
Không ngờ chỉ trong vòng nửa
năm, giá đất ở Thâm Quyến có
biến động, ông này phá sản
và không để lại cho cô một
đồng nào.
Lúc này Ân
Thái Hà đã quá mỏi mệt và
rất muốn quay về nhà. Nhưng
mơ ước chưa hoàn thành, cô
muốn cả ngôi trường được xây
bằng gạch và muốn mua 2 máy
tính cho nhà trường. Vì thế,
cô tìm ông bồ cầu cứu. Ông
bồ nói, không cho cô gì cả,
nhưng có thể giới thiệu cho
Ân Thái Hà một mối hời.
Đó là một
người đàn ông ngoại quốc,
trả bằng đô la. Thật đáng
tiếc, trong lần "giao dịch"
này, Ân Thái Hà bị ba người
ngoại quốc cưỡng bức đến
chết. Khi đó cô vừa tròn 21
tuổi.
Cô giáo chết
khi chưa xây được ngôi
trường bằng gạch và cũng
chưa mua được máy tính cho
học sinh.
Một cô gái
điếm chết thì cũng không
phải một tin đáng chú ý,
trời Thẩm Quyến thì vẫn
trong xanh, xe cộ vẫn nhộn
nhịp, quan chức vẫn sang
trọng, những thương vụ vẫn
hoành tráng. Những người
hãnh tiến vẫn háo hức bàn về
cổ phiếu, giá ô tô, âm nhạc
và điện ảnh, tình yêu. Những
đôi tình nhân bên đường hôn
nhau đấy nhưng có khi chỉ vì
một khó chịu nhỏ cũng đòi
sống đòi chết trước mắt
nhau.
Không ai để
ý một ngôi làng nhỏ ở tỉnh
Cam Túc đang tổ chức một lễ
truy điệu, chỉ có học sinh
và phụ huynh tham gia. Có
một tấm ảnh của Ân Thái Hà
và cuốn nhật ký mà hiệu
trưởng mở ra đọc trước mặt
mọi người trong lễ truy
điệu: Mỗi lần bán dâm cứu
được một trẻ em nghèo thất
học, mỗi lần làm gái bao có
thể vực dậy một ngôi trường
tiểu học hy vọng...
Lần đầu
tiên, lá quốc kỳ Trung Quốc
đã rủ xuống vì cái chết của
một cô gái điếm.
Phần 2.
Nhà
văn lưu manh 7x chấn động
làng văn Trung Quốc:

"Ân
Thái Hà" thật ngoài đời
Trương
Hoài Cựu, sinh năm 1975,
nhà văn chuyên viết tiểu
thuyết trên mạng, thành
viên của Hội nhà văn
tỉnh Hắc Long Giang
(Trung Quốc) là người
tung câu chuyện trên lên
mạng. Trong thời gian
ngắn, hàng chục nghìn
trang web đã đăng lại
với những lời cảm xúc,
bình luận xôn xao nhất.
Người ta
bắt đầu nhìn lại Trương
Hoài Cựu với cái nhìn
thiện cảm hơn. Bởi trước
đây, anh luôn nổi tiếng
là một người viết văn
tục tĩu, bất chấp thủ
đoạn và đề tài để đưa
lên mạng những tản văn,
truyện, tiểu thuyết được
coi là "cặn bã" nhất.
Thậm chí
đã có những trang web
hay blog lập riêng ra
chỉ để chửi bới Trương
Hoài Cựu, những thứ văn
chương lưu manh phản cảm
của anh. Mọi người có
thể google để thấy, tên
nhà văn Trương Hoài Cựu
luôn gắn với hai chữ
"lưu manh" như một đặc
điểm riêng. Những tờ báo
văn học chính thống của
Trung Quốc thì gọi anh
là người "phất cao lá cờ
đầu của văn học hậu hiện
đại", "không ăn thứ cơm
thừa canh cặn của loại
văn học Mây Gió Trăng
Sao Tuyết Núi Sông",
"mỗi chữ đều châm chích
vào tám trăm triệu người
Hán"...
Nổi
tiếng bắt đầu từ những
bài chửi bới, kỳ thị,
xúc phạm người khác trên
các diễn đàn Trung Quốc,
văn của Trương Hoài Cựu
đại loại thế này: tản
văn "Valentine trong
đũng quần", mô tả "chỉ
vài cọng lông đen xoăn
tít sót lại trên giường
chứng kiến sự cực khoái
như thác và tình yêu
quyết thắng của họ"...
"Những Valentine đen tối
cướp đi hàng vạn đời
thiếu nữ"..."Thôi hay ta
hãy hẹn hò nhau trong
đũng quần!"
Hoặc tản
văn khác: "Chào mừng
Valentine mang bầu, mừng
ngày 8/3 đi nạo!", "Con
nhà văn kia chỉ là con
ngu xuẩn!", "Lũ vận động
viên ngu dốt!" v.v...
Hiện nay Trương Hoài Cựu
được coi là lãnh tụ của
nhóm những người viết
trên mạng Hoa ngữ được
gọi là "thanh niên phẫn
chí", họ được nhiều
người coi như một biểu
tượng xuống cấp của giới
trẻ ngày nay. Chửi bới
mọi thứ, đả kích khắp
nơi, không từ thủ đoạn,
côn đồ trên mạng.

Tuy nhiên,
sự thật thì Trương Hoài Cựu
vẫn lưu manh như cũ, khi câu
chuyện về cô giáo bán dâm
được đăng tải trên hàng chục
nghìn website, nhiều người
cảm động, thương xót, thì từ
tỉnh Cam Túc, chính quyền và
báo Trịnh Châu tin tối phải
lên tiếng vạch mặt trò lưu
manh của nhà văn 7x này.
Cam Túc
thực sự có một cô giáo
đã chết vì học sinh, đám
tang được nhiều phụ
huynh và học sinh đưa
tiễn. Tuy nhiên cô giáo
tên là Ân Tuyết Mai, 52
tuổi, hy sinh khi cứu
một học sinh lúc băng
qua đường, và bị xe bus
đâm chết. Những bức ảnh
mà Trương đưa ra thực ra
là lấy từ đám tang cô
giáo đáng kính đó. Và
Trương bịa ra một câu
chuyện bỉ ổi mang đầy
màu sắc dục tính (mà
trong lúc dịch, tôi đã
lược đi những phần đậm
màu sắc kích dục).
Sau đó
lấy ảnh một diễn viên
đóng phim con heo gắn
vào câu chuyện.


Những học
sinh và người thân của "cô
giáo Ân" ngoài đời đã lên
tiếng phản đối dữ dội sự bóp
méo, bôi bác, bịa đặt của
Trương Hoài Cựu. Bài viết
của Trương Hoài Cựu trên
blog cá nhân gây ra một cơn
sóng gió chấn động cả văn
đàn lẫn báo chí điện tử, về
việc ảnh hưởng của người
viết trên mạng với hậu quả
do họ gây ra, liệu có được
phép nhân danh văn học để
phỉ báng con người? (Số đông
coi bài viết của Trương là
sự phỉ báng với cô Ân).
(Nói thêm,
tuy nhiên nếu bỏ sự tục tĩu
ra thì tớ lại rất rất
rất thích nhà văn này!)
Tháng
12/2007, khi sự kiện đang
nóng bỏng, tờ Văn hoá Đô thị
đã phỏng vấn Trương Hoài Cựu
quanh vấn đề này, bài cũng
đã đăng lại trên Yahoo Trung
Quốc:
- Anh có
nghĩ rằng hành vi của anh
gây tác hại tới xã hội?
- THC: Cái
xã hội này vốn nó đã chẳng
có công bằng, nếu không làm
sao tôi viết ra được những
điều đó, lại còn làm cho bao
nhiêu người rơi lệ, kể cả
những người đã từng quen cô
Ân kia.
- Trên blog
anh, tôi lại chỉ thấy sự thủ
đoạn xảo quyệt, anh có bao
giờ thấy điều đó làm tổn
thương con người, nhất là
khi anh là người nổi tiếng?
- THC:
Nguyên tắc làm việc và sáng
tác của tôi là chỉ nhìn vào
sự việc, không nhìn vào con
người, không xúc phạm ai.
Cái người ta coi là "xảo
quyệt, thủ đoạn" của tôi vẫn
nằm trong sự cho phép của
pháp luật và đạo đức, tôi
chỉ dùng một biện pháp khác
biệt và con chữ khác biệt để
khiến nó được truyền bá đón
nhận rộng rãi hơn thôi.
- Anh luôn
viết những văn chương kích
dục bậy bạ, anh nghĩ bóp méo
văn chương thì sẽ mang lại ý
nghĩa cho xã hội này sao?
- THC: Tôi
cần nổi tiếng hơn, tôi càng
muốn người ta quan tâm tới
tôi và tác phẩm của tôi, tư
tưởng của tôi hơn. Tôi là
người làm nghề quảng cáo,
tôi cần mạng như một công cụ
để tôi đi sâu vào hoạt động
quảng bá trên mạng, vừa kiếm
tiền vừa "thanh lọc" mạng.
Và những đầu đề, nội dung ấy
chỉ là cách để hút khách.
Nói về tình dục thì bản thân
mỗi người đã có 1 cách nhìn
khác. Như phim "sắc-giới",
người háo sắc chỉ thấy dục
vọng, người có văn hoá chỉ
thấy văn hoá.
Trích dẫn(1)
nguồn: https://vn.myblog.yahoo.com/trang-ha/article?mid=752
|