Hồi đáp độc giả Nam Việt về

“Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã?”

Chung Anh

14 tháng 12, 2009

Tôi nhận được điện thư của bạn đọc Nam Việt - do Tòa soạn Sách Hiếm chuyển - phản hồi bài viết của tôi đăng trên Sách Hiếm với nội dung:


From: Nam Việt
To: sachhiem@sachhiem.net
Sent: Friday, December 11, 2009 11:35 AM
Subject: Ai là người phải xin lỗi

“Theo như lời tác giả bài viết này nói: TT Đức Nghi đã có đĩa DVD này. Sau đó, TT Đức Nghi in sang đĩa DVD đó gửi đến các cấp của Giáo hội và của chính quyền tỉnh và trung ương,vậy thì tác giả hãy liên hệ đến các cấp của GH và chính quyền công bố lên trên mạng cho mọi người cùng xem,hoặc nếu tác giả mượn  được thì gởi cho sách hiếm đưa lên mạng mọi người cùng thưởng thức, xin thưa thấy chúng tôi mới tin( vì thông thường sách hiếm cũng hay đưa những đoạn video clip lên để dẫn chứng).Tôi nghĩ người phải xin lỗi chính là người viết bài này "Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã" Xin nhờ sách hiếm chuyển hộ đến tác giả bài viết này.”

 

Tôi xin có một vài ý kiến cá nhân như sau:

1. Trước tiên tôi xin cám ơn Tòa soạn Sách Hiếm đã chuyển thư phản hồi này đến tôi. Và tôi cũng không quên cám ơn bạn Nam Việt không những đã đọc bài viết của tôi mà còn bớt chút thời giờ vàng ngọc suy nghĩ viết vài dòng phản hồi “chọc” cho tôi “xì ra” DVD Lời dặn dò mà trong lúc viết cũng như sau khi đăng bài ấy, tôi cứ đinh ninh trong bụng rằng, chắc chẳng ai màng đến bài viết của một tác giả vô danh tiểu tốt như tôi.

2. Trong kinh Tăng Nhất A Hàm, đức Phật dạy:

“Đừng tin điều gì chỉ vì nghe người ta nói như thế

………………………

Đừng tin điều gì chỉ vì căn cứ vào uy tín của các bậc thầy hay tiền bối của mình.

 Nhưng sau khi quán sát và phân tích, thấy điều gì phù hợp với lý trí và đưa đến sự tốt lành, đem lại hạnh phúc cho số đông và cho tất cả, hãy chấp nhận điều đó và thực hành theo nó.”

Trong bài “Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã?”, tôi không có chủ trương áp đặt tư duy của mình lên người khác mà chỉ nêu ra quan điểm của cá nhân mình. Điều này, tôi ghi rõ ngay phần duyên khởi rằng: “Trong bài viết này, tôi xin nêu thêm vài ý kiến cá nhân về sự kiện Bát Nhã ngoài các ý kiến mà GS Trần Chung Ngọc đã nói.”

Vì vậy, việc độc giả Nam Việt “xin thưa thấy chúng tôi mới tin” là quyền của độc giả Nam Việt, không ai có quyền bắt Nam Việt tin hay không tin những gì tôi nói.

Vả lại, ngay như đức Khổng Tử mà còn than rằng: “Trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật!” Thì chuyện 01 kẻ phàm phu như tôi, tuy thấy và nghe rõ ràng như thế đó mà vẫn hiểu sai, và nói không ai tin cũng là chuyện bình thường ở đời. Tôi chẳng có gì thắc mắc cả.

3. Là người Phật tử, tôi biết rằng, theo luật nhà Phật, một người thọ Tam quy ngũ giới và một vị Sa di, Sa di ni không được cử tội Tỳ kheo hoặc nói xấu Tỳ kheo, huống chi không ít lần tôi đã ăn cơm, tiếp xúc với thầy Đức Nghi tại Tịnh thất An Lạc (Bảo Lộc) và TV Bát Nhã (Đambri), có mối quan hệ bạn bè với một vài đệ tử của thầy Đức Nghi, cũng như trước đây, tôi đã “ghiền” đọc sách thầy Nhất Hạnh, và ít nhiều, tôi cũng bị ảnh hưởng  bởi tư tưởng của thầy Nhất Hạnh viết trong các sách ấy. Vì vậy, trước khi đặt bút viết và trong lúc viết bài “Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã”, từ sâu thẳm cõi lòng, tôi đã sám hối thầy Nhất Hạnh và thầy Đức Nghi, mà không phải đợi bạn đọc Nam Việt nhắc nhở: “‘Tôi nghĩ người phải xin lỗi chính là người viết bài này "Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã’”.

4. Là người ít nhiều thọ ân 2 thầy: Nhất Hạnh và Đức Nghi như đã nói trên vì “một nắm khi đói bằng một gói khi no”, “một chữ là thầy, hai chữ cũng là thầy”, thế nhưng tại sao tôi lại viết bài “Ai là người phải xin lỗi trong sự kiện Bát Nhã” dù tôi tự biết tỏng rằng suy nghĩ của tôi cũng chỉ là suy nghĩ của kẻ phàm phu còn đầy thiên kiến?

Đơn giản, tôi viết vì dân tộc và đạo pháp. Tôi không muốn đất nước tôi, dân tộc tôi, tôn giáo tôi bị vạch áo cho người xem lưng một cách không cần thiết, chỉ vì lợi ích, danh vọng của một vài cá nhân.

Tục ngữ có câu: “Thứ nhất tu tại gia, thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa.” Nếu 376 tu sinh tu theo pháp môn Làng Mai tại TV Bát Nhã thật sự là những người “Con chỉ muốn tu thôi mà” thì tu đâu chẳng được, sao lại cứ nhất nhất là phải tu ở TV Bát Nhã, hoặc phải có một ngôi chùa nào đó dung thân và đi đâu thì phải đi như một dòng sông? Như vậy là đã “hiểu và thương” hay nói đúng hơn là đã “tùy duyên bất biến” với tình hình thực tế của sự kiện Bát Nhã vốn đã diễn ra theo chiều hướng bất lợi cho họ chưa?

Trong khi đó, trước quyết tâm giải tán tổ chức/ giáo hội/ tăng thân Làng Mai của nhà nước, họ có thể tạm thời rút lui về nhà, ẩn tu một thời gian, chờ khi sóng yên biển lặng, rồi từ từ tập trung về một chùa/tu viện nào đó cũng chưa muộn. Tại sao lại để kết cuộc bi thảm như ngày 9, 10, 11 tháng 12 mới đây vậy? Đó là khôn ngoan hay liều lĩnh không tiên liệu được hậu quả khi “đem trứng chọi với đá”?

Mùa hè năm Mậu Thân (1968), quân CS Bắc Việt tấn công miền Nam. Sau khi bị quân Cộng hòa phản công dữ dội, biết không thể thắng trong thời điểm này, lãnh đạo quân CS Bắc Việt liền ra lệnh rút lui, chờ thời cơ khác. Và đến 1975 thì họ đã toàn thắng. Lùi một bước tiến ba bước là thế. Đó chính là người lãnh đạo chỉ huy khôn ngoan vậy. Bài học vàng của cộng sản còn sờ sờ trước mắt mà không chịu học.

5. Để chứng minh DVD “Lời thầy dặn dò” có thật hay không, tôi xin trích dẫn một đoạn minh oan cho Thiền sư Nhất Hạnh do các đệ tử của ông là Thích Chân Pháp Khâm, Thích Chân Trung Hải, Thích Nữ Chân Thoại Nghiêm, Thích Nữ Chân Phúc Nghiêm viết và đồng ký tên trong “Bản tường trình về sinh hoạt của Tăng thân Làng Mai tại Tu viện Bát Nhã” ngày 12-8-2008 như sau:

“Ngày 18 tháng 6, trong bài pháp thoại ‘Thầy dặn dò’ trước khi rời Bát Nhã, biết rằng chúng con còn non trẻ và có thể bị hut hẫng vì không được gần thầy, sư ông chúng con có dạy chúng xuất gia về việc nương tựa hải đảo tự thân, vào giới pháp và tăng thân để tu tập mà đừng nương tựa vào người khác dù người đó có danh, có lợi hay có nhiều cơ sở. Sư ông chúng con có đề nghị dại chúng mời TT Giác Viên (cũng là giáo thọ của Làng Mai và bạn đồng học với TT Đức Nghi) làm phó viện chủ và giám học cho tu viện…”

“Thượng tọa (Đức Nghi) đã phân phát hàng trăm băng hình như vậy cho nhiều người, nhiều chùa và nhiều nơi…”

( https://www.thuvienhoasen.org/batnhalangmai-02.htm#bantuongtrinh )

Thưa bạn đọc Nam Việt, tôi may mắn nằm trong số “nhiều người, nhiều chùa, nhiều nơi” được nhận, được xem DVD này. Có điều là, giờ đây, khi sự việc đau lòng vừa xảy ra tại chùa Phước Huệ trong 3 ngày liên tiếp từ ngày 9 đến 11 tháng 12 vừa qua, đánh dấu chấm hết của Làng Mai tại Việt Nam do nhà nước chủ trương và thực hiện, tôi không còn tha thiết muốn đăng tải DVD này lên Internet hay sachhiem.net để “mọi người cùng thưởng thức” như bạn cố tình “chọc” cho tôi “xì ra”. Mong bạn đọc Nam Việt thông cảm!

6. Nhân đây, tôi xin kể cho bạn đọc Nam Việt nghe một câu chuyện dù tin hay không là quyền của bạn. Đó là khi vừa xem xong các clip quay cảnh lộn xộn xảy ra tại chùa Phước Huệ trong 3 ngày 9,10,11 tháng 12 đăng trên You Tube, tôi đã gửi một email ngắn cho một vị quan chức cao cấp phụ trách tôn giáo tỉnh Lâm Đồng vốn là người có mối quan hệ thâm tình với tôi gần 25 năm như sau:

“Dù chẳng có một chút thiện cảm gì với sư ông Nhất Hạnh và các tu sinh tu theo pháp môn Làng Mai song, khi xem các clip trên You Tube quay cảnh cả trăm kẻ lạ mặt nhân danh Phật tử tràn vào chùa Phước Huệ, thị xã Bảo Lộc gây huyên náo nơi trang nghiêm thanh tịnh – biểu tượng của đạo đức xã hội, và cưỡng bức TT trụ trì Thích Thái Thuận ký giấy không cho tu sinh Làng Mai tạm trú trong chùa, tôi không khỏi bàng hoàng, trào dâng nỗi bức xúc và đau đớn tận đáy lòng.

Hành động của cả trăm kẻ lạ mặt ngang nhiên xông vào chùa Phước Huệ giữa thanh thiên bạch nhật mà chính quyền địa phương không can thiệp, khiến cho tôi có cảm giác như là, đất nước ta đang quay trở về với thời kỳ sai lầm của cuộc cách mạng văn hóa trước đây tại miền Bắc khi chùa chiền bị tàn phá, tăng ni bị cưỡng bức hoàn tục, con tố cha, vợ tố chồng, anh tố em, trò tố thầy. Thật xót xa khôn cùng!

Cách xử lý vấn đề thiếu tầm nhìn xa trông rộng của giới chức trách tỉnh Lâm Đồng, vô hình trung đang gieo rắc mầm mống băng hoại đạo đức cho xã hội không chỉ hôm nay mà còn trong tương lai. Và không ai khác hơn, chính thế hệ con cháu của chúng ta sẽ phải nhận lấy những hậu quả khôn lường từ những hạt giống suy thoái đạo đức mà quý vị đã gieo trồng ngày hôm nay.

Chùa Phước Huệ đã vi phạm Luật cư trú khi dung dưỡng hàng trăm người không thực hiện đúng những quy định về cư trú như: không có giấy tạm vắng tại địa phương gốc, không đăng ký tạm trú khi đến nơi cư trú mới, và có một số người không rõ nhân thân lai lịch v.v. Vậy thì tại sao quý vị không căn cứ vào luật này để xử lý vấn đề, vừa thuyết phục mọi người vừa tránh gây ra những hậu quả không đáng có cho xã hội, mà phải dùng chiêu bài giả danh Phật tử để xử lý vấn đề cách vụng về? Dù quý vị có thể đạt được mục đích trước mắt, nhưng còn lòng người, liệu họ có tâm phục, khẩu phục quý vị không?”

7. Trong thư viết tay cho thầy Đức Nghi từ Phương Khê nội viện ngày 9-9-2008, thiền sư Nhất Hạnh đã thấy trước được vấn đề Bát Nhã nên cảnh báo thầy Đức Nghi, cũng là cảnh báo cho chính quyền rằng: “Nếu có sự giải tán và tan rã xảy ra (tại TV Bát Nhã), thì sẽ có tai tiếng lớn cho đất nước và cho Phật giáo Việt Nam.” Từ đó, ông đã quá hời hợt, chủ quan khi nhận định: “Tôi tin chắc là cả chính quyền và cả Giáo hội (PGVN) đều không muốn cho một chúng tu học như thế bị giải tán và tan rã.”

( https://www.thuvienhoasen.org/batnhalangmai-02.htm#bantuongtrinh )

Có thể GHPGVN không muốn, thầy Đức Nghi không muốn, phật tử trong và ngoài nước không muốn, nhưng chính quyền Việt Nam thì lại muốn. Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa là như thế đấy.

Và những gì đến đã đến… - Một kinh nghiệm sống quý báu cho bất cứ ai muốn hoạt động tôn giáo tại Việt Nam rằng, phải tuân thủ pháp luật VN, và phải chấp nhận sự kiểm soát của nhà nước VN.

Cuối cùng, xin hãy để ngày ấy lụi tàn…

Chung Anh

Trang Đối Thoại