Sách Hiếm net

 ●   Bản rời    

Biết nhục khi thấy đồng hương trộm báo ở xứ người - còn người vào trộm của ta thì có người

LTS: Chính bản thân chúng tôi đã từng nghe nhiều chuyện về việc "trộm báo ở nước ngoài" mà thấy nhục. Nghe thêm chuyện "trộm báo, rồi bán báo" càng thấy nhục. Nhưng mấy ai biết nhục khi người ta vào ăn cắp của ta? Không phải ăn trộm mà là ăn cướp, dưới nhiều hình thức.
Kẻ giàu không ăn cắp vặt, họ chỉ ăn cắp các nước nghèo. Nhưng có nhiều người lại khen họ sang, họ biết tự trọng (như trong bài của Nguyễn Kim Dục dưới đây)! Không phải họ biết tự trọng, mà vì họ quen sống theo kiểu thực dân.
Ta có lịch sử ngàn năm chống Tàu, trăm năm chống Tây, rồi đang chống Tàu. Nhưng có nhiều kẻ cũng nhân danh chống Tàu lại bênh vực cho Tây, dọn đường cho họ trở lại nữa.
Ngày nay việc ăn cướp không lộ liễu như ngày xưa, lại càng khó nhận diện. Số người này đang ngày đêm bảo vệ danh dự của những kẻ từng bán nước, hí hửng tung hô, ủng hộ, chết sống du nhập "của lạ" vào hoành hành trong lãnh thổ ta. (SH)

_______________________
Subject: Những kẻ ă n cướp và ăn trộm... ?FW: ThấyMàBuồn-BọnP hảnQuốcChố ngNhau:Cat ôQuáKhích, PhậtGiáoQuáKhích,Sác hHiếmHàngT ầu
From: Tran Quang Dieu
Date: Sat, February 20, 2016 5:07 pm

Người Mỹ (da trắng or da đen?) thấy những người Mỹ da vàng gốc Việt trộm báo rồi cảm thấy buồn?

Vậy chứ đã sang Mỹ rồi mà có "những người đi lấy trộm báo để bán lại," thì những người đó đã được giáo dục bởi chế độ, chủ nghĩa và tôn giáo nào?

Chắc chắn là không có chế độ, chủ nghĩa và tôn giáo nào dạy và ra lịnh cho con người trộm vặt báo như vậy. Chế độ, chủ nghĩa và tôn giáo, nếu có trộm, hoặc cả hành động cướp ngày trắng trợn thì người ta trộm + ăn cướp cho nó đáng như:
1-
a) Lời phát biểu của Giám mục Anh Giáo Desmond Tutu (người Phi Châu, lãnh giải Nobel Hòa Bình năm 1994) đã nói lên một sự thật trắng trợn và cay đắng:
Lúc người da trắng đến “Chúng tôi có đất đai và họ đến với cuốn Kinh Thánh. Chúng tôi tin họ và nhắm mắt cầu nguyện với cuốn Kinh Thánh trong tay. Khi mở mắt ra, chúng tôi có cuốn Kinh Thánh còn họ có tất cả đất đai của chúng tôi”(We have our lands and they came here with their Bible. We believed in them and we pray with the Bible in our hands and our eyes closed. When we opened our eyes, we have the Bible and they have our lands).
b)Việt Nam trong thời Pháp xâm lăng cũng thế. Giám Mục Puginier đã gói trọn hành động bán nước của nhiều giáo sĩ và con chiên Việt Nam trong một câu nói để đời: “Không có các giáo sĩ và giáo dân thì người Pháp cũng giống như cua bị bẻ gãy hết càng” (Sans les missionnaires et les chrétiens, écrit Mgr. Puginier, les Francais seraient comme les crabes auxquels on aurait cassé toutes les pattes).

2- Nguyễn Tri Phương (Thống chế dưới triều Tự Đức) bị thương nặng (lúc bảo vệ thành Hà nội trong cuộc tấn công của giặc ngày 20.11.1873), bị bắt làm tù binh. Giám mục Puginier đến an ủi ông; người anh hùng Việt Nam còn đủ sức trả lời như sau: “Sao! chính ông, thủ lĩnh các giáo sĩ Pháp, đến đây để thưởng thức cái giờ hấp hối của tôi ư? Ông không muốn để cho tôi chết được yên ổn ư? Chắc ông đã được hoàn toàn thỏa mãn, vì nhờ ông, nhờ những lời chỉ bảo của ông, mà lũ cướp người Pháp ấy đã lấy trộm mất của chúng tôi xứ Nam kỳ, và sẽ còn lấy trộm cả xứ Bắc kỳ nữa. Nguyện vọng cao cả của tôi, sau bao nhiêu thảm họa, là được chết đi càng nhanh càng tốt!”
Sống, đã chiến đấu anh dũng trên khắp mọi chiến trường như một anh hùng; chết, vị Thống chế cũng muốn chết như anh hùng. Sau Puginier, Nguyễn Tri Phương trả lời cho Francis Garnier:
“Một chiến sĩ phải chết, và chết giữa chiến trận không phải là một cái chết nhục nhã”.
Vị Thống chế 74 tuổi đó từ chối những câu an ủi, cũng như những ân huệ của kẻ thù, những sự chăm sóc thuốc men của chúng; ông giật tung tất cả băng bó trên mình, rồi nhịn ăn mà chết” (Nguyễn Xuân Thọ, "Bước Mở Đầu Của Sự Thiết Lập Hệ Thống Thuộc Địa Pháp Ở Việt Nam 1858-1897).
Buồn là kẻ anh hùng can đảm như thế không thể cân bằng được số người tham vinh hoa phú quí, táng tận lương tâm, cam lòng theo giặc, đánh mất lương tri mà giết hại đồng bào của mình, lịch sử gọi họ là bọn Việt gian phản quốc.

Trần Quang Diệu

_______________________
Date: Sat, 20 Feb 2016 12:54:45 +0100
Subject: ThấyMàBuồn-BọnPhảnQuốcChốngNhau:CatôQuáKhích,PhậtGiáoQuáKhích,SáchHiếmHàngTầu
From: bsdva2@gmail.com

Thấy Mà Buồn một số Người Việt Nam
(Nguyễn Kim Dục)
Tác giả sinh năm 1938, cựu sĩ quan an ninh quân đội, sang Mỹ theo diện H.O. vào năm 1990, hiện đã về hưu, an cư tại Westminster. Ông tham dự Viết Về Nước Mỹ từ 2008 và đã góp nhiều bài kể lại những sinh hoạt sống động. Sau đây là bài viết mới nhất của ông.
Rất mong người Việt tại Hải Ngoại học hỏi được đức tính tốt “Biết Tự Trọng” của người Mỹ để cộng đồng người Việt được vẻ vang hơn.

1.
Một hôm ghé chợ Quang Minh trên đường Brookhurst, trước chợ có thùng báo, tôi bỏ 25 cents để lấy tờ báo thì có hai ông và một bà chạy lại nói: ông cho tôi xin một tờ. Tôi gặp cảnh này hoài, đột nhiên tôi nhăn mặt, thò tay vào thùng rút ra một tờ báo và đóng sập cửa thùng báo lại trước sự chưng hửng của những người đứng đợi. Tôi lấy trong túi ra 3 đồng quarter đưa cho mỗi người một đồng và nói các ông bỏ vào thùng và lấy ra một tờ báo đem về đọc, chứ đừng bỏ một quarter mà lấy ra nhiều tờ coi không được, có một người Mỹ đang đứng kia nhìn mình kìa. Tôi định nói vài điều nữa thì người đàn bà ném đồng quarter trả lại và nói: đồ phách lối. Tôi sợ quá bỏ đi một nước không dám quay lại, đi qua chỗ người Mỹ đang đứng, tôi nhìn thấy ông giơ một ngón tay cái lên tôi nói: thank you.

Cảnh này tôi thấy xảy ra hoài, có ông bỏ vào một đồng quarter rút ra ba bốn tờ báo. Tôi nghĩ rằng ông lấy về cho bạn bè mỗi người một tờ, chứ lấy đi bán thì họ lấy cả thùng mà lấy vào lúc sáng sớm, sau khi nhân viên đi bỏ báo vào thùng vừa đi khỏi thì họ bỏ vào thùng một quarter, lấy hết xấp báo mới bỏ vào, chỉ để lại một tờ trong thùng thôi. Tôi đã theodõi hai thùng báo ở trước chợ Hòa Bình, lúc sáng sớm mà thùng nào cũng chỉ còn một tờ thôi. Đó là những người đi lấy trộm báo để bán lại, họ đi từ lúc sáng sớm, canh cho báo vừa được bỏ vào thì họ lấy ra, lúc đó ít người qua lại không ai để ý.

Làm ra tờ báo biết bao công sức của nhiều người, những người phải nặn tim, nặn óc viết ra những bài có giá trị để cho bạn đọc, còn những phóng viên phải ra ngoài lấy tin tức hoặc làm phóng sự có khi phải "xông pha ra trận tuyến trước lằn tên mũi đạn" để đem về tin tức sốt dẻo cho độc giả. Không thiếu gì những người đã hy sinh vì công vụ được đưa lên trên truyền hình, trên báo chí. Một tờ báo chỉ có 25 cents, muốn đọc ta nên mua một tờ về đọc, đừng có chờ đợi người ta mở thùng báo ra lại xin một tờ, coi không được, không giống ai hết. Thấy mà buồn!

2.
Một hôm ở quán ăn Thành Mỹ ra, đang loay hoay de xe thì có một thanh niên dộng vào cửa xe của mình bằng cái búa, không phải búa đóng đinh mà là một cái rìu, nói rằng: ở trên Pomona, bây giờ không có tiền đổ xăng về, xin vài đồng.Thấy cái búa sợ quá, riu ríu móc tiền ra cho nó vài đồng để nó đi cho rồi. Đúng là "xin đểu", từ ngữ thường thấy xuất hiện trên mạng báo chí trong nước. Vậy là kiểu này bắt đầu được "xuất khẩu". Thấy mà buồn!

3.
Con gái tôi làm ở Sở Xã Hội ở Santa Ana,xe để ở parking dưới hầm, thế mà khi đi làm ra một hôm thấy xe bị đập bể kiếng phía trước, trong khi trong hầm không có xe nào bị đập bể cả, phải thay kiếng mới mất bốn năm trăm.

- Trong sở con có gây thù oán với ai không?
- Làm gì có, bố.
- Thế con làm phần hành gì?
- Con coi về child support.
- Tức là đi kiếm những người cha không trả tiền nuôi con bắt phải trả để đỡ cho chính phủ phải cấp dưỡng phải không?
- Dạ đúng.
- Vậy thì thủ phạm là những người đó.
- Con tiếp xúc với nhiều sắc dân lắm, Mỹ có, Mễ có, Việt Nam có, Trung Hoa có... biết ai là thủ phạm.
- Còn ai trồng khoai đất này.
- Bộ bố biết hả?
- Người Việt mình chứ ai.

- I don't think so.
- Này nhé, người Việt mình khi chạm đến quyền lợi của họ, họ bực mình lắm tìm cách trả thù.
- Nhưng đây con đòi họ trả cho chính phủ mà.
- Biết vậy họ vẫn tìm cách trả thù cho bõ ghét, chỉ có người Việt mình mới tìm ra đường đi nước bước của con, biết con đậu xe chỗ nào mà đập kiếng xe của con. Cả trăm xe đậu chỗ đó mà chỉ có mình xe con bị đập, còn những sắc dân khác họ hơi đâu làm những chuyện ruồi bu đó.

- Có lý.
- Thấy mà buồn!


4.
Một hôm đang ngồi uống cà phê với bạn ở Factory, anh em đang tán gẫu chả để ý đến những bàn bên cạnh, ai cũng có những chuyện riêng của họ, chuyện nổ như bắp rang. Thình lình thấy một thanh niên hớt hải chạy vào tiệm tìm người quen, đến bàn bên cạnh nói: Đại ca, Đại ca, thằng Thành nó đụng chết người ta rồi. Người được gọi đại ca đứng phóc dậy, tướng đúng là tay "anh chị". D.M. làm ăn như... rồi thầy trò phóng đi mất. Tôi chẳng biết chuyện gì xảy ra, nhưng trong bàn tôi có người bạn khều chúng tôi cúi xuống nói nhỏ: đó là băng chuyên môn set-up những vụ đụng xe để lấy tiền bảo hiểm. Thằng đại ca ngồi một chỗ rồi ra lệnh cho đàn em làm, hôm nay tổ trác mới đụng chết người. Thấy mà buồn!

5.
Tôi đi ăn phở ở một tiệm cũng bán đủ thứ nào bún chả Hà Nội, bún xáo măng, bánh tôm Cổ Ngư, nhưng đặc biệt có phở gà đi bộ ăn ngon. Thường thường tôi lại đây hay kêu phở, tôi hay dẫn bạn bè ở xa lại ăn, họ cũng khen ngon. Theo thông lệ khi trả tiền xong thì mình cũng bỏ tiền tip tại bàn rồi đi ra nhưng người phục vụ cũng lớn tuổi nói nhỏ: ông đừng bỏ tiền tip, chủ lấy hết không cho nhân viên phục vụ. Tôi cứ đinh ninh khách hàng cho tiền tip là cho nhân viên phục vụ sao tiệm này chủ lại lấy không chia cho họ, thật là vô lý, nhờ ông ấy nói ra mình mới biết, thật hết sức nói. Nhân viên làm cho nhà hàng họ mong có thêm tiền tip, làm quần quật cả ngày 10 tiếng rốt cuộc chỉ có tiền lương tối thiểu thì thật tội nghiệp họ quá. Tiệm này mới sang cho chủ khác, không biết chủ mới có áp dụng chính sách bóc lột như chủ cũ không. Thấy mà buồn!

6.
Vợ chồng chúng tôi trước đây có quen một bà, một cô thì đúng hơn, cô này thuộc tuýp ăn diện, mặc đồ hiệu, xài đồ hiệu, thuộc dân sang, thỉnh thoảng chúng tôi cũng đi ăn uống và đi shopping. Đi ăn thì tôi có tham dự, còn shopping thì đàn bà họ đi với nhau, họ mua gì sắm gì tôi không để ý. Rồi một hôm nhà tôi nói:

- Cô ta ghê quá!
- Ghê làm sao?
- Em đi shopping với nó mấy lần em biết nó luôn luôn đổi giá mua hàng tốt với giá rẻ. Có lần em thấy cái áo nó mua đẹp quá mà giá có mười mấy đồng, em cũng muốn mua một cái, hỏi nó mua ở đâu chị cũng muốn mua một cái. Nó nói chỉ còn một cái, thôi mình về, thế là nó hối em ra xe, nhưng em ấm ức trong lòng, hôm sau em trở lại tiệm ấy một mình thì áo nó mua hôm qua giá 65 đồng mà nó trả có mười mấy đồng, như vậy là nó đổi giá rồi. Và mới hôm qua đây, em với nó lại Macy's, nó lựa một cái áo vào phòng thử mặc luôn trên người đi ra, em nói thử rồi sao không cởi ra để tính tiền, nó đáp tỉnh bơ: áo của em mà. Sợ quá thôi từ rày không dám đi với nó nữa. Thế là chúng tôi mất đi một người bạn. Thấy mà buồn!

7.
Hồi tôi học Trung học tôi theo chương trình Pháp, tôi nhớ ông thầy tên là Louvet, ông vô lớp hay nói câu: "L'heure c'est l'heure, avant l'heure n'est pas l'heure, apres l'heure n'est plus l'heure" (Giờ là giờ, trước giờ không phải là giờ, sau giờ không còn là giờ nữa). Ông nói riết rồi chúng tôi cũng thuộc lòng câu đó và ông áp dụng cho những học trò đi trễ: lần thứ nhất ông tha, lần thứ hai ông không cho vào lớp. Nói là tha nhưng bắt lên bục kể một câu chuyện bất cứ truyện gì, nói tiếng Pháp trong vòng năm phút, nhiều anh cũng lo té đái sau không dám đi trễ nữa.

Ở bên Mỹ này có hai câu: "Không ăn bean không phải là Mễ, không đi trễ không phải Việt Nam" nghe đau lòng con quốc quốc quá! Ai vinh dự được mời điăn đám cưới là cả một cực hình vì phải ngồi đợi hai tiếng hoặc hơn nữa mới được dự tiệc. Phần nhiều tiệc cưới người ta thường tổ chức cuối tuần, không bận bịu cho những người đi làm thì những người đi dự không có lý do gì đi trễ hết. Thế mà, cái hủ lậu ấy vẫn không bỏ được! Chả biết vì sao. Những người tự trọng, thiệp mời 6 giờ chiều người ta có đến trễ cũng 6 rưỡi là cùng, đây bắt mọi người phải đợi hơn hai tiếng mới có thể khai mạc buổi lễ. Kể cũng đau khổ cho những người phải ngồi chờ hay là những người đến trễ chứng tỏ ta đây là những nhân vật quan trọng. Tệ trạng này kéo dài từ năm này qua năm khác và vẫn còn dài dài. Bó tay! Bây giờ chỉ còn cách trong thiệp mời nói xin quý vị đến đúng giờ không có chúng tôi phải nêu tên quý vị đến trễ, nhưng mà ai dám? Ai mà làm thế bao giờ, thôi thì cứ để tệ trạng này kéo dài mãi đi. Thấy mà buồn!

Xin miễn bàn luận.

Nguyễn Kim Dục



Đó đây


2018-08-15 - Mỹ: Hơn 300 linh mục Mỹ bị cáo buộc xâm hại tình dục hơn 1.000 trẻ em - Khoảng 301 linh mục thuộc 6 giáo phận Công giáo La Mã ở Pennsylvania (Mỹ) bị cáo buộc xâm hại tình dục hàng nghìn trẻ em trong suốt 70 năm qua, sau đó tìm cách bịt miệng các nạn nhân, báo cáo của bồi thẩm đoàn ở Pennsylvania (Mỹ) công bố hôm qua 14/8 cho biết.

2018-08-15 - Cả đội binh TQ đồn trú gần đảo VN bỗng dưng "bốc hơi" -

2018-08-14 - Linh mục Ý 70 tuổi quấy rối tình dục bé 11 tuổi trong ô tô - Vị linh mục đã bị bắt giữ, thừa nhận hành vi của mình nhưng đưa ra một nguyên nhân khó tin: làm điều này vì bị “quỷ ám”, RT đưa tin. Paolo Glaentzer, 70 tuổi, bị bắt tháng trước

2018-08-14 - Tình Báo Lỗi Lạc NGUYỄN VĂN THƯƠNG - Cuộc Đào Thoát Sau 6 Lần Mỹ Cưa Chân, 10 Lần Bẻ Ngón Chân -

2018-08-13 - Đề phòng Mỹ, Triều Tiên quyết giữ bí mật hạt nhân - Ngoại trưởng Triều Tiên Ri Yong-ho tuyên bố, nước này sẽ vẫn cất giữ các bí mật và kiến thức về hạt nhân đã thâu tóm được như một cách phòng ngừa các chính sách thù địch của Mỹ đối với Bình Nhưỡng. img src=https://vnn-imgs-f.vgcloud.vn/2018/08/10/10/de-phong-my-trieu-tien-quyet-giu-bi-mat-hat-nhan.jpg width=260>

2018-08-13 - (D.N.L 197+91) Tư Tưởng Bài Trung: Tại Sao Chúng Ta Lại Đi Ngược Với Các Nước? -

2018-08-13 - Vì sao chữ Trung Quốc in trên thẻ đi thử tàu Cát Linh-Hà Đông? - Theo ông Phương, trong quá trình đoàn tàu chạy thử nghiệm, chỉ có những người làm nhiệm vụ mới được lên tàu kiểm tra, vận hành, người dân không được phép lên. Thời gian chạy thử nghiệm từ 3-6 tháng, ông Vũ Hồng Phương cho biết, các biển thông tin trên là biển tạm thời, do đơn vị thi công tự ý gắn giúp người của đơn vị thi công (Tổng thầu EPC Trung Quốc) dễ nhận biết.

2018-08-12 - Quan tham Trung Quốc giấu 3 tấn tiền mặt trong nhà - Báo điện tử Tài Tân ngày 10/8 đã tiết lộ thông tin “động trời” xung quanh vụ án Lại Tiểu Dân, nguyên Bí thư đảng ủy, Chủ tịch Công ty Hữu hạn cổ phần quản lý tài sản Hoa Dung Trung Quốc.



▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 >>>



Thư, ý kiến ngắn
● 2018-08-14 - Về nhân cách. Hồ Chí Minh đã tốt hơn Ngô Đình Diệm rất nhiều - Giác Hạnh -

● 2018-08-14 - Làm sao Giáo Hội La Mã có thể liên tiếp thống trị thế giới? - FB Nguyễn Đảm -

● 2018-08-14 - Tiễn biệt bác Nguyễn Văn Thương - vị anh hùng tình báo vĩ đại. - Thiện Khiêm Nguyệt. -

● 2018-08-13 - Vấn đề tên gọi Hồ Chí Minh hay Nguyễn Tất Thành - Duy Thanh Ph -

● 2018-08-13 - Phân tích kinh tế - Ở Mỹ, lương công nhân tăng không theo kịp lạm phát - Heather Long / Mike Wilson -

● 2018-08-11 - Trải nghiệm "CÁI CHẾT" của Linh Mục Jose Maniyangat ! - Phạm Th Duy -

● 2018-08-10 - Bọn Chính trị thời cơ Thiên Chúa Giáo trường kỳ gây thảm họa cho dân tộc VN - Giác Hạnh -

● 2018-08-10 - Miệng ăn Welfare kinh niên mà mở mồm chửi rủa Cộng Sản - Giáo Hoàng và Cộng Sản - Diễn Đàn -

● 2018-08-06 - Có nhiều loại tham nhũng trong chính quyền TT. Trump - Mona Charen/ Mike Wilson -

● 2018-08-05 - Nhà ở tại Việt Nam và tại Mỹ - FB Doan Quang Minh -

● 2018-08-04 - “Trước cái chết...” - Ri Nguyễn -

● 2018-08-04 - Đánh trống lảng việc bảo vệ hệ thống bầu cử - mập mờ đánh đồng hai trường hợp để khuấy đ - Mike Wilson -

● 2018-08-04 - Hội chợ đa văn hóa tại Canada treo cờ Đỏ Sao Vàng - Khi nào ở Hoa Kỳ mới có? - Giác Hạnh -

● 2018-07-31 - Ý kiến nhân đọc nhận định của ông Giác Hạnh về Giáo Hội PHVNTN - Phan Nguyên -

● 2018-07-31 - Cẩn thận khi để vợ con đến nhà thờ nhá - Hoàng Lê -

● 2018-07-30 - GH Phật Giáo VN Thống Nhất (GHPGVNTN) bị cả hai thời kỳ VNCH ngược đãi - Giác Hạnh -

● 2018-07-30 - PG trong dòng sinh mệnh của dân tộc.: Một thầy tu cứu nước - Kiwi giới thiệu -

● 2018-07-22 - Những điều này đang khiến cả chính trường Mỹ lâm nguy - Mike Wilson -

● 2018-07-21 - Thomas Jefferson nói thế - Nhưng tại sao TT Mỹ đặt tay trên kinh thánh, và In God We Trust? - FB Ca-tô Rô-ma giáo -

● 2018-07-19 - Tổng Thống Trump đọc từng chữ từ giấy chữa tội tại Nhà Trắng, 17/7/2018 - Trạng Móc -

● 2018-07-18 - Thí sinh Hoa hậu Việt Nam thể hiện khả năng ngoại ngữ - Mike Wilson -

● 2018-07-17 - Từ mới cho một khái niệm cũ - Chính nghĩa Quốc ...Gia Tô - Giác Hạnh -

● 2018-07-16 - TT. Trump khuyên Bà Teresa May về chương trình Brexit: "Kiện EU, không thương thuyết" - Washingtonpost -

● 2018-07-16 - Trong trận đấu hình tượng, nếu tôi làm trọng tài, thì HCM thắng tới mấy chục điểm - Giác Hạnh -

● 2018-07-15 - Một nhận xét đáng được nghe - Ăn Xin Kiểu Mỹ và Ăn Xin Kiểu Việt Nam - FB Nguyễn Duy Mạnh -

● 2018-07-14 - Nhà nước Mỹ quyết liệt mạnh tay hơn đối với di dân - Miami Herald -

● 2018-07-13 - Nghệ Thuật "No Deal" (Vô Chiêu) của TT. Trump - Robert Reich/ Mike Wilson -

● 2018-07-12 - Phụ nữ ngực trần đại náo nhà thờ Đức Bà ở Paris, Pháp - Femen.org -


▪ 1 2 3 4 5 6 7 8 9 10 11 12 13 14 15 16 17 18 19 20 21 22 23 24 25 26 27 28 29 30 31 32 33 34 35 36 37 38 39 40 41 42 43 44 45 46 47 48 49 50 51 52 53 54 55 56 57 58 59 60 61 62 63 64 65 66 67 68 69 70 71 72 73 74 75 76 77 78 79 80 81 82 83 84 85 86 87 88 89 90 91 92 93 94 95 >>>