●   Bản rời    

Nghề Đi Tu - Cộng Sản Không Phải Là Thần Thánh

Nghề Đi Tu - Cộng Sản Không Phải Là Thần Thánh

Trần Tiên Long

http://sachhiem.net/TTL/TranTL48.php

14-Feb-2014

Cộng Sản Không Phải Là Thần Thánh

Subject: Cộng Sản Không Phải Là Thần Thánh / Ý kiến đọc gỉa: NGHỀ ĐI TU
From: "qtran"
Date: Sat, March 08, 2014 7:35 am

Kính thưa quí độc giả,

Tác giả Đinh Lâm Thanh trong bài viết Nghề Đi Tu(xem đính kèm ở dưới) đã trình bày rất chính xác về thực trạng của những kẻ buôn thần bán thánh ở Việt Nam. Tuy nhiên, sự giải thích của tác giả về lý do tại sao đã đưa đến những vấn nạn tôn giáo như vậy thì không có điểm nào thuyết phục.

Những nét tiêu cực của các tổ chức tôn giáo tự nhiên được tác giả đổ lên đầu những người Cộng sản một cách vô tội vạ. Làm như vậy, người Việt Quốc gia chúng ta đã vô tình coi trọng quá mức người Cộng sản, cứ làm như họ có khả năng toàn năng của thần thánh, nếu không muốn nói là của Thượng Đế.

Thực ra, những mánh mung buôn thần bán thánh trong bài viết của tác giả thì đã có trước khi có Cộng sản, và ở thời đại nào hoặc quốc gia nào cũng có. Chính nhờ có phương tiện truyền thông điện tử và quyền tự do tư tưởng, những cấm đoán một số sách vở mà Vatican liệt kê có hại cho đức tin Ca-tô không còn có thể áp dụng được nữa. Những tội lỗi, mánh mung buôn thần bán thánh của giáo hội trong suốt dòng lịch sử đã dần dần bị vạch trần ra trước công luận.

Luật im lặng (code of silence) của giáo hội để bịt miệng con chiên cũng không dễ gì còn áp dụng song song với sự tiến bộ tri thức của con người. Các tên tuổi của mấy ông linh mục cấp tiến được tác giả lôi ra tố khổ trong bài đều là những linh mục được giáo hội Ca-tô tự do chọn lựa để truyền chức trước khi Cộng sản chiếm miền Nam VN.

Chúng ta cần phải tự đặt cho mình những câu hỏi như sau để có thể làm sáng tỏ vấn đề hơn:

Tại sao giáo hội Công giáo đã có ít nhất 7 cuộc thánh chiến? Tại sao cần có các tòa án xử những kẻ được xem là dị giáo ở thời Trung cổ, kể cả các nhà khoa học không có cùng quan điểm giải thích nguồn gốc của vũ trụ như trong Kinh thánh?

Tại sao Vatican có một thời cấm đoán việc phổ biến Kinh thánh và không muốn con chiên đọc Kinh thánh?

Tại sao giáo hội đã bỏ phí nhiều công sức và tiền của cho trận chiến chống phá thuyết Tiến hóa khoa học, để rồi cuối cùng nhận lãnh sự phán quyết của cộng đồng khoa học và các tòa án, rằng thuyết Sáng tạo không phải là khoa học, không được dạy trong các trường công lập? (Nguồn: Những Thủ Đoạn Mánh Mung Chống Phá Thuyết Tiến Hóa, Trần Tiên Long, http://sachhiem.net/TTL/TranTL11.php ). Tại sao có quá nhiều linh mục đã phạm tội ấu dâm?

Tại sao Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc vừa công bố, ngày 5 tháng 2, năm 2014, rằng “Vatican đã nuôi dưỡng một cách có hệ thống những chính sách cho phép các linh mục hiếp dâm và quấy nhiễu tình dục hằng chục ngàn ấu nhi trong nhiều thập niên. Ủy Ban Nhân Quyền Liên Hiệp Quốc đòi hỏi Tòa Thánh phải công bố các hồ sơ về những người phạm tội ấu dâm và về các giám mục đã che dấu các tội phạm của họ.”? (Nguồn:UN committee blasts Vatican on sex abuse, abortion, http://news.yahoo.com/un-committee-blasts-vatican-sex-abuse-abortion-135507592.html; _ylt=A0LEV1PmMPRSInoA529XNyoA; _ylu=X3oDMTB0OWZnM2hxBHNlYwNzYwRjb2xvA2Jm MQR2dGlkA1NNRTM5OF8x).

Tại sao Vatican không dám công bố kết quả cuộc điều tra của những vụ rò rỉ mà các báo chí ở Ý đã công bố rằng “bản đúc kết tường trình đã tìm thấy chứng cớ đầy đủ về một tổ chức tham nhũng, làm tiền và giao cấu đồng tính, và bản tường trình đã đưa đến việc Giáo Hoàng Benedict 16 quyết định thoái vị”? (Nguồn: Việc Giáo Hoàng Tuyên Bố Phải Giữ Bí Mật Cuộc Điều Tra Vụ Rò Rỉ Của Vatican Làm Tăng Thêm Tình Tiết Trong Những Ngày Cuối By Erin McClam/ NBC News Trần Tiên Long chuyển dịch, http://sachhiem.net/TTL/TranTL40.php ). Và còn có vô số những “tại sao” khác không thể kể hết…

Có một câu trả lời rất đơn giản và còn rất thuyết phục mà chúng ta không dễ dàng chấp nhận. Đó là Công giáo, cũng giống như bao định chế xã hội khác, không phải do Thiên Chúa nhưng do chính con người thiết lập để phục vụ cho quyền lợi của phe nhóm. Đó chẳng phải là một giáo hội duy nhất, thánh thiện, công giáo, và tông truyền như người tín hữu thường phải xưng tụng hằng ngày trong kinh Tin kính. Câu trả lời này có thể giải đáp một cách thỏa đáng những câu hỏi ở trên. Vậy điều quan trọng là chúng ta có dám chấp nhận những sự thật được trưng ra trước mắt hay không, hay chúng ta vẫn còn tiếp tục nhắm mắt chấp nhận những điều trái nghịch với các sự kiện của lịch sử, cho dù chúng ta vẫn cứ xưng tụng trên đầu môi chót lưỡi rằng chỉ có sự thật mới giải thoát chúng ta.

Trân trọng,

Trần Tiên Long

__________________________

On Tuesday, March 4, 2014 8:04 PM,

Dinh Lam Thanh <...> wrote:

NGHỀ ĐI TU

ĐINH LÂM THANH

Văn hóa truyền thống dạy cho người Việt chúng ta kính trọng các bậc tu hành, vì những vị tu hành là những người đã dứt khoát trần tục, từ bỏ giàu sang danh vọng phú quý để tìm con đường tu thân, và từ đó, dẫn dắt người đời đến một cuộc sống thánh thiện, chân thiện mỹ…Sở dĩ chúng ta trọng những người tu hành vì những vị nầy đã trở thành những kẻ hơn người. Họ đã từ bỏ được ba cái tầm thường‘Tham Sân Si’ của giới phàm tục. Như vậy, những ai một khi quyết định xa gia đình, dứt bỏ phú quý danh vọng để tự nguyện trở thành kẻ phục vụ chúng sinh, lấy đức bác ái, tinh thần từ bi hỷ xả làm lý tưởng để lo cho đời sống tâm linh con người, đồng thời chấp nhận làm kẻ thấp hèn trong xã hội cũng như quên mình để hiến dâng cho lý tưởng, thì đều được xã hội quý trọng. Người Việt chúng ta rất sùng đạo, đó là vấn đề rất tốt phía tôn giáo. Nhưng hành động trọng cha, kính thầy một cách quá đáng, có thể nói rằng đi đến lố bịch của một số con chiên, Phật tử đã làm hư các thầy các cha đồng thời biến các vị tu hành trở thành Phật, thành Chúa, là thần thánh oai nghiêm và quyền uy vô lượng chứ không còn là những kẻ tu hành hèn mọn mà những vị nầy đã tâm nguyện dâng hiến để trọn đời phục vụ Phật tử, tín đồ cũng như con chiên!

Những hình ảnh chấp tay cúi đầu ‘con lạy thầy, con lạy cha’ làm cho các nhà tu hành quên hẳn vai trò một người tu hành để rồi những vị nầy tự ban cho mình cái quyền linh thiêng, đại diện cỏi trên ban phát ân huệ cho chúng sanh và bắt người phàm tục phục dịch cho mình. Hình ảnh và thái độ của thầy cha ngày nay thường bị hư hỏng và đôi lúc trịch trượng bởi hai  lý do. Trước hết là số người người sùng đạo có thái độ tôn trọng cha thầy một cách quá đáng: việc gì của thầy của cha làm đều tốt đều đẹp, lời thầy lời cha nói gì nghe cũng hay cũng phải. Thứ đến là một số tín đồ, giáo hữu cò mồi dựa vào tôn giáo để làm chính trị cũng như kinh doanh, họ bám vào thầy cha, nhà chùa, nhà thờ, theo sát thầy cha đánh trống thổi kèn, chấp tay lạy sống và khúm núm trình thưa như đang đứng trước mặt quan quyền vua chúa ngày xưa. Hành động nầy chẳng những đưa ‘cái tôi’ của thầy cha lên tận mây xanh, do đó, những cái tầm thường xấu xa trong lòng các vị tu hành đã không diệt được mà còn được thường xuyên bơm lên thì Tham Sân Si trong lòng các vị tu hành càng ngày càng lớn hơn những người phàm tục nữa ! Như vậy tu hành đã không đạt được kết quả…mà một khi cái Tham Sân Si trong các vị tu hành thường xuyên bị dồn nén thì sẽ bộc phát dữ dội. Nên nhớ rằng, các nhà tu hành một khi đã đi lạc đường, thì cái Tham Sân Si sẽ quậy tới bến còn hơn những người phàm tục !!!   

Cá nhân tôi là người trong cuộc và đã chứng kiến tận mắt hai trường hợp, từ đó lòng tôi mất đi rất nhiều kính trọng đối với một số vị tu hành :

1. Trong một cuộc biểu tình, tôi được giới thiệu với một vị linh mục còn trẻ hơn tôi. Sau câu chào hỏi thân mật xong thì vị linh mục quay mặt đi nơi khác, hình như có thái độ không muốn nói chuyện với tôi nữa vì tôi đã thẳng thắng kêu bằng cha và xưng tôi. Có lẽ chữ tôi trong cách xưng hô không thích hợp giữa một giáo dân với một vị linh mục nơi đông người đã làm giảm giá trị một vị tu hành nên vị nầy đã quay mặt đi giã vờ nói chuyện với những người chung quanh. Nếu tôi trịnh trọng gọi bằng cha thì phải xưng con như những người khác thì câu chuyện sẽ được tiếp tục trong tình thân mật ! Tôi có thể gọi cha và xưng con trong nhà thờ, lúc xem lễ hay vào tòa xưng tội theo con người Kytô hữu của tôi. Nhưng ngoài đời, trong một buổi biểu tình chính trị, thì giữa hai người tu hành và giáo dân cũng đều là những người dân tỵ nạn Việt Nam. Tôi nghĩ rằng một người già trên 70 xưng con với một vị linh mục còn trẻ giữa nơi công cộng thì cũng khó nghe ! Như vậy trong bộ áo màu đen quý trọng đang mặc trên linh mục nầy, cái sân si vẫn còn quá nặng mùi trần tục trong một vị tu hành.

2.  Dịp cúng thất cho một người trong gia đình, nhằm buổi cơm chay, tôi có dịp phải đi ngang qua phòng ăn - nối liền từ chân cầu thang đến chánh điện – trong lúc các vị sư đang dùng bữa. Chuyện đập vào mắt tôi, vị trụ trì ngồi đầu bàn, sau khi ăn hết chén cơm vị nầy ngồi yên, không quay lại, đưa cái chén ra phía sau…thì một Phật tử chấp tay vái lạy ba cái, cúi mình xuống và đưa hai tay lên khỏi đầu đở lấy cái chén, lấy cơm xong lại cung kính dâng lên vị trụ trì như lúc đầu…trong lúc tô cơm đang nằm ngay trước mặt và trong tầm tay của vị trụ trì ! Phía bên kia, một Phật tử cầm quạt đang phe phẩy để cho thầy dùng cơm mặc dù Paris lúc đó đang mát trời ! Tôi thấy vị trụ trì nầy đã quên hẳn mình là kẻ tu hành mà có thái độ trịch trượng như một vị vua chúa ngày trước.

Trở về với đề tài, nhiều người hỏi tôi thời đại nầy làm nghề gì sướng nhất, tôi có thể trả lời tức khắc không cần đắn đo suy nghĩ rằng : ‘Nghề Đi Tu’ !  Một nghề không đòi hỏi vốn kiến thức, không cần đầu tư tài chánh mà chỉ cần thuộc vài ba kinh – như loại tu hành quốc doanh - là có thể hành nghề một cách dễ dàng. Khi hành đạo, không cần làm việc, nhưng tài sản đất đai, nhà cửa, xe cộ, tiền bạc do con chiên thiện nam tín nữ cung hiến cũng quá dư thừa cho phép những vị nầy ăn uống no say, vợ con đầy đủ và nếu muốn thì tình nhân cũng sẵn sàng có  ngay ! Nhà cửa được giảm hoặc miễn thuế, ăn khỏi tốn tiền, có người hầu hạ, có kẻ làm bếp dâng lên tận miệng. Có vị còn biến từ nhà ở cho đến nơi thờ phương thành cơ sở kinh doanh với giá bán cắt cổ từ cuốn sách cho đến gói thực phẩm. Tất cả hoạt động kinh tế đều theo hình thức chui và chỉ thu tiền mặt. Các lễ lộc phục vụ tôn giáo không có tình trạng miễn phí hoặc giảm giá cho nhà nghèo mà phải tuân theo theo từng bậc giá cả khác nhau. Cước phí xin lễ, cầu nguyện đối với các vị tu hành người nước ngoài hoàn toàn do tín hữu tự nguyện không bắt buộc theo một hình thức khuôn mẫu nào. Tôi chứng kiến một cha người Pháp từ đã chối số tiền lớn do một tín hữu người Việt Nam đến nhà thờ Tây xin lễ bình an cho gia đình. Chẳng những thế, nhà thờ còn làm hóa đơn chính thức để ghi vào sổ của nhà thờ. Nhưng trái lại, trong một dịp gặp một cha người Việt Nam để xin lễ, vị linh mục nầy cho giá đàng hoàng và tỏ vẽ không hài lòng khi tôi đề cập đến giá cả của nhà thờ !    

Từ chỗ nầy người ta xem các vị tu hành từ trong nước ra đến hải ngoại hành nghề tôn giáo với giá cả cắt cổ tín hữu và Phật tử một cách vô tội vạ. Riêng việc việc tang chế, giá cả được ấn định bao nhiêu tiền cho cha thầy đến tư gia, đến nhà xác để tụng niệm. Bao nhiêu tiền để tổ chức theo hình thức lớn, trung bình, nhỏ đối với một lễ tiễn đưa người quá cố, bao nhiêu tiền để mang cốt tro về chùa, nhà thờ… và bao nhiêu tiền theo đẳng cấp giàu sang hay bình dân để thuê một cái hộc để đựng hủ cốt người chết ! Tiền nhiều thì nhà chùa nhà thờ tổ chức lớn, với nhiều cha nhiều thầy làm lễ. Nhiều tiền thì tổ chức lễ riêng rẽ một cách trang trọng vào cuối tuần. Ít tiền thì tổ chức cầu siêu tập thể và vào những ngày giờ làm việc. Chính các thầy các cha đòi hỏi giá cả để tổ chức những buổi lễ đình đám cho hôn nhân, cầu siêu, án táng, đưa hài cốt về chùa, về nhà thờ. Những tiền lệ nầy đã tập cho tín đố Phật tử những tính xấu, xem thường việc linh thiêng tôn giáo đồng thời tạo cho những gia đình nghèo, thiếu phương tiện bị mặc cảm và đau lòng mỗi khi có người thân vừa nằm xuống.

Chắc tất cả mọi người đều công nhận rằng nghề đi tu chẳng những là một nghề ấm thân cho kẻ tu hành mà còn giúp họ trở thành triệu phú một sớm một chiều. Chẳng mất một giọt mồ hôi, suốt đời không đóng thuế, nhà cửa được giảm tiền điện nước lại còn hưởng trợ cấp đặc biệt của xã hội. Cuộc đời tu hành thật đáng giá ngàn vàng, chỉ một sáng một chiều trở thành triệu phú, trở nên kẻ ăn trên ngồi trước và được trọng vọng nhất trong thiên hạ : Nhà cao cửa rộng, đi Mercedec, BMW… có tài xế, ngày ăn no, đêm ngủ với vợ, ngày thì đệ tử tự nguyện ( !) thời gian rổi rảnh thì đếm bạc giấy rồi đem cất vào tủ sắt…Như vậy nghề tu hành thời nay của người Việt quả thật là tuyệt hảo và độc nhất vô nhị của thế giới tính, từ thập niên cuối cùng của thế kỷ 20 đến nay. Nhà thờ nhà chùa đã biến thành cái chợ và hơn nữa các nơi nầy còn cạnh tranh tổ chức văn nghệ mừng Xuân, ca hát ăn uống…thì chắc Chúa và Phật cũng phải quay mặt trước tình trạng tu hành thời nay. Bây giờ giới trẻ ai cũng muốn đi tu, một nghề ngồi mát ăn bát vàng mà được thiên hạ đội lên đầu, chắp tay vái lạy thì còn gì quý hơn khi phải phí cuộc đời gần hai chục năm trong các nhà trường để rồi vác bằng chạy đôn chạy đáo kiếm việc làm sau khi tốt nghiệp.

Cái thiên đường ‘đỉnh cao trí tuệ’ và ‘cái nôi nhân loại’ của chế độ cộng sản đã đẻ ra nhiều nghề quái gở : Từ nghề ăn xin, mai mối, bịp bợm, nô lệ…đã nổi tiếng trên thế giới và bây giờ còn thêm nghề đi tu thật độc đáo vô cùng ‘hoành tráng’ không có một quốc gia nào bắt kịp… Chính cộng sản đã dàn dựng lên hình thức tu hành trưởng giả nầy từ ngay từ trong nước để chứng tỏ với thế giới rằng Việt Nam hòa toàn có tự do tôn giáo. Thật vậy, cần phải ghi nhận, trong nước đi đến đâu cũng gặp đầy dẫy nhà thờ, nhà chùa…là những khu vực nguy nga to lớn bên cạnh những ngôi nhà của con chiên, Phật tử vẫn còn nghèo nàn đói rách. Các thầy các cha thì đua nhau xin tiền để sửa sang cơ sở tôn giáo của mình càng lớn càng đẹp để tranh với  chùa, nhà thờ bên cạnh !!! Đi đâu các vị tu hành cũng hân hạnh khoe rằng, ông nầy bà nọ là Phật tử hoặc con chiên nằm trong khuôn hội hay họ đạo dưới quyền ! Các vị tu hành đâu có hay rằng dưới mắt Chúa và Phật những ông bà nầy là những tay ăn hối lộ, cướp của, giật vợ cướp chồng người ta, buôn bán cần sa, rửa tiền dơ mà các vị tu hành cứ đội lên đầu những người núp bóng tôn giáo cho mưu đồ chính trị, xem họ như một vinh hạnh của nhà chùa, nhà thờ. Các vị tu hành cứ giành nhau ôm chân các ông bà nầy và ca tụng hết mình…thì thật tội nghiệp cho Chúa và Phật quá ! Việc tu hành không màng nghĩ đến, kinh kệ hằng ngày không quan tâm mà thầy cha chỉ chú trọng đến các hình thức phô trương bên ngoài. Đó là cái nghiệp tham sân si đang lấn át các đức tính bình dị, liêm khiết, vị tha, bác ái trong con người các vị tu hành hiện nay. Tình trạng thầy cha mượn Phật-Chúa để phục vụ cho cái tham sân si vô đáy cá nhân đang thịnh hành đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại!.

Cộng sản đố kỵ tôn giáo nhưng chúng lại xây dựng một số giáo hội gọi là quốc doanh nhằm thu nạp những vị tu hành mà tâm vẫn còn nặng nợ trần gian đồng thời cộng sản còn ‘sản xuất’ ra một số sư đỏ, cha đỏ để phân hóa các giáo hội chính thống, đồng thời chia đôi khối giáo dân cũng như Phật tử làm nhiều phe phái nhằm phá hoại tôn giáo. Âm mưu của cộng sản là chúng tạo ra một lớp tu hành gồm thầy cha quốc doanh với tất cả những cái xấu xa hơn những người trần tục, không ngoài mục đích để cho giáo dân, Phật tử nhìn thấy tư cách các vị lãnh đạo tinh thần để rồi từ đó họ sẽ xa dần Chúa và Phật…

Trong nước chính cộng sản bỏ tiền xây dựng chùa, nhà thờ để đưa vào đó những cha thầy quốc doanh với hai mục đích. Một là chứng minh với thế giới rằng Việt Nam là nơi mà các tôn giáo đều được phát triển tối đa, và hai là, chùa nhà thờ là những cái ổ trú ẩn của những tên cộng sản đội lốt tôn giáo. Tình hình ở hải ngoai cũng vậy, chùa và nhà thờ mọc lên như nấm, nguy nga đồ sộ, nhưng thử tìm hiểu tiền ở đâu để các thầy cha vừa mua đất vừa xây những cơ sở tôn giáo vượt quá khả năng ? Đồng ý rằng tiền của do tín đồ Phật tử đóng góp, nhưng đó chỉ là số nhỏ nhằm che đậy bên ngoài, phần tài chính quan trọng là do cộng sản cung cấp để thành lập những động ổ an toàn cho bọn cộng sản mặc áo nâu, áo đen từ trong nước ra trú ẩn.    

Trong nước thì giáo gian Huỳnh công Minh, tổng thư ký tòa Tổng Giám Mục Sàigòn và cũng là ‘tổng tư lệnh’ giáo hội công giáo quốc doanh. Giáo gian nầy đang tận tình ‘điều khiển’ ngài Hồng Y Tổng Giám Mục ‘dính chàm’ Phạm Minh Mẫn. Do đó tín đồ không lạ gì khi ngài Hồng Y thi hành lệnh một cách tích cực, từ vụ Cờ Vàng cho đến ‘tống khứ’ Tổng Giám Mục Ngô Quang Kiệt đi Vatican chữa bệnh theo yêu cầu của cộng sản Hà Nội. Ngoài ra, linh mục nào muốn ăn ngon mặc đẹp, tiền bạc đầy túi, muốn được lấy vợ đẻ con chính thức công khai, muốn có nhà thờ to lớn và đông giáo dân (như Phan Khắc Từ) thì đến cúi mình trước mặt giáo gian Huỳnh Công Minh, ký giấy tờ cam kết rồi lãnh vài ba trăm triệu để xây nhà thờ và xây tổ ấm !     

Trước năm 1957 tôi thường đến thăm và dùng cơm chay với nhiều vị Thượng Tọa trụ trì tại các chùa nhỏ (chùa nghèo) trong vùng Gia Định cũng như với những vị linh mục dòng Phanxicô  hoặc dòng Vinh Sơn. Các vị nầy sống bình dị, mặc thô sơ, ăn uống thanh đạm. Khi tiếp xúc với những vị nầy tôi cảm nhận được Phật tính cũng như tinh thần Kytô thoát ra từ lời nói, cách cư xử đến cử chỉ và ánh mắt bao dung…Thâm tâm tôi lúc nào cũng quý trọng những vị chân tu nầy…Nhưng ngày nay, với chủ trương diệt tôn giáo, cộng sản đã sản xuất ra một số quốc doanh để mưu đồ phá hoại các tôn giáo chân chính và thành phần nầy hiện đang đầy dẫy từ trong nước ra đến hải ngoại. Các chất bổ béo trong cơ thể các vị tu hành ngày nay quá dư thừa, thân hình các vị tu hành phì nộn và đa số mang bệnh nhà giàu (tiểu đường, cao huyết áp…) vì các cha cai quản họ đạo được con chiên mời dùng bữa luân phiên từ nhà nầy qua nhà khác. Các thầy thì được Phật tử làm các món chay dưới dạng tôm rim, cá chiên, cua lột, thịt kho tàu…giúp cho các thầy tự đánh lừa cả thị, xúc, vị giác của mình để được ngon miệng. Như vậy cáisi vẫn còn  quá lớn, làm sao cho trọn kiếp tu  !!!

Xin kết thúc bài viết : Chống cộng sản thì phải chú tâm đến vấn đề tôn giáo vận. Địch đã gài sẵn cha thầy quốc doanh vào nhà thờ, vào chùa…nếu chúng ta vô tình hay thiển cận, vẫn tôn vinh, nuôi dưỡng và đùm bọc thành phần nầy thì Phật tử con chiên đã tự chính mình ra tay diệt tôn giáo của mình.

Paris 17.03.2010

* Trích trong 'Niềm Đau Còn Đó' xuất bản năm 2010 tại Mỹ. ISBN : 978-1-4507-1695-9

 



Các bài của Trần Tiên Long

▪ Lại Phải Trả Lời Ông Chu Tất Tiến - Trần Tiên Long

Những Ngụy Biện Của Các Nhà Biện Giải TCG Chống Phá Thuyết Tiến Hóa - Trần Tiên Long

Tôi không theo Pascal - Trần Tiên Long

Trao đổi với ông Nguyễn Hoài Vân - Trần Tiên Long

Chiều Kích Của Thiên Chúa - Trần Tiên Long

Hai Lối Chứng Minh Không Có Thượng Đế - Trần Tiên Long

Vấn Đề Chứng Minh Thượng Đế - Trần Tiên Long

Ngôi nhà ảo tưởng của Mẹ Teresa - Trần Tiên Long

Thượng Đế Hữu Tình Hay Vô Tình - Trần Tiên Long

Thần học Tự do-Hiện đại - Trần Tiên Long dịch

Vu Khống: Một Căn Bệnh Bất Trị - Trần Tiên Long

Các bài viết của tác giả Trần Tiên Long - Trần Tiên Long

Không Ai Độc Quyền Làm Điều Tốt - Trần Tiên Long

Công Giáo Và Vấn Đề Phá Thai - Trần Tiên Long

Cả Miền Nam Bị Chúc Dữ - Lỗi Tại Chúng Ta Mọi Đàng - Trần Tiên Long

Thượng Đế, Ngài Là Ai? - Trần Tiên Long

Không Thể Có Thượng Đế - Richard Dawkins /Trần Tiên Long

Sự Tiến Hóa Của Tư Tưởng - James Underdown /Trần Tiên Long

Một vài ý tưởng nhân đọc “Vũ trụ vô biên” - Trần Tiên Long

Thượng đế và các nhà khoa học - Trần Tiên Long

Vũ trụ, con người, và Tạo hóa - Trần Tiên Long

Những Thủ Đoạn Mánh Mung Chống Phá Thuyết Tiến Hóa Khoa Học - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Đặng Thúy BN587: Phản Biện Hay Mạt Sát Biện? - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Tiếp Đặng Thúy BN587: Cũng Vẫn Là Mạt Sát Biện! - Trần Tiên Long

Sự Bất Lương Khi Trích Dẫn Cho Mục Đích Mạt Sát Biện - Trần Tiên Long

Tại Sao Tôi Là Người Không Tin? (I) - Robert Green Ingersoll / TTL dịch

Tại Sao Tôi Là Người Không Tin? (II) - Robert Green Ingersoll /TTL dịch

Vấn Đề Kính Trọng Một Niềm Tin - Trần Tiên Long

Làm Gì Có Phép Lạ! - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Nguyễn Hoài Vân - Hữu Thần Hay Vô Thần? - Trần Tiên Long

Một Não Trạng Kỳ Thị Tôn Giáo Nặng - Trần Tiên Long

Giấu Đầu Lòi Đuôi - Trần Tiên Long

Cái Chết của Chế Độ Ngô Đình Diệm và Chuyện Cái Đuôi Con Chồn - Trần Tiên Long

Xin Đừng Lừa Chúng Tôi - Trần Tiên Long

Hạt Chết Tiệt - Higgs boson - Trần Tiên Long

Cái Rốn Của Vũ Trụ - Trần Tiên Long

Những Ý Kiến Nghiêm Chỉnh Cho Kỳ Bầu Cử Tổng Thống Sắp Tới (2012) - Diễn Đàn

Trần Tiên Long, Hữu Nghị - Trao đổi với ông NguyenT

Đảng Nào Chuyên Lo Bảo Vệ Giới Nghèo? - Trần Tiên Long

Trao Đổi Với Nhà Phê Bình Sách Hiếm - Trần Tiên Long

Vài Lời Với Cháu Phê Bình Sách Hiếm - Trần Tiên Long

Trò ảo thuật về bầu cử - Đảng Nào Xài Phung Phí Nhất? - Lữ Giang, Trần Tiên Long

Sự Thật Vẫn Là Sự Thật - Micae Lê Văn Ấn, Trần Tiên Long

Những Tiên Đoán Sai Lầm Về Ngày Tận Thế - Trần Tiên Long

Thấy Sang Bắt Quàng Làm Họ - Trần Tiên Long

Không Có Tôn Giáo Nào Cao Trọng Hơn Sự Thật - Trần Tiên Long

Ki-tô Giáo hay Thiên Chúa Giáo? - Trần Tiên Long

Người Không Tin Hay Người Vô Thần? - Trần Tiên Long

Giáo Hoàng Tuyên Bố Phải Giữ Bí Mật Cuộc Điều Tra Vụ Rò Rỉ Của Vatican - By Erin McClam/ NBC News

Phải Hiểu Kinh Thánh Như Thế Nào? - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Lữ Giang: Vọng ngữ: Con đường giải thoát? - Trần Tiên Long

Tăng Đồ Và Thiền Sư - Trần Tiên Long gửi

Vấn Đề Phê Phán Tôn Giáo - Đáp Lời Ông Thinh Nguyễn - Trần Tiên Long

Vài Chi Tiết Về Một Bài Phản Biện - Trần Tiên Long

Đàng Nào Thì Hoài Ngô Cũng Xạo! - Trần Tiên Long

Nạn Tu Sĩ Hiếp Dâm - Lập Trường Ngừa Thai Của Công Giáo - Nếu Không Tin Liên Hiệp Quốc Thì Còn Tin - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Duyên Lãng Hà Tiến Nhất - (Đôi Điều về Trần Chung Ngọc) - Trần Tiên Long

Nghề Đi Tu - Cộng Sản Không Phải Là Thần Thánh - Trần Tiên Long

Miên Man Chuyện Đức Tin - Trần Tiên Long

Xin Được Mãi Mãi Là Người Việt Nam - Trần Tiên Long

Có Một Cuộc Chiến Rộng Lớn - Trao đổi với tác giả Gò Vấp 69 - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Thiện Ý Nguyễn Văn Thắng - Về bài: Tôn Giáo Là Một Phạm Trù Đức Tin... - Trần Tiên Long

Luật Im Lặng “Code of Silence” - Trần Tiên Long

Tôi Đọc Phúc Linh: Al-Hoàng và Planned Parenthood - Trần Tiên Long

Góp Ý Về Chuyện 60 Năm Vẫn Còn Xạo - Trần Tiên Long

Giê-su Bị Đóng Đinh Vì Các Tông Đồ Mang Khí Giới - Douglas Main/Trần Tiên Long

Stephen Hawking Khẳng Định Không Có Gót - By Chris Matyszczyk / Trần Tiên Long

Sao Không Về Việt Nam? và Lằn Ranh Quốc Cộng - Phúc Linh vs Trần Tiên Long

Cả Đời Tôi Tìm Chúa - Trần Tiên Long

Môn Đệ Chúa hay Nô Lệ Vatican? - Trần Tiên Long vs Đặng Bảo

Tôi Đọc Vũ Linh: Cái Loa Tuyên Truyền Của Đảng Cộng Hòa - Trần Tiên Long

Sử Gia Cân Nhắc Về Sự So Sánh Của Obama Giữa Quân Hồi Giáo ISIS Với Các Thập Tự Quân Thiên Chúa - Evan Simon/ Trần Tiên Long dịch

Chỉ Có Sự Thật Mới Giải Thoát Chúng Ta - Trần Tiên Long

Con Chiên Đặng Đình Thúy BN587: Một Chuyên Gia Mạt Sát Biện - Trần Tiên Long

Lý Tưởng Phục Vụ Hay Công Cụ Của Ngoại Bang? - Trần Tiên Long

Còn Có Một Đời Sau? - Trần Tiên Long

Tính Đạo Đức Giả của Phong Trào Đòi Quyền Sống - Trần Tiên Long dịch

Cảnh Quan Tôn Giáo Ở Hoa Kỳ Đang Thay Đổi - Trần Tiên Long chuyển dịch

Trả Lời Bà Gs. Ts. NTT Lần Nữa - Trần Tiên Long

Giáo Hoàng Francis Cũng Là "Con Rắn Độc Giao Điểm" và Là "Tay Sai Của Cộng Sản"? - Trần Tiên Long

Nhận Định Về Cuộc Tranh Luận Giữa Hoàng Duy Hùng và Trần Trí Hoàng - Trần Tiên Long

Vatican Ra lệnh Cho Các Tân Giám Mục Không Phải Báo Cáo Chuyện Lạm Dụng Tình Dục Với Cảnh Sát - Trần Tiên Long chuyển dịch

Có Chúa Không Nhỉ? - Phản biện bài "Biết Đâu Đó Là Sự Thật" của Andrew Tran - Trần Tiên Long

Bẻ Gãy Các Luận Cứ Của Thiên Chúa Giáo Về Sự Hiện Hữu Của Chúa Trời - Trần Tiên Long giới thiệu

Đảng Cộng Hòa Đang Dẫy Chết - Trần Tiên Long

Về Những Thuyết Âm Mưu - Trần Tiên Long

Tranh Luận Quanh Đề Tài James Comey: Một Con Bài Đang Bị Lật Tẩy - Trần Tiên Long