 |
05 tháng 9, 2010
|
|

Cựu phiên dịch viên của FBI, Sibel Edmonds (Ảnh: Internet). |
Cựu phiên dịch viên của FBI, Sibel Edmonds vừa mới tiết lộ một tin động trời trên kênh phát thanh Brad Friedman: Bin Laden đã từng làm việc cho Mỹ đến tận ngày 11/9.
Trong buổi phỏng vấn trên, Sibel cho biết nước Mỹ đã duy trì
“những mối quan hệ thân thiết” với Bin Laden và quân Taliban cho đến
tận ngày 11/ 9
“ Những mối quan hệ thân thiết” này bao gồm cả việc dùng Bin
Laden để “ hoạt động” ở Trung Á và cả khu tự trị Tân Cương, Trung
Quốc. Những “ hoạt động” này có liên quan đến việc sử dụng quân Al
Qaeda và Taliban chính theo cách mà Mỹ “đã áp dụng trong trời kì
xung đột Afghan và Xô-Viết”, đó là: Mỹ ủy quyền cho Al Qaeda và
Taliban để chiến đấu với các “ kẻ thù”.
Theo Sibel, mối quan hệ giữa Mỹ và Bin Laden có liên quan tới Thổ
Nhĩ Kỳ. Mỹ ủy quyền cho Thổ Nhĩ Kỳ, Thổ Nhĩ Kỳ lại ủy quyền cho Bin
Laden và Taliban, cùng với các lực lượng khác tiến hành khủng bố
quân sự. Điều này có thể được chỉ ra ở nhiều điểm.
Thứ nhất là tham vọng kiểm soát Trung Á của Mỹ
Mỹ kiểm soát Trung
Á nhằm nắm được những nguồn cung cấp năng lượng rộng lớn và các thị
trường mới về thiết bị quân sự tại đây.
Mỹ muốn tránh để lại dấu vết liên quan đến các hoạt động đó để
không phải đối mặt với các cuộc nổi loạn ở Trung Á (U-dơ-bê-kix-tan,
Ai-dắc-bai-zan…) hay những rắc rối với Trung Quốc và Nga, nên đã
dùng con rối Thổ Nhĩ kỳ làm ủy quyền. Thổ Nhĩ Kỳ, một đồng minh
trong NATO, có uy tín rất lớn trong khu vực Trung Á. Đại đa số dân
cư vùng này có văn hóa, ngôn ngữ và tôn giáo như người Thổ Nhĩ Kỳ.
Đến lượt mình, Thổ Nhĩ Kỳ lại lôi kéo Taliban và al Qaeda tham gia
với lý do hiện thực hóa giấc mơ về vương quốc thống nhất của người
hồi giáo.
Các mối quan hệ này dẫn đến nhiều hoạt động vụng trộm bất hợp
pháp kéo dài cả thập niên ở vùng Trung Á của một nhóm người Mỹ, hòng
mở rộng ngành công nghiệp dầu mỏ và công nghiệp quân sự.
Tiếp theo
là vụ việc người Uighur ở Tân Cương, Trung Quốc.
Sibel đã từ chối viết về tình trạng hiện nay ở Tân Cương vì không
muốn nói thẳng ra là dấu tay của người Mỹ có ở khắp mọi nơi trên
vùng đất này.
Sibel không phải là người duy nhất nhận ra điều này. Eric
Margolis, một trong những nhà báo xuất sắc nhất miền Tây, chuyên đưa
tin về các vấn đề ở Trung Á, cũng đã cho biết: “Quân nổi dậy Uighur
đã được huấn luyện tại các trại quân sự Afghanistan cho đến tận năm
2010, dưới sự giúp đỡ của CIA. Afghanistan không phải là điểm nóng
của quân khủng bố, mà là Trung Á, với rất nhiều đội quân đặc công,
quân du kích được huấn luyện cho những mục đích đặc biệt.”
Việc này minh họa điều mà Henry Kissinger từng nhắc tới: nguy
hiểm hơn việc trở thành kẻ thù của Mỹ chính là làm đồng minh của Mỹ.
Thứ ba là triển lãm ảnh Rogues
Năm ngoái, Sibel đã nghĩ ra một cách rất thông minh để phơi bày
các hoạt động tội phạm mà cô bị cấm tiết lộ với công chúng: xuất bản
một bộ ảnh 18 bức về các những nhân vật có liên quan đến những hoạt
động mà Sibel đang muốn vạch trần.

Các nhân vật tai tiếng xuất hiện trong bộ ảnh của Sibel Edmonds (Ảnh Internet)
Xuất hiện trong bộ ảnh đó có Anwar Yusuf Turani, được gọi là “
Tổng thống lưu vong” của Tân Cương. Một nhân vật khác là Sibel là
Graham Fullerlà người được dùng để lập nên “chính quyền lưu vong”
đòi ly khai củaTurani.
Bên cạnh đó, vụ việc Susurluk có thể giải thích phần nào khả năng
có mối liên hệ giữa Mỹ và Bin Laden. Từ lâu chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ
đã có lịch sử kết hợp các vấn đề của chính phủ với khủng bố, buôn
thuốc phiện và các hoạt động tội phạm khác. Việc này được phơi bày
rõ nhất sau vụ tai nạn xe hơi tại thị trấn Susurluk, Thổ Nhĩ Kỳ năm
1996.
Trong số các nạn nhân của vụ tai nạn, có một nghị sĩ quốc hội,
một cảnh sát trưởng, một hoa hậu và cả một tên trùm khủng bố có tên
là Abdullah Catli. Kiểm tra các giấy tờ tùy thân, cảnh sát phát hiện
ra rằng Abdullah Catli đang bị Interpol truy nã, nhưng tên này lại
đang có hộ chiếu ngoại giao được ký bởi chính bộ trưởng bộ nội vụ
Thổ Nhĩ Kỳ. Điều này cho thấy có mối liên hệ khăng khít giữa chính
phủ Thổ Nhĩ Kỳ và các tổ chức tội phạm.
Sibel cho biết: “ Một vài nhân vật chủ chốt có liên quan trong vụ
Susurluk cuối cùng đã chạy sang Chicago và dựng các trung tâm đầu
não ở đây”.
Một nhân vật quan trọng khác, Mehmet Eymur, cựu Giám đốc trung
tâm chống tội phạm của Thổ Nhĩ Kỳ cũng xuất hiện trong bộ ảnh của
Sibel. Eymur được sống lưu vong tại Mỹ. Ngoài ra còn có Marc
Grossman - từng là đại sứ Mỹ tại Thổ Nhĩ Kỳ cũng được Sibel đưa vào
bộ ảnh.
Hoạt động tội phạm trong vụ Susurluk diễn ra khá giống với các
hoạt động diễn ra tại Trung Á mà Sibel đã mô tả. Điểm khác biệt duy
nhất là hoạt động này đã bị phơi bày ở Thổ Nhĩ Kỳ một thập niên
trước, trong khi các cơ quan của chính phủ Mỹ, có cả truyền thông,
thì lại che đậy được rất thành công những câu chuyện ở Trung Á.
Bằng chứng khác đó là các vụ việc tại Xec-bi-a, An- ba- ni và
Cô-xô-vô.
Trung Á không phải là nơi duy nhất các nhà hoạch định chiến lược
Mỹ có hứng thú làm việc cùng Bin Laden.
Xét về cuộc chiến tranh Xec-bi-a.
Richard Perle và Stephen Solarz (cả hai đều xuất hiện trong các
bức ảnh của Sibel) đã cùng với các nhân vật có tên tuổi khác như
Elliott Abrams, Kenneth Adelman, Frank Gaffney, Michael Ledeen,
James Woolsey, và Morton Abramowitz thành lập nên một nhóm gọi là ‘
Ủy ban người Mỹ vì hòa bình ở Xec-bi-a” (ACPC). Về phần mình, Bin
Laden đã đóng góp cho hội này 25 triệu USD, hàng ngàn lính đánh bộ,
các chuyên gia quân sự và các các trại huấn luyện.
Người Mỹ cũng đã tỏ ra rất hứng thú với quân al Qaeda ở Cô –xô-vô
và Albani.
Tất nhiên, cũng không có gì lạ thường khi diễn ra tình huống “ kẻ
thù của kẻ thù là bạn ”. Nhưng mặt khác, trong một chế độ dân chủ
minh bạch, người Mỹ luôn mong sẽ hiểu rõ mọi nguyên nhân dẫn đến sự
kiện 11/9. Ủy ban 11/9 được coi là sẽ cung cấp các thông tin chính
xác về sự kiện này.
Và việc chính phủ Mỹ cương quyết yêu cầu giữ kín một số thông tin
càng làm sáng tỏ hơn mối quan hệ ngầm này.
Hiện Sibel được coi là người phụ nữ “ bị bịt miệng” nhiều nhất
nước Mỹ. Cô đã bị các đặc viên chính phủ chú ý đến 2 lần: lần đầu là
bản khai 3.5 tiếng của cô gửi tới ủy ban 11/9 đã bị chặn lại và rút
ngắn xuống chỉ còn vài từ đơn lẻ.
Theo Sibel, điều này càng làm sáng tỏ việc Mỹ dùng Bin Laden và
Taliban ở Trung Á và Tân Cương. Khi yêu cầu Sibel giữ bí mật các
thông tin của cô, chính phủ Mỹ đã giải thích đó là vì các vấn đề
ngoại giao nhạy cảm. Sibel cho rằng đó chỉ là cách chính phủ tự bảo
vệ mình.
Như vậy, từ các bằng chứng trên, có thể thấy đã có thông tin rất
rõ ràng rằng một vài người đặc biệt ở Mỹ đã hợp tác với Bin Laden
cho đến tận khi diễn ra sự kiện 11/9.
Hiểu được nguyên nhân của điều này là rất quan trọng: người Mỹ đã
hợp tác với các tổ chức tội phạm trong nhiều năm hòng kiếm lợi nhuận
từ các vụ giao dịch quân sự cũng như chiếm mỏ dầu. Sự im lặng của
chính phủ Mỹ về vấn đề này càng làm tăng thêm nhiều nghi ngại.
Lê Huyên (Theo Lukery)
|