Quấy Rối Nhà Thờ:

Chuyện Nhỏ Thôi Mà

Trần Chung Ngọc

http://sachhiem.net/TCN/TCNts/TCNts052.php

23-Nov-2011

LTS: Người Á đông đều luôn kính trọng tôn giáo, vì đối với họ chỉ có người xấu chứ không có đạo nào dạy xấu cả. Nhưng trong bài viết sau đây, bạn đọc nghe tác giả kể lại nhiều trường hợp hai chữ "tôn giáo" bị giới trí thức ở phương Tây xem thường tối đa. Chính vì "nó" không xứng đáng được gọi là "tôn giáo" theo nghĩa chúng ta vẫn hiểu. Dù không nói rõ, người ta phải hiểu đó là cái thứ đã gắn liền với một lịch sử chiến tranh và quyền lực, ngoài ra, chỉ lấy mê tín làm căn bản "niềm tin", và đó là lý do bị giới trí thức Tây phương khinh miệt. Vậy xin hiểu đó là "tôn giáo của Giáo Hội La Mã." (SH)


Nhân đọc bản tin của giáo xứ Thái Hà về:

Lm Giuse Nguyễn Văn Phượng tường trình việc dân phòng vào Nhà Thờ Thái Hà gây hấn

Thái Hà- Như tin đã đưa, vào lúc 16giờ20 Chúa nhật lễ Chúa Kitô Vua, ngày 20/11/2011, tại Nhà Thờ giáo xứ Thái Hà trong lúc cha Giuse Đinh Tiến Đức và cha Martin Vũ Đồng Tùng đang dâng thánh lễ cho các em thiếu nhi và người lớn, thì  bất ngờ xuất hiện một ông dân phòng mặc quân phục, đeo bảng tên, đeo dùi cui, tay cầm điếu thuốc lá xông vào trong Nhà Thờ, ngang nhiên tiến lên gian cung thánh. Ông vừa đi vừa có những lời lăng mạ các linh mục và giáo dân. Đó là hành vi gây rối có ác ý khủng bố tinh thần các cháu thiếu nhi ngay trong thánh lễ và Nhà thờ nơi thánh thiêng của tôn giáo được pháp luật bảo hộ.

danphong dan

Ông dân phòng “ngang nhiên tiến lên gian cung thánh”. Sau đó bị nhân viên nhà thờ ngăn chận và trấn áp (hình của Blogger Người Buôn Gió, báo Người Việt Online đăng lại

Tôi sực nhớ đến bài THẾ NÀO LÀ CHỐNG CÔNG-GIÁO ?? đăng trên giaodiem.com trước đây trong đó có vài đoạn nói về tín đồ Công giáo Mỹ và Canada đã lăng mạ các bề trên và xúc  phạm những nơi thánh thiêng và những vật biểu tượng thánh thiêng của Công giáo được pháp luật bảo hộ như thế nào

Tôi xin trích lại sau đây hi vọng LM Nguyễn Văn Phượng chẳng cần chấp nhất chuyện nhỏ của một dân phòng vào quấy rối nhà thờ.  Nên ý thức được rằng, nếu Giáo dân Thái Hà không nấp sau bình phong tôn giáo, cố ý làm loạn, coi thường luật pháp, ngăn trở công ích xã hội thì chẳng bao giờ lại xẩy ra chuyện như vậy.  Tiên trách kỷ, hậu trách nhân.  Tôi không biết ông dân phòng đã lăng mạ các linh mục và giáo dân như thế nào vì bản tin không nói rõ, nhưng tôi đoán là ông ta chỉ lên án những hành động vô cương, vô pháp của các ông linh mục khích động giáo dân, có những hành động coi thường luật pháp.  Tôi cho rằng những hành động gây rối trong nhà thờ của ông dân phòng chỉ là biểu lộ sự bức xúc của ông ấy, và tôi không ủng hộ hành động của ông dân phòng nhưng thông cảm nỗi bức xúc của ông ấy, và có lẽ cũng là bức  xúc của rất nhiều người khác, trước những việc làm có tính cách phi dân tộc, coi thường luật pháp của các linh mục và giáo dân giáo xứ Thái Hà.  Đọc trên Internet tôi thấy ở trong nước có quá nhiều dư luận lên án, phản đối những hành động của giáo dân giáo xứ Thái Hà, coi thường pháp luật, không tôn trọng sự yên tĩnh và bệnh nhân trong vùng v…v…. Và nếu giáo dân Thái Hà không sửa đổi thì tôi e rằng sẽ còn xẩy ra nhiều vụ tương tự khác vì người dân không thể kiên nhẫn mãi, khi thấy giáo dân cứ coi thường luật pháp quốc gia, tiếp tục có những hành động cuồng tín vô trí, bất kể đến sự an sinh của dân chúng.

Sau đây là vài đoạn trong bài  THẾ NÀO LÀ CHỐNG CÔNG-GIÁO ?? để quý vị thấy rằng những gì mà quý vị cho là thánh thiêng thật ra chẳng có gì là thánh thiêng vì nó dính líu vào những thủ đoạn chính trị nhơ bẩn có ảnh hưởng xấu trong xã hội.  Và quý vị sẽ thấy chuyện xẩy ra trong nhà thờ của quý vị chỉ là chuyện nhỏ.

*

Không ai có thể kể ra hết những hành động “chống Công Giáo” của chính những tín đồ Công Giáo.  Hầu hết những hành động “chống Công Giáo” của giáo dân là về những vấn đề xã hội mà Giáo hội xía vào, tự cho mình cái quyền kiểm soát, không những đời sống tâm linh của tín đồ mà còn về mọi khía cạnh trong đời sống hàng ngày của tín đồ.  80% tín đồ Công Giáo Mỹ phản đối Thông Tư Humanae Vitae của Giáo hoàng Paul VI, cấm dùng thuốc ngừa thai. Giáo dân Mỹ đặt vấn đề: “quyền lực ngoại lai ở La Mã lấy căn bản hợp pháp nào để áp đặt trên giáo dân Mỹ” (questioning the legitimacy of foreign, Roman authority over American believers?) và “tại sao mấy ông già độc thân lại phải dạy những tín đồ thông thường về đời sống tình dục của họ” (Why celibate old men presume to tell ordinary men and women how to regulate their sexual lives?) [George A. Kelly, The Battle for the American Church Revisited, Ignatus Press, San Francisco, 1995].  Giới truyền thông Mỹ cho rằng Sắc lệnh Humanae Vitae là một sự sỉ nhục một cách nhẫn tâm đối với phụ nữ, đặc biệt là đối với phụ nữ trong thế giới thứ ba. (The shock caused by Humanae Vitae, which the media presented as a callous insult to women, especially those in the Third World). Ở khắp nơi, mỗi khi Giáo hoàng đi đến đâu, Mỹ hay trong thế giới thứ ba, ông ta cũng bị một số giáo dân của ông biểu tình phản đối, mang những biểu ngữ với nhiều lời lẽ rất cực đoan.  Sở dĩ có những vụ phản đối này vì, theo tổ chức ACT UP: chính Giáo hội đã làm cho những cuộc phản đối này xảy ra khi giáo hội quyết định “xía vào những vấn đề công cộng"” (the church itself invited the protests when it decided to “meddle in public affairs”) 

Khi Giáo hoàng John Paul II đến Mỹ năm 1987, một số đông phụ nữ Mỹ biểu tình phản đối Giáo Hoàng, vị đại diện rất thánh thiêng của Chúa trên trần, trước Tòa Đại Sứ của Vatican ở Washington, với biểu ngữ “Hãy để  chuỗi hạt mân côi [rất thánh thiêng] của ông ở  ngoài buồng trứng của chúng tôi” (Keep your rosaries off our ovaries); Ở California, trong một cuộc biểu tình phản đối Giáo hoàng John Paul II, một giáo dân đã giả mặc áo của phụ nữ có thai, tay bồng ba con búp bê nhỏ, và trên áo có viết hàng chữ: “Tử cung của tôi: tài sản của Vatican [Vatican là Tổng Hành Dinh rất thánh thiêng của toàn thể giáo dân Công giáo trên thế giới](My uterus, property of the Vatican)  [Los Angeles Time, Sep. 18, 1987].  Năm 1993, khi Giáo hoàng thăm viếng Hoa Kỳ,  những người phản đối ở Denver mô tả ông ta như là “ kẻ chống đồng giống luyến ái hạng nhất trong thế giới" và lên án Giáo hội Công Giáo phạm “ tội kỳ thị phái nữ, chống đồng giống luyến ái, và lạm dụng quyền thế"” (When the Pope visited the US in 1993, protesters in Denver described him as “the biggest homophobe in the world” and accused the Catholic Church of “sins of sexism, homophobia, and abuse of power”) trong khi đó thì một trí thức Việt Nam có tên tuổi rất lấy làm hãnh diện được cúi đầu hôn nhẫn giáo hoàng.

chong chong chong

Những cuộc biểu tình chống Công giáo, chống Giáo hoàng, chống Vatican tại Mỹ

Sau đây là vài trường hợp điển hình về những hành động của tín đồ Công Giáo ở Mỹ và Canada. 

Năm 1989, nhiều ngàn người đã biểu tình chống đối “thánh lễ” mi-sa ở nhà thờ St. Patrick ở New York.  130 tín đồ biểu tình ngay trong nhà thờ, làm ngưng cuộc lễ và làm cho Hồng Y O’Connor phải bỏ bài giảng.  O’Connor bị tố cáo là một kẻ “cuồng tín” và là một “tên sát nhân”.  Những người biểu tình nằm trong nhà thờ, giả chết, và các bao cao su (để ngừa thai) được tung ra.  Trong những khẩu hiệu mà những người biểu tình hô, có câu: “Các ông nói, đừng có làm tình” “Chúng tôi nói, đ...m...các ông” [You say, don’t fuck”; “We say, fuck you”] , và “Hãy ngừng giết chúng tôi! Hãy ngừng giết chúng tôi!.  Chúng tôi không còn chịu đựng được nữa.”  Nhiều biểu ngữ viết:Hồng Y nói láo với giáo dân”.  Một người biểu tình lấy một cái bánh thánh – rất thánh thiêng đối với tín đồ vì đó là thân thể thực của Chúa Ki Tô – và ném xuống sàn nhà.

     (In 1989, several thousand protesters led by the AIDS activist group ACT UP demonstrated during a mass at New York’s St Patrick Cathedral. 130 protesters demonstrated in the church itself, stopping mass and forcing Cardinal John O’Connor to abandon his sermon.  O’Connor was loudly denounced as a “bigot” and a “murderer”.  Demonstrators fell down in the aisles to simulate death, while condoms were thrown.  Among the slogans chanted by protesters were “you say, don't fuck"; “We say, fuck you", and “Stop killing us! Stop killing us!.  We’re not going to take it anymore.”  Placards read “The Cardinal lies to his parishioners”.  One protester grabbed a communion wafer – to a believer, literally the body of Christ – and threw it to the floor.) [Robert Goss, Jesus Acted Up, SanFrancisco; HarperSF, 1993)

Những người chống đối lệnh cấm giáo dân dùng thuốc ngừa thai đã chỉ trích Hồng Y O’Connor là “Từ bục giảng ở nhà thờ St.Patrick, O’Connor đã góp phần trong sự truyền bệnh AIDS đưa đến diệt chủng” (Cardinal O’Connor has contributed from the pulpit of St. Patrick’s Cathedral to the genocidal spread of AIDS)

Năm 2000, một nhóm 20 phụ nữ đã làm gián đoạn “thánh lễ” Mi-sa ở nhà thờ “Marie, Reine du Monde” ở Montréal, Canada.  Họ xịt sơn lên nhà thờ câu “Tôn Giáo – Cái Bẫy Những Kẻ Ngu Đần" (Religion – A Trap of Fools), xịt sơn lên cả bàn thờ những câu phản đối quyền hành của Giáo hội

Những người biểu tình treo trên tường và những bức tranh của nhà thờ những băng vệ sinh dơ của phái nữ, ném những bao cao su khắp thánh đường, và hô những khẩu hiệu ủng hộ phá thai.  Họ cũng còn phá hủy hoặc cướp đi hàng trăm cuốn thánh ca hoặc sách kinh dùng trong lễ Mi-sa.

(Demonstrators stuck used sanitary napkins on pictures and walls, threw condoms around the sanctuary, and shouted pro-abortion slogans.  They also destroyed or removed hundreds of hymn books or missals.)  [Mark Steyn, American Spectator, May 2000]

 “Năm 1996, sinh viên Christine Enedy ở Penn State University tổ chức một cuộc triển lãm  25 cái quần lót của phái nữ, ngay chỗ kín trên mỗi quần có khâu một “thánh giá”, tượng trưng cho 25 năm trinh tiết theo sự xui khiến của Công Giáo.”

(In 1996, student Christine Enedy of Penn State University mounted an exhibit featuring 25 pairs of panties, each with a cross sewn over the crotch, symbolizing her 25 years of Catholic induced chastity.)

sach

Vài tài liệu sau đây là ở trong cuốn The New Anti-Catholicism: The Last Acceptable Prejudice, 2003, của Philip Jenkins, một tín đồ Công Giáo Mỹ.

Năm 1999, Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Brooklyn (New York) có cuộc triển lãm tranh với đề tài “Sensations: Young British Artists from the Saatchi Collection” trong đó có một bức tranh  “The Holy Virgin Mary” của họa sĩ Christ Ofili, trang trí bởi những bụm phân voi và những hình cơ quan sinh dục của phái nữ cắt ra từ những báo khiêu dâm.  Theo quan điểm của những tín đồ Công Giáo da trắng, bức tranh trên là một sự xúc phạm lớn đối với một hình tượng thờ phụng của Giáo dân. Lẽ dĩ nhiên, nhiều nhóm Công Giáo lên tiếng phản đối và họ có một đồng minh, Thị Trưởng New York, Rudolph Giuliani, một tín đồ Công Giáo.  Giuliani nổi giận,  phản đối, và định cắt quỹ của Viện Bảo Tàng trong năm tới. Nội vụ đưa ra tòa và Giuliani thua.  Tòa khẳng định sự quan trọng của quyền tự do trong nghệ thuật và ra lệnh cho  Giuliani không được trừng phạt viện bảo tàng khi đó cũng như trong tương lai.”  (The court asserted the importance of artistic freedom and ordered the city not to penalize the museum then or in the future.) [Philip Jenkins, p. 126].  Lý do?

Ofili là một tín đồ Công Giáo thuộc dân tộc Igbo ở Nigeria, một dân tộc hầu như toàn tòng Công Giáo.  Trong nhiều nền văn hóa Phi Châu, phân voi có ý nghĩa bao hàm quyền lực, sức mạnh và màu mỡ, có khả năng sinh sản, và trang trí bà Mary đồng trinh với phân bò không có gì là hạ thấp những uẩn hàm mà người Tây Phương nghĩ về việc trét phân lên Đức Mẹ Đồng Trinh.  Những họa sĩ Tây phương thường vẽ bà Mary mặc áo xanh da trời, màu tượng trưng cho thiên đường.  Tương tự, trong một nền văn hóa hoàn toàn khác biệt, người Phi Châu có thể dùng phân voi.”

     (Ofili identifies himself as a Catholic and derives from Nigeria heavily Catholic Igbo people.  In many African cultures, elephant dung has connotations of power, strength and fertility, and surrounding the Virgin with this material has nothing like debasing implications that a Westerner would find in smearing excrement.

European artists traditionally painted the Virgin’s robe blue, because that is the color of the sky, and therefore of heaven; using a quite different cultural analogy, an African might use elephant dung.) [Philip Jenkins ]

Sự chống đối của người Công Giáo da trắng có tính áp đặt, muốn rằng bất cứ ai, thuộc sắc dân nào, cũng phải có cùng một quan niệm về bà Mary như người da trắng.  Kết quả là một phản ứng ngược chiều.  200000 người đã kéo đến xem cuộc triển lãm tranh ảnh trên.

Năm 2001, Renee Cox cũng trưng bày ở Viện Bảo Tàng Nghệ Thuật Brooklyn một bức hình chụp cô ta trần truồng, đóng vai Chúa Giê-su trong bữa ăn chiều cuối cùng (The last Supper),   hai bên có 12 tông đồ người da đen.  Bức hình đề “Yo Mamma’s Last Supper.”  Nhiều nhóm tín đồ Công giáo cũng như thị trưởng Rudolph Giuliani lên tiếng phản đối nhưng cũng chẳng đi đến đâu.  Renee Cox tự biện: Là một người Công Giáo, tôi có quyền chỉ trích Công Giáo" (As a Catholic I have the right to critique it). [Điều này chắc nằm ngoài sự tưởng tượng của tín đồ Công giáo Việt Nam].  Ý tưởng sau bức hình là phản đối sự kỳ thị phái nữ của Công Giáo. 

tranh tranh

“Yo Mamma’s Last Supper” của Renee Cox và “Piss Christ” của Andres Serrano

“Một cách biện giải tương tự khi nghệ sĩ Andres Serrano trưng bày bức hình “Ki Tô Đi Tiểu”, một bức hình chụp một cây thánh giá ngập trong một bình nước tiểu của chính người nghệ sĩ:  Theo các diễn giải khác nhau thì bức hình này, hoặc là một sự tấn công thô bạo tôn giáo, hoặc là một biểu tượng của sự đau khổ và tình trạng bị làm nhục của Chúa Ki-Tô.”

(A similar defense was heard when artist Andres Serrano displayed his “Piss Christ”, a photograph of a crucifix submerged in a jar of his own urine.  According to different interpretations the image represented either a gross attack on formal religion or a symbol of Christ’s suffering and humiliation (Philip Jenkins, p. 120)

Bất cứ khi nào mà một tác phẩm nghệ thuật làm cho người Công Giáo nổi giận, bất kể là nó có tính xúc phạm như thế nào, giới truyền thông Mỹ cũng lên tiếng bênh vực và lên án những kẻ phản đối (The automatic response of the news media is to defend the art and condemn the critics.)  Lý do là quyền kiểm duyệt không được người Mỹ chấp nhận.

Về kịch nghệ thì năm 1998 McNally tung ra kịch bản Corpus Christi.  Nội dung là một kịch thời Trung Cổ kể những chuyện về cuộc đời Chúa Giê-su (Mystery Play), trong đó Giê-su là vai Joshua ở Corpus Christi, một thị trấn nhỏ ở Texas. 

Tuy nhiên, ông Giê-su này là một người đồng giống luyến ái, thích phô trương và lăng nhăng bừa bãi.  Tất cả các tông đồ của ông cũng đều đồng giống luyến ái (gay).  Trong một cảnh, Joshua hôn Judas một cách nồng nhiệt.  Trong một cảnh khác, Giê-su ban phép lành cho hai tông đồ lấy nhau.  Nghe những kẻ thù (trong kịch bản) trích dẫn Kinh Thánh lên án đồng giống luyến ái, Joshua trả lời, viện dẫn một khía cạnh tích cực hơn trong Thánh Kinh: “Và Thượng đế thấy tất cả mọi loài mình tạo ra thật toàn hảo” [Sáng Thế 1:31.  TCN]: Phủ nhận một Giê-su có thể đồng giống luyến ái là giới hạn những ý định của Thượng đế.  Một Thượng đế như vậy thì chẳng phải là Thượng đế, vì ông ta đã riêng biệt đối với những gì ông tạo ra.  Như vậy ông ta nhiều nhất là Thượng đế của Công Giáo La Mã, và là một Thượng đế đầu óc rất hẹp hòi.”

(This Jesus, however, is homosexual, flamboyant and promiscuously so.  Equally gay are all his apostles and associates.  In one scene, Joshua passionately kisses Judas, in another, he blesses a marriage between two of his apostles.  Hearing enemies cite the biblical texts condemning homosexuality Joshua responded by deploying another and far more positive scripture: “And God saw everything that he had made and behold, it was very good.”  To deny the possibility of a gay Jesus would be to restrict the idea of God. “Such a God is no God at all, because he is exclusive to His members.  He is a Roman Catholic at best, and a very narrow-minded one at that.”) [McNally, Corpus Christi]

Tôi cũng cần phải thêm rằng, trong vài cuộc triển lãm khác, thí dụ như ở Seattle, bang Washington, hay ở Napa, California, có những bức hình tục tĩu, có tính cách xúc phạm nặng nề đến Công Giáo mà tôi không thể trình bày ở đây.  Quý vị nào tò mò muốn biết có thể đọc Chương 6, Catholics and the News Media, trong cuốn sách của Philip Jenkins.

Về đề mục “Chống Công Giáo” Trong Phim Ảnh Và TV, Phip Jenkins viết, trang 158:

Trong mấy thập niên này, nhiều phim đã mô tả sự lãnh đạo của Giáo hội Công Giáo như là một băng đảng chỉ biết đến lợi ích riêng của mình, bạo tàn, của những kẻ mưu đồ chẳng khác gì mấy một gia đình có tổ chức để làm tội ác.  Nhiều phim khác đã đưa lên hình ảnh các linh mục và giới giáo sĩ như là những con người đạo đức giả, thường xuyên phản bội lời nguyện độc thân của mình, đôi khi trắng trợn lợi dụng giới trẻ cho vấn đề tình dục của mình.  Một phim như là Stigmata đưa lên hình ảnh cả Giáo hội Công Giáo như là nói láo vì lợi ích riêng của mình và chỉ sống còn qua sự lừa dối và bạo hành.

    (In these years, several films have treated the Church’s leadership as a band of cynical, violent conspirators little different from a stereotypical organized crime family.  Several more have portrayed priests and clergy as hypocrites who routinely betray their vows of celibacy, sometimes as ruthless sexual exploiters of young people.  A film such as Stigmata portrays the whole of Catholicism as a cynical lie that survives only by deceit and violence)

Sau đây tôi xin liệt kê vài cuốn phim điển hình, những cuốn phim này đều có thể thuê trong các tiệm cho thuê phim trên đất Mỹ.

Cuốn phim Monsignor (1982), và Agnes of God (1985) khai thác sự đạo đức giả che dấu đàng sau những bộ mặt thánh thiện.  “Monsignor” tả một Hồng Y đồng minh với Mafia và liên hệ đến những vụ gian lận tiền bạc.  Agnes of God mô tả một nữ tu bị nhiễu loạn về vấn đề tình dục và đã giết đứa con sơ sinh của mình.

Cuốn phim nổi tiếng The Thorn Birds (1979) mô tả liên hệ tình dục giữa một nhân vật cao cấp trong giáo hội với một cô gái đáng tuổi con.

Cuốn phim Anh The Life of Brian (1979) châm biếm không những giáo hội mà còn cả những lời của Chúa Giê-su.  Một cảnh đặc biệt là một ban đồng ca bị đóng đinh trên thập giá và hát “Luôn luôn nhìn vào mặt sáng đẹp của đời sống” (Always look on the bright side of life”.)

Cuốn phim The Third Miracle mô tả một Linh mục phá bỏ những chuyện lừa đảo về phép lạ và mơ tưởng đến quan hệ tình dục với phái nữ.

Cuốn phim Anh “Priest” (1995) là chuyện của hai linh mục, một già, một trẻ.  Cả hai đều vi phạm lời nguyện độc thân.  Linh mục già với một người đàn bà, và linh mục trẻ là đồng giống luyến ái.

Cuốn phim The Boys of St Vincent’s kể lại chuyện lạm dụng tình dục (có thật) ở trường mồ côi ở Newfoundland.

Trên TV cũng có nhiều chương trình mà nội dung không ít thì nhiều chống Giáo hội Công Giáo.  Chúng ta phải kể chương trình Nothing Sacred trong đó các nhân vật, linh mục cũng như nữ tu, đều là những người có tư tưởng tự do, chống lại những giáo điều của Giáo Hội.  Và chương trình Sister Mary Explains It All, trong đó một “Sơ” giảng cho các gia đình tín đồ Công Giáo quan niệm của bà ta về đức tin, về vũ trụ, tội lỗi mà nội dung bác bỏ mọi điều “Giáo hội dạy rằng...”.  Những bài giảng ngụ ý là Công Giáo là để cho những người ngu, chưa trưởng thành về tình cảm, bị ức chế và cuồng tín..

(A nun lectures to Catholic families about her view of faith, the universe and sin, which emerges as a broad and dismissive parody of every aspect of the Catholic religious framework.  Catholicism, it is suggested, is for the stupid, the emotionally immature, the repressed, and the fanatical)[www.oobr.com/]

Tôi tin chắc rằng các con chiên Việt Nam, từ trên xuống dưới, không làm sao có thể quan niệm được là tại sao với tinh thần tuyệt đối tuân phục trong “đức vâng lời” các bề trên của họ, nhất là đối với “đức thánh cha” và các “cha cũng như Chúa”, lại có thể xẩy ra những vụ tín đồ Công giáo lại không coi các bề trên, từ giáo hoàng trở xuống, và những gì mà giáo hội cho là “thánh thiêng” một cách coi thường quá đáng như vậy.  Có lẽ văn hóa Công giáo Âu Mỹ thua xa văn hóa Công giáo Việt Nam vì tín đồ Công giáo Âu Mỹ không chịu cam phận làm con chiên cúi đầu để cho giới chăn chiên chăn dắt, vì họ quan niệm cứ để mặc thì họ sẽ bị dẫn xuống vực thằm của tâm linh và trí tuệ.  Nên nhớ, Mỹ có khoảng 23% dân số theo Công giáo, không như 5, 7% Công giáo Việt Nam.  Và những chuyện xúc phạm thánh thiêng trên không có vấn đề gì trong xã hội.  Có lẽ người Công giáo Việt Nam nên học hỏi người Công giáo Âu Mỹ và nên coi chuyện một ông dân phòng vào nhà thờ gây rối chỉ là chuyện nhỏ thôi, và cứ an tâm thắp nến cầu nguyện, có thể Chúa quan phòng sẽ đoái hoài và giúp đạt thành ý nguyện.  Chỉ phiền có một điều là Chúa Giê-su nhất định chỉ cứu người Do thái mà thôi và không biết dân Việt là dân nào, và ý của Chúa thì không bao giờ thay đổi, như Thánh Paul khẳng định, theo lời mạc khải của Thiên Chúa: Hebrew 13: 8: “Giê-su Ki Tô luôn luôn như vậy, ngày hôm qua, ngày hôm nay và cho tới mãi mãi.” (Jesus Christ is the same yesterday, today, and forever), và vì Kinh Thánh không biết là trái đất có hình cầu nên không nói đến bất cứ một sắc dân nào ở phía bên kia trái đất, trong đó có dân Việt Nam.

 

Trần Chung Ngọc

11/2011