HIỆN TƯỢNG H.Y. PHẠM MINH MẪN :
Chúng ta biết rằng gần đây tòa thánh đã tung ra một văn kiện 50
trang dạy con chiên phải tiếp tục nhắm mắt nhắm mũi vâng lời bề trên
trong cấu trúc quyền lực tự tạo của Giáo hội Ca-tô Rô-ma, và gọi đó là
“đức vâng lời” hay “quên mình trong vâng phục”, nếu con chiên muốn tìm
kiếm Chúa và hoàn thành ý muốn của Chúa.. Chúng ta có thể đọc trong:
Bản tiếng Việt: “Trước hết, bản văn xem xét chủ đề
đức vâng lời tu sĩ, gốc của nó được thấy trong sự tìm kiếm Chúa
và ý muốn của Chúa là điều đặc biệt đối với những tín hữu”
Bản tiếng Anh: “Đức vâng lời”, tài liệu
của Vatican nói rằng, phải nên hiểu bởi tín hữu như là “một con đường
để giúp cho cộng đồng và tổ chức tìm kiếm Chúa và hoàn thành ý muốn của
Chúa”
[Obedience, the Vatican document says, should be understood by
religious as "a way to help the community or institute to seek and
achieve the will of God.]

Giáo hội muốn con chiên phải sống như Giê-su, theo gương Giê-su,
vâng lời Chúa Cha cho đến chết, leo lên thập giá cho người ta đóng đinh
để chuộc tội cho nhân loại, làm hòa với sự giận dữ của Chúa Cha đối với
nhân loại do chính Ngài sáng tạo ra. Chúng ta thấy chuyện này chẳng
khác gì chuyện Tàu trong thời man rợ, Vua bảo thần chết thì thần phải
chết. Ngày nay, người ta cho rằng bất cứ người nào mà tuân hành những
cái lệnh quái gở như vậy thì đầu óc của người đó có vấn đề, nếu không
muốn nói là đần độn. Nếu ông Cha hay ông Vua nào ra lệnh như vậy thì
phải đi ngồi đếm lịch suốt đời.
Có lẽ vì vậy mà trong tập thể những người Công Giáo Việt Nam, nổi
tiếng là ngoan đạo nhất trong thế giới ngày nay, nghĩa là hoan hỉ tuân
hành “đức vâng lời” nhất, có một số giáo dân hải ngoại đã làm một cuộc
cách mạng: coi “đức vâng lời” của Tòa Thánh như “ne pas”, đặt “đức chống Cộng” lên trên “đức vâng lời”.
Họ chỉ cần chống Cộng chứ không cần tìm kiếm Chúa để hoàn thành ý
muốn của Chúa. Họ không những không vâng lời Hồng Y Phạm Minh Mẫn mà
còn lên tiếng tố khổ ông ta rất tận tình. Trên Internet chúng ta
thấy Hồng Y Phạm Minh Mẫn được giáo dân khoác cho một bộ áo đỏ để làm
cái bia cho những con bò mộng Tây Ban Nha húc càn.
Húc càn vì những con bò này chỉ nhìn
thấy màu đỏ, không còn nhìn thấy gì khác, Tại sao? Vì họ không biết rằng không phải ai cũng được phong
chức Hồng Y, mà phải là những người tuyệt đối trung thành với đường lối
của Vatican chứ không phải vì đạo đức tôn giáo hay giỏi giang gì.
Chức Hồng Y là do Giáo hoàng tấn phong chứ không phải do Nhà Nước CS
phong. Chỉ có Hồng Y đoàn mới được bầu giáo hoàng và bất cứ Hồng Y
nào cũng có hi vọng lên làm giáo hoàng. Khi xưa Hồng Y Spellman theo
đúng chính sách của Vatican, vận động để Mỹ can thiệp vào Việt Nam và
đưa Ngô Đình Diệm về nắm chính quyền ở miền Nam. Hồng Y Law ở Boston
theo đúng chính sách bao che các linh mục loạn dâm của Vatican, chủ
trương của Hồng Y Ratzinger, Bộ Trưởng Thánh Bộ Giáo Lý và Đức Tin, nay
là giáo hoàng Benedict XVI. Đến khi sự việc nổ tung thì Vatican cho Law
về ngồi chơi sơi nước hưởng lương Hồng Y. Hồng Y Mẫn, nếu có làm gì,
chẳng qua cũng chỉ là theo chính sách giai đoạn của Vatican, nhưng tôi
không nghĩ như vậy trong vụ này. Vatican có bao giờ quan tâm đến cờ
vàng hay cờ đỏ, chỉ lo cho tài sản của Vatican mà thôi. Vì không biết
vậy nên giáo dân, từ tiến sĩ, bác sĩ đến nhà văn v..v.., từ trong hàng
rào của những “ốc đảo cờ vàng” nhao nhao đổ xô ra tố khổ ông Hồng Y của
mình. Nhưng tất cả đều lạc đề.
Tôi viết bài này chẳng phải để bênh vực Hồng Y Phạm Minh Mẫn vì
ông ta chẳng qua cũng chỉ là một Hồng Y của Ca-tô Giáo Rô-ma với cái
vòng kim cô xiết trên đầu. Cho nên trong thời đại này mà ông ta vẫn
tiếp tục nói đến những chuyện vớ vẩn như gặp Chúa, hoặc hiệp thông với
Chúa. Muốn gặp Chúa thì đến Jerusalem tìm cái tiểu quách trên có
ghi tên Giê-su. Còn muốn hiệp thông với Chúa thì chỉ việc ăn “bánh
thánh”, ăn càng nhiều càng tốt, và phải có phép của Vatican, vì Vatican
có thể dứt phép thông công bất cứ lúc nào. Vả chăng, Chúa ở đâu mà hiệp
thông, và hiệp thông với Chúa để làm gì? Ai có thể giảng cho tôi
biết hiệp thông với Chúa để làm cái gì, tôi xin cám ơn. Còn trong
“Ngày Của Giới Trẻ Thế Giới” thì các tham dự viên chỉ có thể chia sẻ
hoặc trao đổi những ý nghĩ hoặc tình cảm giống nhau chứ không thể hiệp
thông với nhau. Dùng từ hiệp thông thì không chỉnh.
Tại sao giáo dân lại tố khổ Hồng Y Phạm Minh Mẫn? Vì trong bức
thư nào đó gửi cho ba giám mục Việt Nam, Hồng Y Mẫn viết: “WYD ba lần
trước ở Pháp, Đức, Canada, đều có một sự kiện mà một số bạn trẻ ở một
số nơi coi như một sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn
trẻ VN. Sự cố đó là lá cờ vàng ba sọc đỏ đã được dương lên trong lúc
các bạn trẻ VN từ nhiều châu lục quy tụ lại để cử hành phụng vụ hoặc
sinh hoạt chung.” WYD (World
Youth Day) là ngày cho giới trẻ thế giới, không phải là ngày
cho giới trẻ Mít của những “xóm đạo cờ vàng” ở hải ngoại,
cho nên Hồng Y Mẫn chỉ muốn nói là cờ vàng không thích hợp trong một
khung cảnh như vậy, vì một lẽ rất giản dị là, các bạn trẻ VN đến từ
nhiều châu lục, không phải ai cũng thuộc các “xóm đạo cờ vàng”, và không
phải tất cả giới trẻ thế giới tham dự Ngày Cho Giới Trẻ Thế Giới đều
muốn dương cao lá cờ vàng của các “xóm đạo cờ vàng Việt Nam” ở một đại
hội có tính cách thuần túy tôn giáo và quốc tế. Giới trẻ thế giới đến
từ khắp nơi có thể dương cờ của quốc gia họ, hoặc của hội đoàn nào đó
của họ, nhưng cờ vàng thì của quốc
gia nào và của riêng hội đoàn nào? Mặt khác nếu có những bạn
trẻ từ Việt Nam đến tham dự thì sao. Nếu họ trương cờ đỏ sao vàng lên,
cờ quốc gia của họ, và đây là một quyền chính đáng như giới trẻ các nước
khác, thì có được giới trẻ trong những “xóm đạo cờ vàng” tôn trọng hay
không? Hay lại theo thói côn đồ phá phách đe dọa, để cho họ, là thiểu
số, không dám trương?
Những người viết chống đối Hồng Y Mẫn phần lớn là những người đã
nhiều tuổi, đã quen với lối hành xử chưa trưởng thành của mình trong
những vùng gió tanh mưa máu, trà đạp lên dân chủ để tranh đấu cho dân
chủ, trà đạp lên tự do để tranh đấu cho tự do v..v…, chứ còn giới
trẻ, tôi nghĩ rằng chẳng có mấy người quan tâm đến mấy cái chuyện ruồi
bu này, trừ phi họ đã bị giáo hội hay cha ông tẩy não, nhồi sọ để mà
“chống Cộng cho Chúa”. Những người lớn này có vẻ như có cái “gene”
của Thiên Chúa của họ nên tự cho mình cái quyền “chống Cộng cho
Chúa” ở bất cứ nơi nào, trương cờ vàng ở bất cứ nơi nào, trong bất cứ
hoàn cảnh nào, mà không ý thức được những việc làm lố bịch, sai trái của
mình. Trên thực tế, họ thường làm nhục
lá cờ vàng vì những hành động vô lối chứ không phải là vinh danh lá cờ
vàng. Nếu thực chất họ là những người trí thức có đôi chút hiểu
biết, dù là tối thiểu, thì họ phải biết rằng, Hồng Y Mẫn nói không sai,
vì Ngày Cho Giới Trẻ Thế Giới không dành riêng cho giới trẻ trong các
“xóm đạo cờ vàng” ở hải ngoại. Nhưng đây là điều họ không đủ trí tuệ để
ý thức được, và như những con bò mộng Tây Ban Nha họ chỉ tập trung vào
việc khoác cho ông ta cái áo màu đỏ rồi húc càn vào đó,
một sách lược ấu trĩ đã lỗi thời. Nếu họ đã đọc trên
OCRegister.com câu sau đây thì họ phải biết ngượng với chính
mình:
Những người chống đối có biết rằng trong
thế giới ngày nay mà chụp mũ và lên án một người nào là cộng sản thì
thật là ngu xuẩn như thế nào không? Nó đã quá lỗi thời và chứng tỏ rõ
ràng là các người thiếu giáo dục.
[Do you protestors realize how ignorant it sounds to
utilize and accuse someone of being a communist in today's world? It's
outdated and clearly demonstrates your lack of education.]
Bây giờ chúng ta thử xem giáo dân “chửi” Hồng Y của họ như
thế nào. Đây không phải là tôi viết đâu nhé. Giáo dân Duyên Lãng Hà
Tiến Nhất viết:
Ông (Mẫn) bị dư luận lên án gắt gao. Người không cùng
tín ngưỡng tấn công. Con chiên phê phán cũng dữ dội không kém. Có
người uất ức chịu không nổi chửi vung xích chó, chửi từ trên chửi xuống:
Giáo Hội, Giáo Hoàng, Hồng Y, Giám Mục. Cả đến Thiên Chúa cũng
không từ, bị chửi tuốt luốt hết. Sự thể đau lòng này từ trước tới
nay chưa từng xẩy ra, có thể gọi là một thảm kịch, chỗ tận cùng của việc
con người đánh mất lý trí.
Nhưng đọc bài của ông, ta cũng thấy ông chửi vung xích chó với một
văn phong thuộc loại, theo định nghĩa của giáo sư Nguyễn Mạnh Quang,
“côn đồ văn hóa, đao phủ văn chương”. Tôi sẽ có một phần phê bỉnh
ông này ở sau. Điều này không lấy gì làm lạ, vì nếu Linh mục Nguyễn Văn
Lý, Chúa thứ hai của họ, có thể có những hành động côn đồ hung hăng và
những lời lẽ bất xứng trong tòa, thì giáo dân có chửi tục Hồng Y cũng
chỉ là chuyện bình thường. Đọc những lời chống đối Hồng Y Phạm Minh Mẫn
bằng những lời lẽ đôi khi rất vô giáo dục và với những lý luận ấu trĩ
chúng ta thấy họ đúng là hậu duệ của những sản phẩm thừa hưởng di sản
của nền đạo lý Thiên-La Đắc-Lộ. Nhưng thực ra, những bài viết chống
đối HY Phạm Minh Mẫn đều lạc đề, vấn đề bàn đến là “nên hay không nên”
trương cờ vàng ba sọc đỏ ở một đại hội cho giới trẻ quốc tế. Nhưng họ
không thảo luận vấn đề như vậy mà chỉ mượn HY Phạm Minh Mẫn để mang
những chuyện cũ rích ra mà tố khổ CS trong những bài dài lê thê, nhiều
khi với những luận điệu rất ngớ ngẩn, sai sự thực và phi lý..
Trước khi viết tiếp tôi muốn
hỏi nhỏ ông Nhất một câu: “Từ bao giờ người Công giáo Việt Nam có lý
trí mà đánh mất?”. Nếu có lý
trí thì không còn là người Công giáo. Lý trí [Reason] và Đức
tin [Faith] là hai điều bất khả tương hợp (incompatible), điều này đã rõ
như ban ngày. Chắc ông Nhất chưa bao giờ nghe đến câu “When faith
begins, reason ends” [Khi nào mà đức tin bắt đầu thì lý trí chấm dứt].
Mà Công Giáo là đạo của “đức tin” chứ không phải là đạo của “lý trí” hay
“trí tuệ”. Con chiên là để cho người ta dẫn dắt đi cho “đúng đường”,
chứ không phải để cho tự do muốn đi đường nào thì đi. Cái trò bịp
“tuyệt thông” luôn luôn treo trên đầu họ. Họ chỉ thực sự “trở lại đạo”
làm người một khi vứt bỏ được thân phận con chiên.
Trên vài diễn đàn thông tin điện tử, năng nổ và hùng hổ nhất là
tiengnoigiaodan.net, có một số người lên tiếng chỉ trích, chống đối Hồng
Y Phạm Minh Mẫn. Đại cương thì tất cả những bài viết chống đối Hồng Y
Phạm Minh Mẫn đều tập trung vào mấy điểm giống nhau, tuy văn phong khác
nhau: 1) Tố khổ ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn là muốn triệt hạ lá cờ vàng; 2)
Chụp mũ Ông HY Mẫn “hiệp thông” với CS [sic]; 3) Lập lại chuyện tố Cộng
của thời Việt Nam Đệ Nhất Cộng Hòa; và 4) Chẳng bao giờ sờ len gáy xem
cái đạo của mình nó như thế nào.. Tôi chẳng có thì giờ để phê bình một
số những lời hạ cấp của một số người vô tên tuổi. Tôi chỉ để ý đến bài
của vài người tạm gọi là có tên tuổi và địa vị như tiến sĩ, bác sĩ, văn
sĩ v..v… Do đó tôi chỉ phê bình một số đoạn điển hình của các vị này,
những đoạn có thể nói có mặt trong trong tất cả các bài khác, dưới hình
thức này hay hình thức khác. Trước khi đi vào phần phê bình mấy nhân
vật điển hình này tôi cần phải nêu lên một sự kiện.
Tôi không hiểu tại sao cái E-mail của ông Lữ Giang ngỏ ý đồng tình
với ông Nguyễn Ước về lá cờ vàng lại len vào, như đánh du kích, E-mail
account của tôi. Nhưng cũng hay, quan điểm của ông Nguyễn Ước rất đúng
đắn và chứng tỏ là một người nhận định vấn đề như nó thực sự là như vậy
(as it really is). Đây là điều rất hiếm trong những “xóm đạo cờ vàng”.
Vậy thì tôi xin phép hai ông Lữ Giang và Nguyễn Ước đăng lại ở đây. Ông
Nguyễn Ước viết:
Bài viết của Mặc Giao về Giáo hội VN và CS rất hay (Thật
vậy sao? TCN). Nhân đây tôi xin đóng góp ý kiến:
1/ Vào một Đại hội trẻ ở Toronto (là nơi tôi đang ở), cách đây
mấy năm, có ĐGH Gioan Phao lồ 2 sang chủ tọa,
và có một số phái đoàn giáo dân ở trong
nước cùng một số giám mục VN sang. Giáo dân VN Toronto có dựng
lên một “Làng CGVN” để giáo dân các nơi sinh hoạt văn nghệ và lễ lạc.
Suốt mấy ngày hôm đó, một vài tổ chức chính trị treo đầy “cờ vàng ba
sọc đỏ” và cầm “cờ vàng ba sọc đỏ” chạy lung tung khắp nơi trong làng
VN, nhất là treo cờ, cắm cờ chung quanh lễ đài, nơi sẽ diễn ra lễ đồng
tế của các giám mục VN. Và họ gây gổ,
yêu cầu phải chào “cờ vàng ba sọc đỏ” rồi mới được làm lễ.
Sự việc đó gây lo lắng và sợ hãi cho các GM, các giáo dân từ
trong nước sang. Hôm đó phải hủy bỏ lễ đồng tế của các GM.
Quí vị thử tưởng tượng các GM, LM và giáo dân trong nước sẽ gặp
cảnh ngộ như thế nào khi về nước mà nhà chính quyền Hà Nội có những tấm
hình và thước phim trong đó, họ đứng dưới lá cờ vàng ba sọc đỏ, và thậm
chí, chào cờ vàng ba sọc đỏ.
Hôm đó, các thanh niên CG
Việt Nam đứng riêng và các TNCG Việt kiều đứng riêng, rất ngượng ngùng với nhau, cũng vì
một số người (phần đông không phải CG [có chắc không?])
muốn cả hai bên cùng đứng dưới lá cờ
vàng ba sọc đỏ! Hôm đó, chính bản thân tôi trực tiếp đề nghị mấy
“tổ chức chính trị” ấy (Mặt trận Hoàng Cơ Minh, v..v..) nên gom vờ vàng
ba sọc đỏ vào một khu đất cho gọn. Họ đã không chịu nghe mà còn hăm
dọa, muốn hành hung tôi!
May nhờ Chúa thương tôi là lớn tuổi và từng làm
coordinator của HNV Toronto nên thoát nạn.
Tôi không chống cờ vàng ba sọc đỏ, và trong nhà tôi hiện nay,
vẫn chưng lá cờ ấy trong phòng khách và trên bàn thờ tổ quốc. Nhưng
phải thành thật mà nói, sự kiện một số tổ chức chính trị “bắt buộc” phải
chào cớ vàng ba sọc đỏ trong các sinh hoạt tôn giáo và xã hội là quá
đáng. Sự việc mà ĐHY Phạm Minh Mẫn
nói về “trở ngại hiệp thông” là có thật, chúng ta nên thông cảm cho Ngài
và “giáo hội trong nước”. Tuy rằng phát biểu về “mẹ
VN áo vàng, áo đỏ” có lẽ là quá đáng, theo quan điểm của “Việt kiều tị
nạn CS” chúng ta. Có lẽ đã tới lúc chúng ta nên xem lại việc sử dụng lá
“cờ vàng ba sọc đỏ”, sao cho đúng chỗ của nó, và đúng với lòng “tôn kính
thật sự” của chúng ta.
2/ Ông Mặc Giao nên xem lại đoạn về “Thị Kính và sexual
harassment”, nói “dễ dãi và quá đáng” như thế sẽ làm chạnh lòng các nhà
sư Phật Giáo và người Phật Giáo. [Có thể ông Mặc Giao bị ám ảnh bởi
chuyện các Linh Mục hãm hiếp các sơ (soeur) trong 23 quốc gia cho nên
viết nhảm nhí như vậy]
Ông Nguyễn Ước không
nên lo quá, nếu sư Phật Giáo đúng là sư Phật Giáo, và người Phật Giáo
đúng là người Phật Giáo, thì tôi tin chắc không có ai chạnh lòng vì
những bài viết ruồi bu như vậy, vì chuyện Thị Kính với chuyện cờ vàng là
hai chuyện rất lạc lõng, chẳng ăn nhập gì với nhau cả. Đây không phải
là lần đầu tiên có người viết như vậy mà từ trước tới nay đã có nhiều
người viết tương tự, từ Vatican xuống đến Đại Học Văn Khoa Saigon. Mặt
khác ông cũng không nên đánh giá quá thấp Nhà Nước Việt Nam, vì họ biết
rất rõ tình hình vô luật pháp ở những nơi mà bọn côn đồ mang danh tị nạn
thường tự tung tự tác với lá cờ vàng, cho nên các giám mục, hay linh mục
chẳng có gì phải sợ hãi dù có đứng dưới lá cờ vàng. Nhà Nước đâu có
hành sử tẹp nhẹp như vậy.
Bài của ông Nguyễn Ước có thể coi như là một bài học ngắn cho các
bậc trí thức như Nguyễn Phúc Liên, Trần Phong Vũ, Nguyễn Xuân Tùng
v..v… Còn bài học dài hơn của tôi thì
tôi cần phải đi vào một số điểm trong các bài của quí ông. Có
một điểm tôi cần phải nói ngay là, ông Nguyễn Ước cho rằng những người
“treo cờ vàng, cắm cờ vàng lung tung” là thuộc những tổ chức chính trị
ngoài CG. Nhưng đọc những bài của các quí vị trí thức CG trên thì rõ
ràng là họ biện hộ cho quyền dương cờ vàng của giới trẻ CG ở đại hội.
Điều này không lạ, vì CG chống Cộng, mà
ở hải ngoại, cờ vàng được sử dụng như là một biểu tượng đối kháng cờ đỏ
của CS, tuy rằng thực chất cờ vàng chẳng có gì có thể so sánh với cờ đỏ.
Câu này chắc sẽ làm nhiều người không vui, nhưng thực tế nó là như vậy.
Trước khi phán xét, xin hãy làm ơn đọc kỹ bài “Chân dung Người Việt
Quốc Gia: Đi Tìm Ý Nghĩa Thực Sự Của Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ” của Giáo sư
Sử Nguyễn Mạnh Quang, sachhiem.net, tháng 6, 2008 : một bài nghiên cứu
dài 24 trang, đầy đủ chi tiết về lịch sử và ý nghĩa thực sự của lá “cờ
vàng ba sọc đỏ”. [http://sachhiem.net/NMQ/ChanDungVNCH/QMN4.php] Bây
giờ, tôi xin sang mục phê bình quan điểm của mấy vị nổi danh trên.
Trước hết là ông tiến sĩ.
Ông Tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên: Ông tiến sĩ nổi tiếng là
thường hung hăng tố khổ “CG quốc doanh” nhưng lý luận của ông ấy nhiều
khi rất lẩm cẩm và đầy cảm tính và thiên kiến cá nhân. Trong bài tố khổ
ông HY Mẫn là “Ngụy Biện”, Ông tiến sĩ viết:
Biểu tượng của Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ:
Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ biểu
tượng cho những giá trị Nhân Bản: Tôn trọng PHẨM GIÁ con người và những
QUYỀN (Nhân Quyền) gắn liền với con người.
Dưới lá cờ ấy, người
Việt Nam đòi hỏi nội dung mà Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ tượng trưng. Không phải
vì chính Lá Cờ mà người Việt Nam đấu tranh, nhưng vì những Giá trị mà Lá
Cờ tượng trưng.
Cờ Đỏ Sao Vàng tượng
trưng cho một Lý thuyết Chính trị. Những người đấu tranh dưới Cờ Đỏ Sao
Vàng là đấu tranh cho một Lý thuyết Chính trị. Trong khi ấy, Cờ Vàng Ba
Sọc Đỏ không tượng trưng cho một Lý thuyết Chính trị, mà biểu tượng cho
những Giá trị Nhân Bản. Dưới lá Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ, người Việt đấu tranh
bảo vệ những Giá trị gắn liền với PHẨM GIÁ con người, làm cho những Giá
trị ấy được triển nở.
Ơ hay nhỉ! Thông điệp
chính của Hồng Y Mẫn là: việc dương cờ vàng ba sọc đỏ ở Đại Hội Thế Giới
Cho Giới Trẻ ở Pháp, Đức, Gia Nã Đại trước đây không thích hợp vì “một số bạn trẻ ở một số nơi coi như một
sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ VN.”
Như vậy, chuyện rõ ràng là
HY Mẫn chỉ nói lên quan điểm của
“một số
bạn trẻ ở một số nơi”,
điều làm cho HY
quan tâm, và điều hiển nhiên là, không phải tất cả các bạn trẻ đến dự
đại hội đều hoan nghinh việc dương cờ vàng ba sọc đỏ.
Như vậy, cũng rõ ràng là việc dương cờ
vàng đã gây chia rẽ trong chính khối giới trẻ CG, như ông Nguyễn Ước đã
kể trong Đại Hội Giới Trẻ ở Canada. Chuyện này đâu có dính líu
gì đến cờ đỏ sao vàng mà ông tiến sĩ mang nó ra mà bình luận láo lếu.
Láo lếu vì ông tiến sĩ viết bậy về lá cờ vàng ba sọc đỏ và hiểu sai ý
nghĩa của một lá cờ.
Trong thời cận đại, cờ
vàng ba sọc đỏ là lá cờ người quốc gia dùng dưới ba chế độ: Bảo Đại,
Ngô Đình Diệm, và Nguyễn Văn Thiệu.
Nhưng lịch sử đã ghi rõ ràng, chính phủ Bảo Đại chỉ là một chính phủ bù
nhìn, tất cả thực quyền còn nằm trong tay người Pháp. Chính
quyền Ngô Đình Diệm là một chính quyền tay sai do Mỹ dựng lên, và bản
chất là một chính quyền gia đình trị, tôn giáo trị. Chính quyền Ngô
Đình Diệm đã làm gì để tôn trọng phẩm giá con người và những quyền gắn
liền với con người: giết người ngoại
đạo, cưỡng ép người dân vào đạo, giết người bừa bãi dưới danh nghĩa Tố
Cộng [khoảng 300000 theo tài liệu của ngoại quốc], đóng cửa báo chí,
Linh mục ăn cắp viện trợ Mỹ, chiếm đoạt đất đai của dân v..v….
Lãnh chúa miền Trung Ngô Đình Cẩn cho thuộc hạ bắt người, tra tấn người,
giam người để khảo của với bằng chứng ô nhục “9 Hầm” v..v… Còn chính
quyền Nguyễn Văn Thiệu là một chính quyền “quân phiệt” tay sai của Mỹ,
như chính ông tướng Nguyễn Cao Kỳ đã thú nhận, và lịch sử cũng ghi rõ
như vậy. Vậy có cái gì có thể bảo lá
cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng cho những giá trị nhân bản khi mà tất cả
những giá trị nhân bản dưới lá cờ đó bị trà đạp trong suốt chiều dài của
lá cờ đó?
Trong bài nghiên cứu về
lịch sử và ý nghĩa của lá cờ vàng ba sọc đỏ, giáo sư Nguyễn Mạnh Quang
đã kết luận:
Lá cờ vàng ba sọc
đỏ rõ ràng là biểu tượng cho quyền lực của Vatican ở Việt Nam và được
ngụy tạo làm biểu tượng cho “chính nghĩa quốc gia” của “những người
Việt quốc gia”. Việc Liên Minh Xâm Lược Pháp - Vatican cho thành lập
chính quyền Quốc Gia và việc chế ra là cờ vàng ba sọc đỏ có mục đích:
1.- Làm bức
bình phong che đậy cho cái bản chất làm tay sai cho Liên Minh Xâm Lược
Pháp - Vatican của cái chính quyền do ông Bảo Đại làm quốc trưởng.
2.- Làm cái
phao cho những tên Việt gian trong hàng ngũ quan lại trong thời “trăm
năm nô lệ giặc Tây” bấu víu lấy nó để trút được cái gánh nặng mặc cảm
tội ác làm Việt gian của chúng.
3.- Giúp cho
bọn tư sản thị dân giầu có phản động và bọn phú hào phản động ở trong
nông thôn đã, đang và sắp sửa nhẩy ra cộng tác chắt chẽ với Liên Quân
Xâm Lăng Pháp – Vatican hay chính quyền bù nhìn Bảo Đại giảm bớt cái
gánh nặng mặc cảm làm Việt gian bán nước cho giặc.
4.- Làm cho
những người sống trong vùng Pháp – Vatican tạm chiếm nhẩy ra làm việc
cho Liên Minh Xâm Lược Pháp – Vatican hay chính quyền bù nhìn Bảo Đại
lầm tưởng rằng họ phục vụ cho đất nước trong hàng ngũ của những người
Quốc Gia.
Như
vậy, lá cờ vàng ba sọc đỏ đã trở thành một biểu tượng cho những việc
làm nhục nhã của bọn người vong bản "thà mất nước, chứ không thà mất
Chúa" cấu kết với bọn phong kiến phản động và bọn lưu manh xu thời đón
gió đã cam tâm bán nước cho các thế lực ngoại xâm.
Ấy thế mà,
có những người Việt tự nhận là “người Việt Quốc Gia chống Cộng” tụ tập
với nhau, trương lá cơ này kéo nhau đi biểu tình chống phá những cơ sở
truyền thông không đồng chính kiến với chúng và chống lại các viên chức
chính quyền Việt Nam hiện nay và chống đối những chính khách từ Việt Nam
đến Mỹ tham quan, mà không biết nhục.
Quốc kỳ
là cờ hiệu của một nước phải biểu tượng cho lý tưởng và khát vọng của
toàn dân mà những người yêu nước đã chiến đấu để đạt được. Ấy thế mà lá
cờ vàng ba sọc đỏ không những đã không có cái đặc tính cao đẹp này, mà
lại còn là một biểu tượng cho sự nhục nhã về những hành động tội ác
chống lại tổ quốc và dân tộc của những tên đại Việt gian như Bảo Đại,
Ngô Đình Diệm, Nguyễn Văn Thiệu.
Còn cờ đỏ sao vàng?
Tượng trưng cho một lý thuyết chính trị? Ông tiến sĩ viết bậy vì không
biết gì về lịch sử lá cờ đỏ sao vàng. Chúng ta hãy đọc một chút về xuất
xứ và ý nghĩa của lá cờ đỏ sao vàng [tài liệu tổng hợp trên Wikipedia]:
Một nguồn tài liệu cho
biết:
Lá cờ đỏ sao vàng
ngày nay đã trở nên quen thuộc, nhưng nhiều người còn chưa biết lần đầu
tiên lá cờ ấy xuất hiện cách nay 60 nǎm và
người vẽ lá cờ ấy là một chiến sĩ cách
mạng tham gia khởi nghĩa Nam Kỳ 23/11/1940. Đó là Nguyễn Hữu
Tiến, nguyên là thầy giáo, sinh ngày 5/3/1901 tại xã Yên Bắc, huyện Duy
Tiên, tỉnh Hà Nam ngày nay. Nǎm 1927, Nguyễn Hữu Tiến tham gia tổ chức
Thanh niên cách mạng đồng chí hội. Nǎm 1931 ông bị bắt và bị địch đưa ra
nhà tù Côn Đảo. Nǎm 1935, ông cùng một số tù chính trị vượt ngục Côn
Đảo, trở về đất liền, ông hoạt động cách mạng tại Cần Thơ, sau đó được
phân công phụ trách công tác tuyên truyền, in ấn tài liệu cách mạng.
Chính trong
thời gian này, ông được Xứ uỷ Nam Kỳ trao nhiệm vụ vẽ cờ Tổ quốc để sử
dụng trong các cuộc đấu tranh. Ông đã
vẽ lá cờ có nền đỏ và ngôi sao vàng nǎm cánh, thể hiện ý tưởng máu đỏ da
vàng, tượng trưng cho dân tộc và sự đoàn kết các tầng lớp nhân dân bao
gồm sĩ, nông, công, thương, binh trong đại gia đình các dân tộc Việt
Nam. Mẫu cờ do Nguyễn Hữu Tiến vẽ đã được Xứ uỷ Nam Kỳ nhất trí
và đã xuất hiện lần đầu tiên trong cuộc khởi nghĩa Nam Kỳ 23-11-1940,
sau đó xuất hiện ở nhiều nơi trong phong trào Việt Minh (1941 - 1945).
Nǎm 1945, Hồ Chủ Tịch đã ký sắc lệnh quy định mẫu Quốc kỳ nước Việt Nam
Dân chủ Cộng hoà là nền đỏ với ngôi sao vàng nǎm cánh như mẫu vẽ của
Nguyễn Hữu Tiến. Ngày 2-9-1945, cờ đỏ sao vàng chính thức xuất hiện
trong buổi lễ Tuyên bố độc lập. Quốc hội khoá 1 ngày 2-3-1946 quy định
cụ thể: ngôi sao vàng nǎm cánh đặt giữa nền đỏ hình chữ nhật, chiều rộng
bằng hai phần ba chiều dài. Trong cuộc họp này, Bác Hồ đã nói: "Lá cờ đỏ
sao vàng đã thấm máu đồng bào ta trong Nam Kỳ khởi nghĩa 1940. Chính lá
cờ này đã cùng phái đoàn Chính phủ đi từ châu Á sang châu Âu, từ châu Âu
về châu Á; cờ đã có mặt trên khắp đất nước Việt Nam. Vậy thì trừ 25
triệu đồng bào, còn không ai có quyền thay đổi quốc kỳ và quốc ca".
Nguyễn Hữu Tiến
đã sáng tác một bài thơ về lá cờ:
Hỡi những ai máu đỏ da vàng
Hãy chiến đấu với cờ thiêng tổ quốc
Nền cờ thắm máu đào vì
đất nước
Sao vàng tươi da của
giống nòi
Đứng lên mau hồn nước gọi ta rồi
Hỡi
Sĩ-công-nông-thương-binh
Đoàn kết lại như sao
vàng năm cánh.
Một nguồn tài
liệu khác cho rằng người thiết kế lá cờ đỏ sao vàng là ông Lê Quang Sô
[Xin đọc
http://www.tuoitre.com.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=173772&ChannelID=89], cũng là một chiến sĩ trong
cuộc Nam Kỳ Khởi Nghĩa, dựa trên hồi ký của ông Sô và những nhân chứng
còn sống từ cuộc Nam Kỳ Khởi Nghĩa. Nhưng dù Nguyễn Hữu Tiến hay Lê
Quang Sô là tác giả lá cờ đỏ sao vàng,
vấn đề chính là ý nghĩa của lá cờ có
nguồn gốc dân tộc, nói lên sự hi sinh của những người yêu nước đã đổ máu
vỉ dân tộc và sự đoàn kết của các tầng lớp nhân dân trong nhiệm vụ chống
ngoại xâm để giành lại độc lập và thống nhất cho đất nước.
Ông tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên đã đi lên trên nơi giầy dép khi phán bậy
theo thiên kiến rằng cờ vàng ba sọc đỏ là biểu tượng của những giá trị
nhân bản mà chính Tôn giáo cổ võ kêu gọi, còn cờ đỏ sao vàng là tượng
trưng cho một lý thuyết chính trị. Những giá trị nhân bản đó có thể do
tôn giáo nào đó cổ võ kêu gọi, nhưng tuyệt đối không phải là Thiên Chúa
Giáo, một tôn giáo mang trên bờ vai hơn 200 triệu sinh mạng già, trẻ,
lớn, bé, qua những cuộc “thánh chiến”, những tòa án xử dị giáo với những
hình cụ tra tấn khủng khiếp nhất của nhân loại, những cuộc săn lùng và
thiêu sống phù thủy, những cuộc tàn sát lẫn nhau của các con cái cùng
thờ một Chúa, và những cuộc đồng hành với thực dân đi xâm lăng các nước
kém phát triển về vũ khí. Ai phủ nhận
những sự kiện này, xin mời lên tiếng.
Tôi đã từng
nói là tôi không chê, không ghét lá cờ vàng ba sọc đỏ, vì tôi có những
ràng buộc tinh thần với lá cờ này: hơn 8 năm trong Quân Lực Việt Nam
Cộng Hòa, và nhiều năm trong ngành giáo dục ở Nam Việt Nam. Nhưng đây
là những tình cảm riêng tư cá nhân, và những tình cảm riêng tư này không
thể dùng trong lãnh vực học thuật. Trong lãnh vực học thuật, Giáo sư
Nguyễn Mạnh Quang, người đã từng phục vụ trong quân đội và trong ngành
giáo dục ở Nam Việt Nam, đã đưa ra những nhận định chính xác sau đây:
Đọc lịch sử nước nhà, ai cũng biết rằng:
Lá Cờ Đỏ
Sao Vàng đã từng chìm nổi với toàn thể nhân dân Việt Nam trong suốt
chiều dài lịch sử từ năm 1940 cho đến ngày nay. Lá cờ này luôn luôn có mặt
và ngạo nghễ tung bay trong hai cuộc chiến hào hùng đánh đuổi liên quân
xâm lăng Pháp- Vatican để đòi lại núi sông cho dân tộc và đánh đuổi Liên
Minh Xâm Lược Mỹ - Vatican để hoàn thành sứ mạng lịch sử đòi lại miền
Nam từ trong tay giặc mang lại thống nhất cho đất nước.
Sau
chiến thắng Điện Biên Phủ vào ngày 7/5/1954, nhân dân thế giới nhìn thấy
lá cờ đỏ sao vàng đều kính phục vì nó là biểu biểu tượng cho cả một dân
tộc anh hùng đã đánh tan được Liên Minh Thánh Pháp - Vatican làm cho đế
quốc Pháp hùng mạnh, một cường quốc Đồng Minh thắng trận với rất nhiều
thuộc địa ở khắp nơi trên thế giới lần lần bước vào giai đoạn suy tàn
và xuống dốc thảm thương, mất hết các thuộc địa ở các Châu Phi, Châu Mỹ,
Châu Á, và suy nhược thua cả các nước Phe Trục bại trận là Đức và Nhật.
Sau
chiến thắng 30/4/1975, lá cờ đỏ sao vàng được nhân dân thế giới kính
phục nhiều hơn nữa và đã ngạo nghễ sánh vai cùng với gần hai trăm quốc
kỳ của gần hai trăm quốc gia khác tại trước Tòa Nhà Liên Hiệp Quốc ở New
York.
Nhân dân khắp nơi trên thế giới, mỗi khi nhìn thấy lá cờ đỏ sao vàng là
người ta nghĩ ngay đến người Việt Nam anh hùng, một dân tộc đáng kính
phục, và ngược lại, mỗi khi người nước
ngoài gặp người Việt Nam là nghĩ ngay đến nước Việt Nam kiên cường và
anh dũng với lá cờ đỏ sao vàng, chứ chẳng có người nước ngoài nào lại
nghĩ rằng nước Việt Nam và dân tộc Việt Nam oai hùng với cái chính quyền
Bảo Đại và các chính quyền miền Nam thối nát với lá cở vàng ba sọc đỏ
biểu tượng cho nhóm người vong bản phản dân tộc do Liên Minh Pháp –
Vatcan và Liên Minh Mỹ - Vatican đưa lên cầm quyền để làm tay sai cho
họ.
Thật vậy, trong suốt chiều dài lịch sử từ năm 1858 cho đến ngày
30/4/1975, trải qua nhiều thế hệ, tiền nhân ta đã liên tục nối tiếp
nhau đứng lên quyết tâm liều chết đánh đuổi Liên Minh Xâm Lược Pháp
Vatican với hy vọng đạt được những công nghiệp như trên. Từ cụ Trương
Công Định đứng lên phất cớ chống giặc cứu nước cho đến các vị anh hùng
nghĩa sĩ khác nối gót theo sau như Nguyễn Trung Trực, Lâm Quang Ky,
Thiên Hộ Dương, Nguyễn Hữu Huân (Thủ Khoa Huân). Mai Xuân Thưởng, Phan
Đình Phùng, Nguyễn Thiện Thuật, Cao Thắng, Trịnh Văn Cấn, Lường Văn Can,
Lương Ngoc Quyến, Phạm Hồng Thái, Phan Chu Trinh, Nguyễn Thái Học, Cô
Giáng, Cô Băc, Phan Bội Châu, v.v… nhưng tất cả chỉ có tâm, có chí, chỉ
thành nhân mà không thành công. Mãi cho đến khi Mặt Trận Việt Minh
dưới quyền lãnh đạo của cụ Hồ Chí Minh xuất hiện cùng với lá cờ đỏ sao
vàng, dân ta mới thành công đánh tan được Liên Minh Phap –
Vatican giành lại được chủ quyền độc lập cho dân tộc, và mới đánh tan
được Liên Minh- Mỹ Vatican khiến cho Mỹ phải cuốn gói ra đi và nước nhà
mới được thống nhất. Nhờ vậy, nước ta mới có chỗ ngôi ngang hàng với
các quốc gia khác trong cộng đồng nhân loại mà rõ ràng nhất là tổ chức
Liên Hiệp Quốc, và dân ta mới được nhân dân thế giới kính nể như ngày
nay. Được như vậy là nhờ Mặt Trận Việt Minh xuất hiện cùng với lá cờ đỏ
sao vàng đã kiên trì chiến đấu cho quyền lợi tối thượng của dân tộc từ
đầu thập niên 1940 cho đến ngày nay.
Đó là những
sự kiện lịch sử, bất kể một số người Việt tị nạn vinh danh ca tụng lá cờ
vàng ba sọc đỏ như thế nào và nhìn lá cờ đỏ sao vàng như thế nào. Sự
lương thiện trí thức bắt chúng ta phải nhìn sự việc như chúng thật sự là
như vậy [to see things as they really are]. Và nhúm người Việt tị nạn
năng nổ chống lá cờ đỏ sao vàng, không công nhận nó, mà không hề nghĩ
đến thế đứng của lá cờ đó trong cộng đồng thế giới ngày nay. Có công
nhận hay không thì lá cờ đó đã bay ở Liên Hiệp Quốc, đã hiện diện trong
các Thế Vận Hội, và trong mọi tự điển, sách giáo khoa trong các nước Âu
Mỹ để dạy con em chúng ta. Tổng thống Clinton cũng như Bush và nhiều
nguyên thủ quốc gia cũng như các chính khách quốc tế đã đứng dưới lá cờ
đó. Vậy thì, Việt Nam, với hơn 80 triệu dân, có cần đến sự công nhận
quốc kỳ của họ của một nhúm người tị nạn cuồng tín đi ngược thời gian
hay không? Và trên bình diện quốc tế, sự không công nhận cờ đỏ của một
nhúm người lưu vong có ý nghĩa và ảnh hưởng gì. Có chăng chỉ có thể “mẹ
hát con khen hay”, ca tụng, tôn vinh, vinh danh lẫn nhau trong những
cộng đồng chống Cộng đến chiều, hay trong những xóm đạo cờ vàng.
Toàn bài của
ông tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên toát ra một mùi chống Cộng cuồng tín đúng
như định nghĩa của giáo sư Nguyễn Mạnh Quang, cưỡng đặt cho lá cờ vàng
những thuộc tính không hề có, đồng thời đưa ra những nhận định sai lạc
và tiêu cực về lá cờ đỏ sao vàng.. Thời buổi này mà ông tiến sĩ còn có
thể viết lên được những câu như: Cộng sản Bắc Việt đã mang súng ống
của Thế Giới Cộng sản vào xâm chiếm Miền Nam [sic] [Thế
Miền Nam dùng khí giới của ai để chống Cộng??]; sợ CSVN mà Hồng y
Phạm Minh Mẫn ngụy biện đổ tội cho Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ [Có chỗ nào mà
HY Mẫn đổ tội cho cờ vàng ba sọc đỏ?]; Cờ Vàng Ba Sọc Đỏ là tượng
trưng cho ánh sáng: ánh sáng của những Giá trị Nhân Bản [sic] [Ánh
sáng của bom đạn Pháp rồi Mỹ? hay ánh sáng của cuốn “Họa Âm”??]; Tại
sao Hồng y MẪN lại cố tình cắt nghĩa tiêu cực để cấm cản, chống đối
v..v… [HY Mẫn chỉ đưa ra một nhận xét rất thực về những sự cố đã xẩy
ra]
Về vấn đề Cộng sản vào
xâm chiếm Miền Nam của ông tiến sĩ thì để bài phê bình này đỡ
căng thẳng, tôi xin phép tác giả C.T. tặng ông tiến sĩ một đoạn ngắn
trong bài Cờ Vàng và Chúa Giê
Su của
ông/bà ta, đăng
ngày 22/06/2008 trên giaodiemonline.com mà tôi mới đọc được để ông đọc
cho vui. Bài viết rất tếu
[http://giaodiemonline.com/noidung_detail.php?newsid=2491] nhưng không
phải là không có cơ sở, tôi tin rằng ông tiến sĩ hiểu rõ Kinh Thánh và
đạo Ca-tô của ông hơn ai hết nên ông phải công nhận là tác giả này đã
viết một bài siêu đẳng. Đoạn đó như sau:
Tên cờ vàng thấy chúa bớt giận khấp khởi mừng
trong bụng. Hắn vội vã nói như điên, sợ chúa sẽ biến mất mà không kịp
nghe hết những điều cầu xin :
- Kính thưa đức chúa, chúng con là dân Việt Nam
bị bọn CS nó cưỡng chiếm mất đất nước của chúng con cho nên chúng
con phải dung thân tị nạn nơi này. Ba mươi mấy năm qua chúng con từng
làm hết cách mà không thể nào lật đổ được bọn CS. Chúng con biết không
có sức mạnh siêu nhiên của thiên chúa thì chúng con đời đời không thể
nào lật đổ được chúng. Chúng con bây giờ chẳng thiếu thốn gì, điều cầu
xin duy nhất của chúng con là xin chúa hãy dùng quyền năng của mình để
đập tan bọn cộng sản ở VN, chúng con chỉ mong có thế.
Chúa trầm ngâm một lát như nghĩ ngợi rồi chợt
hỏi.:
- VN của các ngươi ở đâu? Có gần Do Thái của ta
không?
- Dạ xa lắm, ở bên kia bờ đại dương.
- Nghĩ đến bọn xâm lược là ta giận điên lên rồi,
ngày xưa ta cũng đã từng đau khổ vì bọn đế quốc La Mã nó đô hộ nước ta.
Bọn cộng sản xâm lược nước của các ngươi chắc chẳng thua gì đế quốc La
mã ngày xưa tàn ác đóng đinh tù nhân lên thập giá mà ta từng là một nạn
nhân. Được rồi, ta sẽ bắt linh hồn của bọn xâm lược CS này cho nó nhập
vào những con cẩu tặc tống giam vào các cửa hàng cầy tơ, chúng sẽ bị
tiêu diêu cùng với mắm tôm. Hãy nói cho ta nghe bọn cộng sản xâm lược
nước ngươi nó là người của nước nào để ta trừng trị ngay lập tức.
- Dạ . . . nó là . . .người Việt Nam.
- Nó là người VN nó lại cưỡng chiếm nước VN là
thế nào? Các người bị tâm thần à? Ngươi nói ta không làm sao
hiểu được. Hai ngàn năm nay ta chưa hề nghe đến cái việc kỳ quặc này.
- Dạ nó là người VN nhưng nó là cộng sản.
- Nghĩa là nhà ngươi muốn nói nó là người VN, nó xâm
lược VN nó đuổi người VN các ngươi sang Mỹ, bây giờ nhờ ta trừng trị nó
để các người quay về Việt Nam đuổi nó đi?
- Dạ
đúng ạ.
- Nó đuổi các người đi Mỹ bây giờ các ngươi muốn ta
đuổi nó đi đâu?
- Dạ đuổi cho nó đi ….. mò tôm ạ.
- Ngươi nói gì ta mà hiểu ta chết liền. . . . Hơn
hai ngàn năm nay ta mới nghe thấy cái việc bọn xâm lựợc lại xâm lược
chính đất nước của mình. Ta chưa hề nghe đến trường hợp
này nên chưa thể chuẩn bị hình phạt nào cho loại này.
- Dạ nó là cộng sản xâm lược quốc gia. Mà quốc
gia của chúng con lại là quốc gia của giáo hội Vatican nhà ta. Lá cờ
vàng này cũng do giáo hội nhà ta vẽ ra và phát cho, chúng con phục tùng
giáo hội từ mấy trăm năm rồi. Tài sản của giáo hội chúng nó lấy hết
nên nay mới phải vác đức mẹ đi đòi. Chúng con thù nó là như thế.
- Sau khi chiếm nước của các ngươi bọn chúng nó đóng
đinh lên cây thập giá bao nhiêu thằng ?
- Dạ không có đóng đinh thằng nào.
- Như thế chúng nó giết các người bằng cách nào?
- Dạ nó không giết, nó chỉ bắt đi cải tạo.
- Cải tạo là cái gì? Có man rợ bằng cái kiểu bắt cởi
truồng mang ra nơi công cộng rồi đóng đinh lên cây thập giá treo lên như
ta không?
- Dạ cải tạo là nó nó nhốt trong những trại tập
trung.
- Trại tập trung nó có nhốt chung với loại trộm cướp
ma cô ma cạo không?
- Dạ không chỉ có bọn chúng con với nhau.
- Thế thì các ngươi phước đức hơn ta quá nhiều ,
ngày xưa bọn xâm lược nó nhốt ta chung với bọn trộm cuớp ma cô, nó hành
hạ rồi mang đi đóng đinh chung một lựợt trên đồi sọ người. (Golgotha
Hill).
Hết phần ông
tiến sĩ, bây giờ sang phần ông bác sĩ.
Ông Bác sĩ
Nguyễn Tiến Cảnh: Với bài: VỀ BỨC THƯ
CỦA ĐHY PHẠM MINH MẪN.
Mở đầu bài viết, ông bác sĩ
phán về lý do ông viết bài trên:
Viết không phải để
làm “tắc nghẽn” đường hiệp thông nhưng để làm sáng tỏ vấn đề cho những
ai “không biết” hoặc “cố tình” không muốn biết. Nói một cách khác:
biết
điều sai trái mà không lên tiếng phản đối là đồng lõa.
Chúa Giêsu cũng đã nói:
“…hãy lên mái nhà
mà nói; hãy nói ra giữa ban ngày điều anh em nghe trong bóng tối hoặc
nghe rỉ tai…” (Mt. 10: 27)
Như vậy là ông bác sĩ đã đánh phủ đầu ông HY Mẫn cũng như những
người mà ông bác sĩ cho rằng “không biết” hoặc “không muốn biết”. Mặt
khác, ông cũng đặt tiền đề là “HY Mẫn sai trái” nên ông ta phải sửa sai
ông HY. Còn nữa cái biết của ông bác sĩ về Chúa Giê-su thì lại không
phải là biết, vì ông ta đã cố ý dịch sai câu trong Matthew 10: 27.
Câu Matthew 10: 27 trong King James Version như sau: “Whatever I tell
you in the dark, speak in the light; and what you hear in the ear,
preach on the housetops”. [Dịch tạm: Bất cứ điều gì ta nói với các
ngươi trong bóng tối, hãy nói lên nơi sáng sủa; và những gì các người
nghe vào tai thì hãy lên mái nhà mà thuyết giảng] Cuốn Kinh Thánh tiếng
Việt của American Bible Society, New York, dịch là: “Cho nên lời ta
phán cùng các ngươi trong nơi tối tăm, hãy nói ra nơi sáng láng; và lời
các ngươi nghe kề lỗ tai, hãy giảng ra trên mái nhà”. Ý nghĩa câu
này khác hẳn câu dịch rất mù mờ tối nghĩa của ông bác sĩ. Đó là một
“cái biết” của ông bác sĩ. Ông bác sĩ đặt vấn đề:
Vấn đề nổi cộm là HY
Mẫn lại xác định chắc như đinh đóng cột là cờ vàng ba sọc đỏ “đã làm tắc
nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ” khi nhắc tới ba lần đại hội
trước ở Pháp, Đức, Canada mà không đưa ra bằng chứng, trong khi ĐHY đã
ca ngợi ba lần đại hội trước là thành công! Có chăng là cờ vàng đã làm
tắc nghẽn nghị quyết 36. Hay là lần này vì HY chính thức tham dự đại hội
nên sợ có cờ vàng ba sọc đỏ xuất hiện mà HY không ưa?
Có vẻ như
những người chống đối ông HY Mẫn không ai đọc thông tiếng Việt. Hồng
Y Mẫn không hề
xác định chắc như đinh đóng
cột là cờ vàng ba sọc đỏ “đã làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các
bạn trẻ, ông ta chỉ nói lên
quan điểm của một số bạn trẻ trong các kỳ đại hội trước, và ở cương vị
một Hồng Y, tất nhiên ông phải quan tâm đến sự cố này” [Nguyên
văn: có một sự kiện
mà một số bạn trẻ ở một số nơi coi
như một sự cố làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của các bạn trẻ VN. Sự
cố đó là lá cờ vàng ba sọc đỏ đã được dương lên trong lúc các bạn trẻ VN
từ nhiều châu lục quy tụ lại để cử hành phụng vụ hoặc sinh hoạt chung.].
Hồng Y Mẫn có cần
phải đưa ra bằng chứng hay không? Ông ta viết như vậy chưa đủ rõ ràng
hay sao? Tôi xin lấy một thí dụ mà tôi tưởng tượng để trình bày vấn
đề. Giả thử Nhà Nước Việt Nam gửi một số lớn bạn trẻ do mấy ông giám
mục hay linh mục quốc doanh dẫn đầu, đi dự Đại Hội Giới Trẻ Thế Giới, và
mang theo cờ đỏ sao vàng để trương lên trong Đại Hội, và đây là quyền
chính đáng của họ, vậy thì giới trẻ cờ vàng tính sao? Có xẩy ra
xung đột không? Có bắt họ phải chào cờ vàng ba sọc đỏ rồi mới được làm
lễ như ông Nguyễn Ước đã viết không? Mà dù có kiềm chế không để xẩy ra
xung đột thì cũng cờ vàng đứng một bên, cờ đỏ đứng một bên, ngượng ngùng
nhìn nhau. Vậy thì hiệp thông ở cái chỗ nào? Vấn đề đặt ra là:
giới trẻ ở Việt Nam có quyền đi dự Đại Hội hay không? Và họ có quyền
trương cờ đỏ sao vàng, quốc kỳ của họ, hay không? Trả lời đúng những
câu hỏi này thì có thể giải quyết ngay vấn đề bằng chứng. Ông Nguyễn
Ước đã mô tả tình hình “tắc nghẽn hiệp thông” ở Đại Hội Canada:
các
thanh niên CG Việt Nam đứng riêng và các TNCG Việt kiều đứng riêng, rất ngượng ngùng
với nhau.
Ông bác sĩ cần
thêm bằng chứng gì nữa?
Ông bác sĩ giải thích
rất buồn cười như sau:
Giới trẻ Việt Nam
hải ngoại khi giương cao cờ vàng ở đại hội là biểu lộ bản sắc của mình,
tinh thần tự do dân chủ mà họ hằng bảo vệ và trân quí, cũng như bất
cứ một quốc gia nào khác như Anh, Pháp, Mỹ, Tây Ban Nha…giương cờ quốc gia của họ mà thôi. Họ
đâu có ý phản đối hay “sự cố” làm tắc nghẽn con đường hiệp thông của ai
đâu…
Vậy thì hiện nay giới trẻ Ca-tô ở hải
ngoại là công dân của quốc gia nào và cờ vàng ba sọc đỏ là cờ của quốc
gia nào? Quốc gia Little-Saigon, San Jose hay Sydney?? Xin ông
bác sĩ làm ơn sáng tỏ vấn đề này. Rồi ông bác sĩ viết một đoạn vừa có
tính cách chụp mũ vừa giảng đạo một cách rất vô duyên:
Từ chỗ không ưa
cờ vàng ba sọc đỏ mà HY đã cắt nghĩa biểu tượng lá cờ một cách chủ
quan, gượng gạo và ví von áp đặt…Cờ vàng ba sọc đỏ không bao giờ và sẽ
chẳng bao giờ là “biểu trưng
một ‘ thói đời’ mang tính đối kháng” . Đồng bào hải ngoại liều chết bỏ nước
ra đi “vì không thể sống dưới chế độ cộng sản độc tài áp chế được nên
phải tìm một lối sống thích hợp với bản tính con người trong xã hội công
dân thật sự với đầy đủ tự do dân chủ và nhân quyền…” mà Thiên Chúa đã
phú bẩm cho họ từ lúc mới thụ thai và lúc vừa mới sinh ra. Đó là lý
tưởng của họ, quyền tự do của họ, không ai có quyền lăng mạ.
Như vậy là ông bác sĩ
đã chụp lên đầu ông Hồng Y cái mũ “không ưa cờ vàng ba sọc đỏ”.
Ông cũng không hiểu rằng những quan
niệm về dân chủ, tự do, và nhân quyền xuất sinh từ sự tiến bộ tư duy của
nhân loại chứ không phải là của Thiên Chúa đã phú bẩm cho họ từ lúc
mới thụ thai và lúc vừa mới sinh ra. Trong thế
giới với hơn 6 tỷ người thì chỉ có một thiểu số tin vào một Thiên Chúa,
chứ còn trong thế giới văn minh ngày nay, chẳng còn mấy người, ngay cả
trong cái nôi của Thiên Chúa Giáo trước đây ở Âu Châu, còn tin vào Thiên
Chúa. Chẳng vậy mà giáo hoàng Benedict XVI đã phải than là Âu Châu sống
chẳng cần biết đến Thiên Chúa và cũng chẳng cần đến Giê-su. Hội Đồng
Giám Mục Âu Châu cũng phải than là Âu Chấu sống như là không có Thiên
Chúa. Thời buổi này, trong một bài viết về chính trị thời sự, mà còn
mang Thiên Chúa ra thì không hiểu đầu óc của ông bác sĩ thuộc loại nào.
Nhưng ông bác sĩ viết: … “đầy đủ tự do dân chủ và nhân quyền” mà
Thiên Chúa đã phú bẩm cho họ từ lúc mới thụ thai và lúc vừa mới sinh
ra. Từ lúc mới thụ thai đến lúc mới sinh ra trung bình là
9 tháng 10 ngày. Chắc ông bác sĩ tất nhiên cũng biết như vậy chứ. Vậy
phải chăng lúc mới thụ thai thì Thiên Chúa phú bẩm cho họ tự do, rồi 9
tháng sau, khi sinh ra thì Thiên Chúa phú bẩm cho họ dân chủ, và ở một
thời gian nào đó không xác định Thiên Chúa mới phú bẩm cho họ nhân
quyền?? Nhưng cho tới ngày nay, với cấu trúc “thần trị” (theocracy) của
Ca-Tô Giáo Rô-ma, Tòa Thánh Vatican vẫn chưa cho phép Thiên Chúa phú bẩm
cho dân Chúa nhân quyền, dân Chúa chỉ có một quyền: quyền “quên mình
trong vâng phục” dưới mỹ danh “đức vâng lời”. Lẽ dĩ nhiên đó là quyền tự
do ngôn luận của ông, nhưng mà ông
truyền đạo kiểu này thì Tây Ba Lô cũng phải phì cười, và cũng
lẽ dĩ nhiên là cách truyền đạo này không thích hợp trong một bài viết về
vấn đề thời sự xã hội trên một diễn đàn thông tin trí thức.
Ông bác sĩ chất vấn ông
Hồng Y về chuyện bà mẹ VN mặc áo vàng, áo đỏ:
Bà mẹ nào chủ trương
đấu tranh giai cấp, gây cảnh con tố cha mẹ, vợ tố chồng, bạn bè tố cáo
nhau…Bà mẹ nào ăn cướp tài sản ruộng vườn của dân?
Ủa, thế ông bác sĩ không đọc lịch sử đạo Ca-tô của ông hay sao?
Tất cả những điều này đều có nguồn gốc trong cuốn sổ đen chỉ đạo những
cuộc hình án hoặc săn lùng phù thủy trong thời Trung Cổ của Ca-Tô Giáo
Rô-ma. Đừng có đổ vấy cho CS. CS chỉ mới học mót được 1/100 của Ca-tô
Giáo Rô-ma đấy. Có cần tôi chứng minh không?
Đây nhé, tài liệu trong cuốn
"Các Đại Diện của Chúa KiTô: Mặt Đen Tối Của Triều Chính Giáo Hoàng
(Vicars of Christ: The Dark Side of the Papacy, Crown Publishers, 1988,
trg. 162-166) của Giám Mục Công giáo Peter de Rosa viết:
Trong những quốc gia thuộc
quyền giáo hoàng họ [những Phán quan] chính là luật lệ, vừa đóng vai công tố viên vừa đóng vai quan tòa xử án.
Nguyên lý chỉ đạo của họ là: "Thà giết oan 100 người vô tội còn hơn
là để cho một kẻ dị giáo được tự do."
[In the Papal States they were
a law unto themselves, acting as prosecutors and judges. Their guiding
principle was: "Better for a hundred innocent people to die than for one
heretic to go free."]
Thật khó mà có thể kiếm
được một văn kiện nào mà trái với những nguyên tắc công lý tự nhiên như
vậy. Theo cuốn Sổ Đen, một đứa con phải phản bội cha mẹ, một bà mẹ
phải phản bội đứa con. Không làm như vậy là một "tội lỗi đối với Tòa Án
Thánh" và đáng bị tuyệt thông, nghĩa là, không được hưởng các bí tích
và, nếu không có tu chính án, không được lên thiên đàng.
[It would be hard to
find any document so contrary to the principles of natural justice.
According to the Black Book, a child must betray his parents, a mother
betray her child. Not to do so is a "sin against the Holy Office" and
merits excommunication, that is, exclusion from the sacraments and,
if there is no amendement, exclusion from heaven...]
Đọc lịch sử Ca-tô giáo
Rô-ma chúng ta cũng biết rằng mục đích chính của các phán quan trong các
tòa án xử dị giáo và tra tấn thiêu sống phù thủy là để tịch thu, nói nôm
na là ăn cướp, chiếm đoạt tài sản của các nạn nhân cho giáo hội và cho
bản thân.
Cuối cùng
ông bác sĩ kết luận bằng một câu vô trách nhiệm (affirmation gratuite):
Thiết nghĩ tất cả
đồng bào Việt Nam ở hải ngoại bỏ nước ra đi sau 1975 đều có cùng một tâm
trạng như chúng tôi.
Ông bác sĩ nói thay cho
tất cả đồng bào Việt Nam
ở hải ngoại ?? Nếu
tất cả đồng bào Việt Nam
ở hải ngoại bỏ nước ra đi sau 1975 đều có cùng một tâm trạng
như ông bác sĩ thì thật
là điều bất hạnh cho đồng bào Việt Nam ở hải ngoại. Tôi chỉ nói ngắn
thế thôi. Hết phần ông bác sĩ, bây giờ sang phần ông văn sĩ.
Ông Văn sĩ
Duyên-Lãng Hà Tiến Nhất:
Ông văn sĩ viết tới hai bài:
“Ở Chỗ Tận
Cùng Con Người Đánh Mất Lý Trí”
và
“LÒI CÁI ĐUÔI RA RỒI” có nghĩa là ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn đã đánh mất lý trí và lòi cái đuôi
CS ra rồi. Vui thật là vui. Thật vậy, ông văn sĩ viết: Kẻ đánh mất
lý trí trước hết là HY Phạm Minh Mẫn. Nhưng đọc bài của ông văn sĩ
thì tôi lại thấy chính ông văn sĩ đã đánh mất lý trí,
và rồi đọc kỹ lại thì lại thấy ông văn
sĩ chẳng làm gì có lý trí để mà đánh mất. Thật vậy, thời đại này
mà ông ta vẫn tin rằng Giê-su là Thiên Chúa làm người để chuộc tội muôn
dân, và Tượng Đức Mẹ ở nhà thờ Đức Bà ở Saigon thực sự khóc chảy nước
mắt.
Ông văn sĩ
tố khổ Hồng Y Phạm Minh Mẫn rất tận tình trong tâm cảnh của một con
chiên ngoan đạo hay ngu đạo, chống Cộng cho Chúa. Ông rất nặng lời đối
với ông Hồng Y nhưng trong một đoạn viết, có lẽ viết chỉ để mà viết với
mục đích hạ thấp giới trẻ ở bên nhà, ông lại không ngờ là ông đã xác
định nhận định của Hồng Y Mẫn là sự cố trương lá cờ vàng ba sọc đỏ ở Đại
Hội Giới Trẻ Thế Giới trước đây đã làm tắc nghẽn sự hiệp thông của giới
trẻ VN đến từ các châu lục khác nhau:
Giữa một rừng người
thuộc đủ mọi chủng tộc, mọi quốc gia trên thế giới tụ tập lại, để phân
biệt, người ta chỉ còn cách nhìn vào lá cờ của mỗi nhóm người. Ông Hồng
Y có mặt tại đại hội và chắc chắn ông muốn người ta biết tới sự hiện
diện của phái đoàn giới trẻ VN từ trong nước ra. Vì thế ông thấy cần
phải có lá cờ đỏ trương lên cho mọi người nhận ra đoàn trẻ VN và khỏi
nhầm lẫn. Những lần đại hội trước đây, cũng có các vị giám mục khác đại
diện từ trong nước ra cùng với một số giới trẻ được chọn lọc, nghe đâu
có lần có cả một chị cán bộ không phải là người công giáo cũng được đi
dự đại hội. Họ không trương cờ đỏ sao vàng. Trong khi đó, đám
trẻ VN tham dự đại hội đại đa số là các con em tỵ nạn. Họ trương lá Cờ
Vàng 3 Sọc Đỏ. Vì thế phái đoàn giới
trẻ từ trong nước ra tuy có mặt nhưng mà có cũng như không.
“Tình là tình có
cũng như không”. Như vậy là nhóm cờ vàng giữ địa vị độc tôn của các anh chị Cầu Muối
trong đại hội và đương nhiên loại bỏ nhóm giới trẻ VN từ trong nước tới,
mà cùng là Ca-tô cả đấy. Thế không phải là “tắc nghẽn hiệp thông”
thì là gì, nếu chúng ta hiểu hiệp thông ở đây có nghĩa là chia sẽ
hoặc trao đổi những
ý nghĩ hoặc tình cảm giống nhau của những người cùng thờ một Chúa, chứ
không phải là hiệp thông với Chúa. Ông văn sĩ có vẻ như hãnh diện về việc
loại trừ này lắm cho nên mới viết như vậy. Về phương diện lý luận thì
tôi lại muốn nhắc lại một câu hỏi: Vậy thì
hiện nay giới trẻ Ca-tô ở hải ngoại là công dân của quốc gia nào và cờ
vàng ba sọc đỏ là cờ của quốc gia nào? Về phương diện chính danh,
lá cờ đó không phải là cờ của quốc gia họ, cũng chẳng phải là cờ
riêng của đoàn thể Công Giáo hải ngoại, cho nên họ không thể dùng để
làm biểu tượng cho quốc gia hoặc đoàn thể giới trẻ Ca-tô hải ngoại. Lẽ
dĩ nhiên chẳng có ai cấm cản các ông dạy con cháu cứ làm càn trương cờ
vàng ở những nơi không thích hợp, bất kể đến sự chướng tai gai mắt của
những nhóm người khác.
Ông văn sĩ còn phán một
câu xanh rờn, coi mình như là đại diện của tập thể cộng đồng tỵ nạn CS,
trong khi ông không thể biết là lập trường và lẽ sống của tập thể cộng
đồng tỵ nạn CS, nhưng muốn thế nào thì thế, tuyệt đối không phải là lập
trường và lẽ sống của ông văn sĩ Duyên Lãng Hà Tiến Nhất, hay của ông
tiến sĩ Nguyễn Phúc Liên, hay của ông bác sĩ Nguyễn Tiến Cảnh, hay của
bất cứ tổ chức, hội đoàn nào, kể cả tiengnoigiaodan.net hay
vietcatholic.com:
Ông HY đã xúc phạm
trầm trọng đến lý tưởng và lẽ sống của tập thể cộng đồng tỵ nạn CS.
Vì thế ông đã gây ra cái cớ cho người khác xúc phạm đến Đấng Tối Cao
người công giáo tôn thờ. Vì vụ triệt cờ này, người ta mới chửi tưới hột
sen một cách thê thảm, chửi lên tới tận thiên đình. Tôi dùng chữ “chửi”
với nghĩa đen ngòm của nó chứ không phải ngoa ngôn đâu.
Thật tình tôi chưa được
đọc bài nào, của ai, chỉ vì bức thư của ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn, mà đã
xúc phạm đến Đấng Tối Cao người công giáo tôn thờ, hoặc chửi
tưới hột sen một cách thê thảm, chửi lên tới tận thiên đình. Tôi
không thấy có lý do nào để người ta làm như vậy, vì Hồng Y Mẫn chỉ viết
lên những quan điểm của một số bạn trẻ trong các kỳ đại hội trước, và đó
không phải là điều ông ta bịa ra để đòi triệt hạ lá cờ vàng. Nếu có
người nào muốn làm như vậy thì cái cớ nằm trong những bài chống đối Hồng
Y Mẫn chứ không phải ở trong bức thư của HY Mẫn. Cái cớ đó nằm trong
chính bài của ông văn sĩ. Chứng minh? Sau đây là một bài học cho ông
văn sĩ về Đấng Tối Cao mà ông tôn thờ. Đây là vấn đề trong lãnh vực học
thuật (scholarship) chứ không phải là chống đạo hay chống Chúa.
Trước hết,
thời đại của đức tin (The age of faith) đã qua lâu rồi và nhân loại đã
tiến qua các thời đại lý trí (The age of reason), thời đại khai sáng
(The age of enlightenment) và thời đại phân tích (The age of analysis),
và nay là thời đại thông tin điện tử, cho nên, có những thứ mà thời đại
của đức tin cho là tối cao thì sự thực lại chẳng có gì là tối cao cả.
Đấng Tối Cao mà ông văn sĩ nói đến chắc là Chúa Giê-su. Nhưng, trong
lãnh vực học thuật, qua những công cuộc nghiên cứu sâu rộng về Giê-su
trong vòng 200 năm nay thì Russell Shorto đã tóm tắt trong cuốn Sự
Thật Của Phúc Âm (Gospel Truth) như sau:
Điều
quan trọng nhất là, tác động của quan điểm khoa học ngày nay đã khiến
cho các học giả, ngay cả những người được giáo hội Ca-Tô bảo thủ cho
phép nghiên cứu, cũng phải đồng ý là phần lớn những điều chúng ta
biết về Giê-su chỉ là huyền thoại… Các học giả đã biết rõ sự thật
từ nhiều thập niên nay – rằng Giê-su
chẳng gì khác hơn là một người thường sống với một ảo tưởng
–
họ đã dạy điều này cho nhiều thế hệ các linh mục và mục sư. Nhưng những vị này vẫn
giữ kín không cho đám con chiên biết vì sợ gây ra những phản ứng
xúc động dữ dội trong đám tín đồ. Do
đó, những người còn sống
trong bóng tối là những tín đồ Ki Tô bình thường.
(Most
important, the impact of the scientific perspective is having now that
even scholars working under a conservative Catholic imprimatur agree
that much of what we know of Jesus is myth… Scholars have known the
truth – that Jesus was nothing more than a man with a vision – for
decades; they have taught it to generations of priests and ministers,
who do not pass it along to their flocks because they fear a backlash of
anger. So the only ones left in the dark are ordinary Christians.)
Nếu ông văn sĩ muốn
tiếp tục sống trong thời đại của đức tin, còn được gọi là thời đại đen
tối (The dark ages), hay theo Russell Shorto, sống trong bóng tối, thì
đó là quyền tự do mà Thiên Chúa đã phú bẩm cho ông, nhưng tôi tin rằng
ông không có quyền ngăn chận hay phản đối những người đã đi ra khỏi bóng
tối đi tìm sự thật.
Ông văn sĩ lôi vài
chuyện cũ ra để tố khổ ông Hồng Y Phạm Minh Mẫn, những chuyện chẳng ra
đâu vào đâu, và chẳng liên hệ gì đến chuyện cờ vàng, cờ đỏ. Thí dụ, ông
văn sĩ viết:
Năm 2001, Đức Thánh Cha Jean Paul II triệu thỉnh toàn thể các
giám mục VN về Roma theo thông lệ Ad Limina. Ngài khuyên các giám mục
hãy mạnh dạn ra khơi, can đảm theo gương các tổ tiên tử đạo của mình, và
hành động theo phương châm lấy từ trong Kinh Thánh: Của Caesar trả cho
Caesar, của Thiên Chúa trả cho Thiên Chúa. Đức Giáo Hoàng chỉ có thể nói
đến như thế thôi, và đây nên hiểu là một lệnh hành động và cách thức Hội
Đồng Giám Mục VN nên áp dụng để đối phó với CS. Hồng y Phạm Minh Mẫn làm
trưởng phái đoàn, khi về tất có nhiệm vụ truyền đạt lời dậy bảo của
người cha chung cho đoàn chiên của Giáo Hội VN. Nhưng ông lờ tịt đi, coi
như không có gì. Vì bận rộn, vì già yếu, hay vì lý do gì khiến ông phải
dấu béng đi như thế?
Hồng Y Phạm Minh Mẫn,
người Việt Nam, dậy ông, con chiên Việt Nam, thì ông không vâng lời,
nhưng ông lại muốn Hồng Y Mẫn, người Việt Nam, phải vâng lời đức thánh
cha, người Ba Lan, của ông. Hơn nữa, theo ông viết thì đức thánh cha
của ông xúi trẻ con ăn cứt gà. Ông ta sợ chết, sau khi được cứu sống
trong vụ bị ám sát thì ông ta luôn luôn rét, khi đi đó đi đây thì ông ta
phải ngồi trong cái Popemobile bọc sắt có lồng kính chắn đạn, nhưng lại
dậy con chiên phải can đảm đi chống Cộng, tử vì đạo. Tại sao ông văn sĩ
không nghe lời dậy của đức thánh cha đi chống Cộng và tử vì đạo đi cho
rồi. Ông chỉ muốn xúi người khác gây loạn ở trong nước để cho đức thánh
cha của ông thừa nước đục thả câu. Mặt khác, phương châm nào ở trong
Kinh Thánh? Cái gì là của Caesar? Caesar chỉ có hình của ông ta trên
đồng tiền, nhưng đồng tiền đó là do người dân kiếm được, đâu phải của
Caesar. Vậy ông muốn chúng tôi mang đô-la trả cho ông Washington hay
sao, hay mang tiền VN trả cho Cụ Hồ. Và cái gì là của Thiên Chúa. Theo
nền thần học đoán mò thì Thiên Chúa của ông là đấng toàn năng, sáng tạo
ra vũ trụ muôn loài, tất cả đều là của Chúa, Chúa cho thì Chúa có quyền
lấy đi v..v.., ai lấy cái gì của Thiên Chúa mà phải trả cho Thiên Chúa?
Cái mà ông gọi là phương châm đó chẳng qua chỉ là sự phát ngôn của một
người vô trí tuệ, Giê-su, và những người dùng nó như là một phương châm,
giáo hoàng và ông, cũng là người vô trí tuệ luôn.
Đoạn sau đây của ông
văn sĩ, hoàn toàn lạc đề, chứng tỏ ông là hạng người nào, đầu óc bệnh
hoạn như thế nào, và chống Cộng ấu trĩ như thế nào.
Cả mấy chục “người
con gái VN da vàng” lõa lồ đứng bầy hàng cho bọn Hàn, Hán rửa mắt. Chúng
sờ, chúng mó, chúng nắn, chúng bóp để chọn hàng. Hình ảnh đó ịn nguyên
con trên báo chí khắp thế giới. Đàn ông con trai “Mít” trông thấy chẩy
nước miếng và phát ghen với bọn ngoại quốc, nhưng đồng thời cũng cảm
thấy đau nhói tim can. Bọn ngoại có tiền, chỉ mấy trăm đô thôi. Mình
không có đành chịu.
Chuyện xẩy ra ngay
tại Saigon. Ông Hồng Y sợ tội không dám liếc mắt vào những thứ tục tĩu
dễ thèm đó, hay ông không có thì giờ đọc báo nên không biết. Có phải cho
rằng đây là nếp sống văn minh văn hóa mới xã hội chủ nghĩa của ông nên
ông thấy không cần phải ngăn chặn. Hoặc ông cho rằng người ngoại quốc
lựa vợ kỹ lưỡng như thế để khỏi bị lầm của giả là điều tốt nên cứ để
mặc. Có nên truyền bá cách chọn vợ kiểu này cho con chiên bổn đạo của
ngài không, thưa Hồng Y?
Đoạn ông văn sĩ viết trên có liên hệ gì đến chuyện cờ vàng?
Nó chống Cộng một cách xuẩn động và lạc lõng. Những tệ đoan xã hội ở
đâu cũng có, vì hoàn cảnh có nhiều người bất đắc dĩ phải đi vào con
đường mà chính bản thân họ không muốn. Họ đáng thương hơn là mang ra để
mà sỉ vả. Ông vơ đũa cả nắm, mạ lỵ đàn ông con trai “Mít” với câu: “Đàn
ông con trai “Mít” trông thấy chẩy nước miếng và phát ghen với bọn ngoại
quốc”. Có thể ông chẩy nước miếng và phát ghen, nhưng đừng bao giờ
mang cái của mình ra mà chụp lên đầu những người khác. Nếu ông đã đi
đến Amsterdam thì ông phải biết rằng ở đó có một dãy phố, trên các khung
cửa sổ có kính đều có những nàng bầy hàng ra cho khách rửa mắt hay mua
bán, và trong cuốn The Happy Heretic, Judith Hayes đã viết như
sau về một cảnh ở Ấn Độ:
"India's Shame," Nation, April 8, 1996, p.11: Ở Bombay, một em
bé gái 12 tuổi được đẩy vào trong một lồng kính rộng khoảng 1m cao 2m
trên con đường ô nhục Falkland Road. Được trang hoàng bởi tấm sari sặc
sỡ và những đồ trang sức, em được trưng bày cùng với hàng trăm các nô lệ
tình dục (sex slaves) khác. Qua những chấn song trên cửa kính
hướng ra ngoài đường, em có thể nhìn thấy những người đàn ông
(không, những con thú vật mang thân xác con người. TCN) trong khi họ
cũng đang nhìn em để quyết định một chọn lựa. Lồng kính của em được
chiếu sáng để cho khách nhìn thấy rõ món hàng mình sắp bỏ tiền ra thuê.
Em bé này đã mất đi sự trinh tiết cách đây vài tuần, trước ngày
sinh nhật em 12 tuổi. Tuy nhiên em hãy còn có giá và những số tiền em
kiếm được chỉ đủ ăn và trả một phần nợ. Em sẽ không bao giờ hết nợ.
Cùng số phận với 50% bạn nô lệ tình dục, trong tương lai em không tránh
được mắc bệnh AIDS.
Ôi! Hãy tạ ơn Thiên Chúa, Vì Ngài chí thiện,
Vì lòng thương người của Ngài tồn tại mãi mãi.
Judith Hayes kết bằng hai câu trong Thánh Kinh :
1 Sử Ký: 16, 34: Ôi! Hãy tạ ơn Thiên Chúa, vì Ngài chí thiện!
Vì lòng thương người của Ngài tồn tại mãi mãi
1 Chronicles: 16, 34: Oh, give
thanks to the Lord, for He is good!
For His mercy endures forever
Nếu ông chịu khó đọc thống kê của Mỹ thì ông sẽ biết những tệ đoan trong
nước Mỹ không phải là ít. Sau đây là một vài con số:
-
Năm 2001: 15.980 vụ giết người, 90.491 vụ hiếp dâm. Cứ 2 phút lại có
một người bị hiếp (tài liệu của bộ Tư Pháp)
-
Trên 1 triệu gái mãi dâm hành nghề trên đường phố, nhà tắm hơi
(sauna), phòng tẩm quất (massage parlor) và qua điện thoại, trong đó có
300.000 vị thành niên. Thành phố New York tốn $43 triệu mỗi năm
để kiểm soát các vấn đề liên quan đến mãi dâm.
-
4.000 vụ phá thai mỗi ngày. Năm 1999 có 1.365.730 vụ phá thai.
Nhưng chẳng có ai quy trách cho chính phủ Mỹ là đã tạo ra những tệ
đoan xã hội này. Nhưng đối với các ông chống Cộng như ông văn sĩ thì
mọi tệ đoan ở trong nước đều đổ lên đầu chính quyền hết. Đó là những
phương cách chống Cộng rất ấu trĩ và bất cập của các ông. Vì thế tôi
nói là các ông ngu như những con bò mộng Tây Ban Nha, thấy màu đỏ là cứ
húc càn.
Ông văn sĩ còn lôi ra nhiều chuyện để tố khổ ông Hồng Y, thí dụ như
về chuyện LM Từ ngủ với vợ, hay LM Lý đi tù v..v…. Tôi xin bỏ qua những
chuyện ruồi bu này và sang phần thứ hai của ông văn sĩ. Đó là phần mà
ông văn sĩ “có vài lời tâm tình
gởi tới quí vị tác giả của các bài báo có tính cách lăng nhục Thiên Chúa
và với quí độc giả quan tâm.”
Trước hết, rất có thể những bài mà ông văn sĩ cho là có tính cách
lăng nhục Thiên Chúa thật ra không phải là “lăng nhục Thiên Chúa” mà
chỉ là những kết quả nghiên cứu của các học giả, phần lớn ở trong các xã
hội Tây Phương và ở trong Ki Tô Giáo nói chung. Nếu ông văn sĩ nói rõ
ra là người ta đã lăng nhục Thiên Chúa như thế nào, đã sai sự thật như
thế nào, thì có lẽ độc giả sẽ nắm được vấn đề hơn. Chứ còn nói khơi
khơi như vậy thì chẳng ai biết đằng nào mà mò.
Đề tài Thiên Chúa là đề tài tôi rất thích thú để bàn tới, vì tôi đã
nghiên cứu về đề tài này trong nhiều năm. Nếu ông văn sĩ cho rằng Thiên
Chúa để mà tin chứ không phải để nghiên cứu thì chúng ta chẳng có gì để
mà nói. Nhưng thế giới ngày nay đã khác xưa nhiều lắm, cho nên trong
những xã hội Tây phương mà Ki Tô Giáo là chủ đạo tinh thần, chúng ta
thấy tràn ngập những tác phẩm nghiên cứu về Thiên Chúa và Thiên Chúa
Giáo. Tác giả những tác phẩm này thường là các học giả, giáo sư đại
học, và không thiếu những bậc lãnh đạo tinh thần trong Thiên Chúa Giáo:
Hồng Y, Tổng Giám Mục, Giám Mục, Linh Mục, Mục sư, và các nhà thần học
v..v…
Sau đây, tôi xin điểm
qua vài đoạn trong bài của ông văn sĩ và có vài lời bình luận ngắn. Ông
Văn sĩ Duyên Lãng Hà Tiến Nhất viết:
Chúa Giêsu là Thiên
Chúa làm người để chuộc tội muôn dân, người không có đức tin như chúng
tôi thật khó cảm nhận được điều đó. Quí vị bôi bác và báng bổ Ngài dù
sao cũng là điều không nên….
[Tôi hi vọng ông văn sĩ nói
rõ ra là là người ta đã bôi bác và báng bổ Thiên Chúa như thế nào. Nếu
không thì rất có thể cái mà ông cho là bôi bác và báng bổ, chỉ vì không
hợp với ý ông, lại không phải là bôi bác và báng bổ. Thật ra thì chuyện
“Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm người để chuộc tội muôn dân” đã
thành chuyện quá khứ, lý do rất dễ hiểu. Giáo hoàng John Paul II đã
công nhận thuyết Big Bang, nguồn gốc của cũ trụ, và thuyết Tiến Hóa,
nguồn gốc của con người. Ông ta cũng phủ nhận luôn cả sự hiện hữu của
một thiên đường trên các tầng mây và một hỏa ngục dưới lòng đất. Như
vậy vai trò “chuộc tội” của Chúa Giê-su trở thành vô nghĩa, vì muôn dân
không có tội nào cần phải chuộc, và muôn dân cũng không muốn ai chuộc
tội cho họ. Họ có tội, tội thế gian, thí dụ như các ông linh mục can
tội loạn dâm, thì họ phải tự gánh trách nhiệm, đi tù. Còn “tội tổ tông”
thì ngay cả những chức sắc trong Ca-Tô giáo cũng đã từ bỏ. Trong ngày
khai mạc Công Đồng Vatican II, ngày 11 tháng 10, 1962, Giáo hoàng John
XXIII phán: “Những quan niệm và giáo lý sai lầm vẫn còn tồn tại.
Nhưng ngày nay con người đã lập tức từ bỏ chúng” (False
doctrines and opinions still abound, but today men spontaneously reject
them” Quan niệm và giáo lý nào sai lầm? Chính là về tội tổ tông và vai
trò Satan. Bởi vậy mà “Trong những thập niên 1960 và 70 sau khi
Giáo hoàng John XXIII chết, hàng trăm nhà thần học và giám mục đã từ bỏ
niềm tin về tội tổ tông, về Satan, và về nhiều giáo lý căn bản khác”
(In the sixties and the seventies after John XXIII’s death,
hundreds of theologians and bishops abandoned belief in original sin, in
the Devil or Satan, and in many other fundamental doctrines) [Xin đọc
Malachi Martin, The Decline and Fall of the Roman Church, Bantam
Book, 1983, p. 230]
Tôi biết ngoài CS
ra, còn có một loại người chuyên thù ghét Thiên Chúa. Loại người này ở
bên Mỹ không thiếu. Tôi không tin quí vị là loại người này.
[CS cũng như những người vô
thần như tôi không tin là có Thiên Chúa. Đã không tin là có Thiên Chúa
mà lại đi thù ghét Thiên Chúa thì thật là điên khùng. Tôi nghĩ ở trên
đời này chẳng có ai lại đi thù ghét một cái gì không hiện hữu]
Thỉnh thoảng tôi
nhận được e-mail của một vài tổ chức CG Mỹ cho hay có vụ blasphemy.
Họ yêu cầu tôi tham
gia phản đối hoặc cầu nguyện. Mới đây thôi, ngày 26-6-2008 tôi nhận được
e-mail như thế này: Dear Mr. Ha, the production is called Jerry
Springer-The Opera in Concert and it will run from June 26-August 3 at
the New Stage Collective in Cincinnati. The so-called opera will also be
showing at The Studio Theatre in Washington D.C. from July 16-Aug. 10.
Please send your e-protest to both theaters right away …
(Ông Hà thân mến, tác
phẩm có tên là Jerry Springer-- một vở nhạc kịch, sẽ được trình diễn từ
26-6 đến 3-8 trên sân khấu công cộng mới tại Cincinnati. Vở nhạc kịch
này cũng sẽ được trình diễn tại hý viện có thâu hình ở Washington DC từ
16-7 đến 10-8. Xin mời ông gởi e-mail phản đối tới hai rạp hát trên
ngay …).
Phần dưới
của e-mail cho biết vở kịch có những scene như chế diễu tượng Thánh Giá,
chà đạp Bánh Thánh, mô tả Chúa Giêsu là đứa con giả hình của một tên bạo
chúa phát xít trên thiên đình v.v. Đây là sự chống báng tôn giáo do căn
tính, tính thù nghịch Thiên Chúa…
[Ông văn sĩ
có hiểu là tại sao lại có vở kịch như vậy không? Tôi thì tôi hiểu, và
tôi tin rằng tôi có thể giải thích cho ông văn sĩ hiểu tại sao lại có
những sự cố như vậy. Và đây không phải là vở kịch duy nhất có nội dung
như vậy.
Thứ nhất,
trong nền học thuật ngày nay về Ki Tô Giáo thì từ “thánh giá” khó có thể
chấp nhận. Một học giả nghiên cứu cổ sử Do Thái đã viết “Cây thập
giá là biểu tượng của một cách hành hình man rợ, không phải là biểu
tượng của cứu rỗi” [The cross is a symbol of barbarous torture,
not salvation]. Và Lenny Bruce phát biểu: “Nếu Giê-su bị giết 20
năm trước đây, thì các học sinh Ca-tô sẽ đeo trên cổ một cái ghế điện
nhỏ thay vì các thập giá” [If Jesus had been killed 20 years ago,
Catholic schoolchildren would be wearing little electric chair around
their neck instead of crosses. [Chicago Tribune Magazine, July 6, 2008]]
Và Charlie Nguyễn cũng đã viết: “Nếu Giê-su bị treo cổ thì cái
giây thừng đó sẽ được gọi là “thánh thòng lọng”. Đây không phải
là chuyện chống báng tôn giáo do căn tính, tính thù nghịch tôn giáo, mà
là bắt nguồn từ sự mở nang kiến thức của nhân loại và đức tính lương
thiện trí thức, tôn trọng sự thật.
Đọc cổ sử Do
Thái và La Mã người ta biết rằng cái giá bằng gỗ hình chữ thập mà Giê-su
bị đóng đinh trên đó không phải là cây thập giá duy nhất mà chỉ một
mình Giê-su trong lịch sử loài người bị đóng đinh trên đó.
Hình phạt đóng đinh trên giá gỗ hình chữ thập là một cực hình của đế
quốc La Mã dành cho những kẻ nô lệ phạm tội, trộm cắp, giết người, phản
loạn v..v.. Thánh Kinh viết rõ, (Luke 23: 32,33; Matthew 27: 38)) Giê-su
bị xử đóng đinh trên giá gỗ hình chữ thập cùng lượt với hai tên tội
phạm, trộm cướp (criminals, robbers) khác. Không có lý do gì để chúng
ta tin rằng cái giá gỗ mà Giê-su bị đóng đinh trên đó khác với những giá
gỗ cùng loại trong thời đó. Bản văn bằng tiếng Anh viết là Giê-su
“was crucified” chứ không phải là “was nailed on the holy cross”.
Mà “crucify” trong tự điển có nghĩa là: 1. Xử tử hình bằng cách đóng
đinh hoặc trói trên một giá hình chữ thập (To put to death by
nailing or binding to a cross); 2. Đối xử một cách độc ác, hành hạ
(To treat cruelly; torment). Cho nên, chẳng có gì có thể gọi là “thánh”
ở đây cả. Ca Tô Giáo đã thêm vào từ “holy” để thánh hóa một vật thuộc
một cực hình tàn nhẫn và dã man nhất của nhân loại và tạo nó thành một
biểu tượng của huyền thoại cứu chuộc. Người ta đã tôn sùng một biểu
tượng của sự tàn ác, cố tình quên đi sự khủng khiếp kết hợp với cây thập
giá. Thật vậy, chúng ta hãy đọc một đoạn nói về cực hình này của
Russell Shorto trong cuốn Sự Thực Trong Phúc Âm:
Được đưa
vào nghệ thuật Ki Tô qua nhiều thế kỷ, cực hình đóng đinh trên thập giá
đã trở thành một kiểu trình bày ước lệ cao - đến độ như là một vật đẹp
đẽ, làm cho ta khó mà có thể tưởng tượng được sự khủng khiếp thực sự của
nó. Nhưng thực tế là một cái gì khác hẳn. Trước hết, chúng ta hãy xét
đến ý nghĩa khủng khiếp của nó trong một xã hội mà nhân phẩm - ngay cả
nhân phẩm của một nông dân - là đức tính cao nhất. Mang ra nơi công cộng
- kết tội, phơi trần truồng
(Nghệ thuật Ki Tô
thường đóng thêm cái khố vào cho Giê-su trên thập giá. TCN) và chết
dần trong hấp hối - là hình phạt dã man hơn sự hành quyết nhiều. Rồi có
cả sự tra tấn. Thường là nạn nhân bị trói vào cột rồi bị quất, hoặc bằng
một cây roi ngắn gồm có nhiều sợi dây da trên có đính những hạt bằng chì
hay những mẩu xương, hoặc bằng gậy. Nạn nhân thường bị đóng lên giá hình
chữ thập ở ngay dưới đất rồi giá được dựng thẳng đứng lên. Đinh thường
được đóng qua bàn tay hay cổ tay và bàn chân..
[Russell
Shorto, Gospel’s Truth, p. 198: Over centuries of incorporation
into Christian art, crucifixion has become highly stylized - a thing of
beauty, even - that it is difficult to imagine the true horror of it..
But the reality was something else. Consider, first, the horror it meant
in a society where personal dignity -
even a peasant’s dignity - was the highest virtue. To be made a public
spectacle - convicted of a crime, exposed naked, and dying in agony -
was punishment far beyond mere execution.
Then there
is the torture. It generally included being bound to a post and flogged,
either with a short whip consisting of several leather tongs beaded with
lead or bone tips, or with sticks. The victim was usually mounted to the
crossbar on the ground and it was then hoisted up and attached to the
upright. Nails were usually driven through the hands or wrists, and the
feet..]
Trong bài “Cái Khố Của Jesus Trên Thập Giá”, Charlie
Nguyễn, một trí thức Ca-Tô đạo gốc, đã viết về cây thập giá với nhiều
chi tiết hơn như sau:
Thập
giá là một dụng cụ giết người hết sức dã man, thường được các đế quốc cổ
Hy Lạp và cổ La Mã sử dụng. Đây là một loại cực hình đặc
biệt mà người La Mã và Hy Lạp chỉ dùng riêng cho các nô lệ hoặc dân
các nước thuộc địa nổi loạn chứ không áp dụng cho các công dân của
họ. Trước khi bị đóng đinh, các tội nhân không phân biệt nam nữ, đều
bị lột trần truồng, tuyệt đối không có một mảnh vải nhỏ nào che thân. [Do đó, cái khố Giê-su mang
trên cây thập giá là sản phẩm nghệ thuật sau này để che đậy (cover-up)
sự kiện Giê-su là người Do Thái đã cắt bì, theo giám mục Peter de Rosa
trong cuốn Vicars of Christ. TCN] Khi bị treo trên thập giá, sức nặng
của cơ thể làm cho các vết đinh đóng trên tay chân bị căng xé khiến tội
nhân bị đau nhức cùng cực nhưng không chết. Tội nhân phải sống để chịu
những cơn đau buốt liên tục hành hạ trong một thời gian dài. Chỉ khi nào
tội nhân kiệt sức không thể nâng đầu lên được nữa thì đầu sẽ cúi gằm
xuống khiến cằm đụng vào ngực. Lúc đó tội nhân sẽ từ từ bị nghẹt cổ họng
và chết vì ngộp thở (air-suffocation) chứ không chết vì bị chảy hết máu.
Nếu chúng ta đọc lịch sử Ki-Tô Giáo thì chúng ta cũng biết rằng,
giáo dân Ca-Tô, theo lời khích động của giáo hoàng trong thời Trung Cổ,
đã vác cây Thập Giá này đi giết người, gồm cả già trẻ lớn bé, trong 9
cuộc “thánh chiến”. Cây Thập Giá cũng được các linh mục dùng làm biểu
tượng cứu vớt linh hồn trong các cuộc tra tấn dã man những người mà họ
cho là lạc đạo hay phù thủy. Cây Thập Giá cũng được dùng trong những
cuộc thiêu sống phù thủy, giơ lên trước mặt nạn nhân làm biểu tượng cứu
vớt linh hồn của họ, vì các con cái Chúa này cho rằng ngọn lửa thường
không nóng bằng những ngọn lửa vĩnh hằng của Chúa Giê-su dưới hỏa ngục.
Ở tân thế giới (Mỹ) thổ dân không chịu cải đạo cũng bị thiêu sống trước
cây Thập Giá. Như vậy, cây thập giá, tượng trưng cho một loại hình phạt
man rợ và khủng khiếp nhất trong lịch sử nhân loại, nhưng nền thần học
Ki Tô Giáo đã biến cái vật kinh khủng đó đã từng dùng để hành hình hàng
ngàn người, thành vật hàng triệu tín đồ tôn thờ.
Tín đồ Ki Tô giáo thật là kỳ lạ, họ tôn vinh một vật mà Chúa
của họ chịu cực hình đóng đinh trên đó. Họ hân hoan tin rằng sự đau khổ
của Chúa chính là phương tiện giúp họ lên thiên đường. Họ chỉ nghĩ đến
thiên đường cho riêng mình và ca tụng sự chịu cực hình của Chúa họ.
Tôi nghĩ không có tôn giáo nào có thể nhồi vào đầu óc con người những ý
tưởng vô cùng ích kỷ như là Ki Tô Giáo. Nhưng tại sao họ có thể bị đưa
vào những tâm cảnh như vậy? Lý do là, tất cả sự tôn sùng cây thập giá
của Ki Tô Giáo đều xoay quanh “huyền thoại cứu rỗi”, dính liền với nền
thần học về cây thập giá (The theology of the cross), một mánh mưu thần
học Ki Tô Giáo để huyễn hoặc đầu óc yếu kém của những kẻ nhẹ dạ, dễ tin
bướng tin càn. Nhưng ngày nay, vai trò “cứu rỗi” hay “cứu thế” của
Giê-su đã không còn ý nghĩa trước những nghiên cứu của chính những bậc
lãnh đạo trong Ki Tô Giáo, và trước những sự kiện lịch sử của giáo hội
Công giáo đã sử dụng cây thập giá như thế nào, cho nên từ “thánh giá”
cũng không còn ý nghĩa.
Thật vậy, sau đây chúng ta hãy đọc vài đoạn cốt yếu về “huyền
thoại cứu rỗi” của Linh Mục Ca-Tô Rô-ma, James Kavanaugh, và về
“huyền thoại cứu thế” của Giám mục Tin lành, John Shelby Spong. Cả hai
bài này đã được đăng trên trang nhà Giao Điểm trước đây, và mới được
đăng lại trên sachhiem.net.. [Xin mời độc giả đọc toàn phần hai bài này
trên sachhiem.net] Trước hết là vài trích dẫn trong bài “Huyền Thoại
Cứu Rỗi” (The Salvation Myth) của Linh Mục James Kavanaugh :
Hi sinh tế thần, chìa khóa của sự “cứu rỗi”, giải thích quan
điểm của Ki Tô Giáo về sự kiện Giê-su bị đóng đinh trên thập giá như là
một cái chết hi sinh tế thần. Điều này cũng là tự nhiên vì Ki Tô Giáo
bắt nguồn từ Do Thái Giáo. Người Ki Tô thấy có một sự tương đồng đặc
biệt giữa cái chết của Giê-su và cái chết của con chiên (cừu) mà người
Do Thái giết khi họ thoát ra khỏi vòng nô lệ của Ai Cập trong cuộc “vượt
qua”…
Huyền
thoại Ki Tô về sự “cứu rỗi” còn khẳng định là con người không thể được
cứu rỗi nếu không có cái chết của đấng Ki Tô. Con người không chỉ sinh
ra một cách bất toàn và trong tội lỗi, mà đã phạm vô số tội trong đời và
thường xuyên cần phải lấy lại tình thương của Thiên Chúa (God).
Đối
với con người hiện đại. chuyện hi sinh của Giê-su chẳng có ý nghĩa gì
mấy, trừ khi hắn đã bị reo rắc sự sợ hãi và bị tẩy não từ khi mới sinh
ra đời
(But to modern
man, it makes far less sense unless he has been suitably frightened and
brainwashed from birth). Đối với tôi (Linh mục
James Kavanaugh), đó là một huyền thoại “cứu rỗi” của thời bán
khai, miêu tả một người cha giận dữ, chỉ nguôi được cơn giận bằng cái
chết đầy máu me của chính con mình. Đó là một chuyện độc ác không thể
tưởng tượng được của thời bán khai (It is a primitive tale of
unbelievable cruelty).
Tôi
không muốn được “cứu rỗi” hay rửa sạch tội lỗi trong máu của bất cứ ai.
Tôi được cứu khỏi cái gì? Tôi cũng không chấp nhận huyền thoại về
một Thiên Chúa đòi hỏi đối xử với con của mình là Giê-su bằng một loại
công lý vô tình cảm và đòi hỏi hắn phải chết để chuộc tội cho tôi.
Cái huyền thoại này cũng chẳng có gì hấp dẫn hơn vì ông ta đã vinh quang
làm cho con ông ta sống lại. Tôi không thể yêu một ông Cha như
vậy và cũng chẳng có gì cần phải biết ơn một đứa con như vậy. Tôi không
yêu cầu ông ta phải chịu đau khổ vì tôi và ngay cả muốn ông ta làm như
vậy.
Chúng ta vừa
đọc vài nhận định của Linh Mục James Kavanaugh về vai trò “cứu rỗi” của
Giê-su. Sau đây chúng ta hãy đọc vài đoạn của Giám Mục John Shelby Spong
về vai trò “cứu thế” của Giê-su. Đây chỉ là vài trích dẫn trong bài
“Giê-su Như Là Đấng Cứu Thế: Một Hình Ảnh Cần Phải Dẹp Bỏ”
(Jesus As Rescuer: An Image That Has To Go), của Giám mục Tin Lành John
Shelby Spong, thuộc hệ Tân Giáo (Episcopal hay Anglican) của Tin
Lành, hiện là Giám mục ở Newark, bang New Jersey, Hoa Kỳ, trong cuốn
“Tại Sao Ki Tô Giáo Phải Thay Đổi Hay Chết” (Why Christianity
Must Change or Die), xuất bản năm 1998, từ trang 83 đến trang 99. Giám
Mục Spong đã dựa vào chính cuốn Kinh của Ki Tô Giáo [Bible] và cho chúng
ta một phân tích khá đầy đủ về nguồn gốc của huyền thoại đã dựng Giê-su
lên như là một đấng cứu thế, một vai trò mà Giám mục Spong nghĩ cần phải
dẹp bỏ trong thời đại này trước sự tiến bộ trí thức của nhân loại và
trước những bằng chứng khoa học bất khả phủ bác..
Trong
những nhịp độ nói năng trơn tru từ bờ môi của những người truyền giáo,
chúng ta thường nghe được những lời quen thuộc: “Giê-su chết cho tội
lỗi của chúng ta. Ông ta đã đổ những giọt máu quý báu trên thập giá ở
Calvary để cho chúng ta được “cứu”. Chúng ta đã được rửa sạch
trong máu của con chiên Giê-su (Lamb). Với sự hi sinh của Giê-su, chúng
ta đã được “cứu”. Tì vết nguyên tội (hay “tội tổ tông”) trên linh hồn
của chúng ta đã được tẩy sạch”. Thật vậy, chúng ta đã nghe
những lời như trên hàng ngàn lần.
Rất
hiếm khi mà người Ki Tô bình tâm nghĩ lại để nhận ra điều là họ đã biến
Chúa Cha của họ thành con yêu tinh (ogre). Một người cha mà đóng
đinh con mình trên thập giá, bất kể với lý do nào, cần phải bắt giam vì
tội hành hạ trẻ con (child abuse). Nhưng người ta vẫn tiếp tục nói về
Chúa Cha như vậy, làm như ông ta sẽ trở nên thánh thiện hơn và đáng
để thờ phụng hơn…
Sự tan
ra từng mảnh này
[của Hệ thống thần
học Ki Tô Giáo] bắt đầu với nhận định là Adam và Eve không phải là
hai tổ đầu tiên của nhân loại và rằng tất cả sự sống của con người không
xuất phát từ hai người trên. Thuyết Tiến Hóa đã làm cho câu
chuyện về Adam và Eve nhiều nhất là một truyền thuyết. Thuyết Tiến
Hóa không dễ cho các tổ chức tôn giáo chấp nhận, và ngày nay, nhiều
tiếng nói vẫn cất lên từ những ốc đảo xa xôi trong thế giới để chống
đối. Những tiếng nói này không bao giờ có thể thành công.
Nhân
loại chúng ta không sống trong tội lỗi. Chúng ta không sinh ra trong
nguyên tội. Chúng ta không cần phải rửa sạch cái tì vết của tội tổ tông
trong lễ rửa tội. Chúng ta không phải là những tạo vật sa ngã, mất đi sự
cứu rỗi nếu không đi rửa tội.
Một
đấng “cứu thế” có nhiệm vụ khôi phục chúng ta trở về tình trạng tiền sa
ngã
[nghĩa là mù và vô trí. TCN] chỉ là sự mê tín trước thời Darwin
(Pre-Darwin superstition) và là sự vô nghĩa sau thời Darwin
(Post-Darwin nonsense). Một đấng siêu nhiên cứu chuộc đi vào
trong thế giới sa ngã của chúng ta để khôi phục sự sáng tạo chỉ là một
huyền thoại của đạo thờ Thần (a theistic myth). Do đó, chúng
ta phải vứt bỏ cái vai trò “cứu thế” của Giê-su đi. Cái
hình ảnh Giê-su trong câu nói “như là một đấng, từ thiên đường xuống để
cứu vớt chúng ta” không còn một giá trị nào trong thế giới của chúng ta.
Những quan niệm này cần phải nhổ bật chúng lên từ gốc rễ, và vứt bỏ.
Lẽ dĩ nhiên,
ông văn sĩ có quyền tin
Chúa Giêsu là Thiên Chúa làm
người để chuộc tội muôn dân,
nhưng chắc ông cũng không thể
lên án những bậc trí thức trong Ki Tô Giáo như Linh Mục James Kavanaugh
và Giám mục John Shelby Spong là chống báng Chúa, có căn tính thù nghịch
Thiên Chúa, khi họ chỉ nói lên những sự thật mà ngày nay khó ai có thể
phủ bác. Đó chính là sự lương thiện trí thức của họ trong khi không
thiếu gì đồng sự của họ, dù đã biết sự thật, nhưng vẫn che dấu đám con
chiên, nuôi dưỡng con chiên trong bóng tối, vì những quyền lợi cá nhân.
Thứ đến là chuyện “bánh thánh”. Nếu đã không có gì có thể gọi là
“thánh giá” thì cũng chẳng có gì gọi là “bánh thánh”. Trước đây lâu
rồi, tôi đã viết một bài về “Bánh Thánh”, dài 12 trang, đăng trên
giaodiem.com. Tôi hi vọng có thể đăng lại ngày gần đây. Có lẽ chúng ta
cũng nên biết thế nào là “bánh thánh”, và tác dụng của nó trên thân thể
con người như thế nào? Đó là chiếc bánh nhỏ, thường làm bằng bột lúa
mạch (wheat), hình tròn, mỏng, cỡ đồng 25 xu (quarter) của Mỹ, rất dễ
tan trong miệng. Bánh thánh cũng có thể làm thành những cái lớn rồi cắt
ra thành những mảnh nhỏ. Rồi Linh mục hoa tay đọc 5 tiếng phù phép
bằng tiếng La-Tinh – HOC EST ENIM CORPUS MEUM – thế là mẩu bánh biến
thành “thánh thể” thật sự của Chúa. Cái phép lạ này giáo hội gọi là
sự “biến thể” (Transubstantiation), nghĩa là bánh bột thường đã trở
thành “bánh thánh”, thân thể thực sự của Chúa Giê-su. Trong thời buổi
này, tôi không hiểu có người nào có đầu óc còn có thể tin vào màn ảo
thuật quái gở như vậy. Cuối buổi lễ, tín đồ nào muốn ăn “bánh thánh”
thường quỳ trước ông linh mục để ông ta bỏ vào miệng một cái bánh thánh,
bất kể là tay ông ta dơ hay sạch hay đã sờ mó cái gì trước khi cầm lên
mẩu bánh thánh. Cái nghi lễ ăn thịt uống máu man rợ nhất thế giới
của một tôn giáo văn minh tiến bộ nhất thế giới này được gọi là lễ “ban
Thánh thể”, hay “ban mình Thánh Chúa”, nghĩa là khi được linh mục cho ăn
“bánh thánh”, tín đồ đã thực sự “ăn thịt Chúa” và do đó có thể hiệp
thông với Chúa và được Chúa bảo đảm cho một cuộc sống đời đời bên Chúa
trên thiên đường. Và các tín đồ đều tin đó là thịt Chúa thật, ăn vào
sẽ được hòa đồng cùng Chúa, mang “mình Thánh Chúa” trên người, và chờ
ngày lên thiên đường. Giáo hội còn dạy là con chiên ít ra mỗi tháng một
lần, phải đi xem lễ và ăn bánh thánh để hiệp thông với Chúa (Communion).
David Hume, một triết
gia nổi tiếng của Tô Cách Lan (Scotland), đã nhận định như sau:
Trong tất cả các tôn giáo thì tôn giáo vô lý và vô nghĩa nhất
là tôn giáo mà những người hiến thân cho Chúa, sau khi đã tạo ra Chúa,
lại đi ăn thịt Chúa của họ. (Of all religions, the most absurd and
nonsensical is that whose votaries eat, after having created, their
deity.)
Nhưng vì đức tin mù quáng nên
mà trong cuộc đời không biết đã bao nhiêu lần giáo dân há miệng ra ăn
bánh thánh nhưng chưa bao giờ đọc lời Giê-su phán trong Matthew
15: 17: Do you not yet understand that whatever enters the
mouth goes into the stomach and is eliminated? [Tạm dịch: Các
ngươi chưa hiểu hay sao, rằng bất cứ thứ gì (kể cả bánh thánh)
đưa vào miệng đều đi xuống dạ dày rồi bị thải ta ngoài?] Nhưng
giáo dân vẫn được dạy là ăn bánh thánh, nghĩa là ăn thịt và uống máu
Chúa, thì sẽ hiệp thông với Chúa theo nghĩa “Tôi ở trong Chúa, Chúa ở
trong tôi”. Còn lại bao nhiêu phần Chúa ở trong tôi sau khi phần lớn
bánh thánh bị thải ra ngoài? Điều rõ ràng là các giáo dân bị các bề
trên bịp, vì nếu thực sự ăn bánh thánh có thể hiệp thông với Chúa thì
suốt cuộc đời chỉ cần ăn có một lần. Nhưng có vẻ như giáo dân thường ăn
đi ăn lại, ăn tái ăn hồi, nhiều lần, chứng tỏ Chúa đã nói đúng: ăn vào
rồi nó lại thải ra ngoài. Ai không
đồng ý lời Chúa nói, xin mời lên tiếng.
Có lẽ chúng ta cũng nên biết
quan điểm của vài ông linh mục về cái gọi là bí tích “ăn thịt Chúa” hay
ăn “bánh thánh” này.
Trong cuốn Sự Thực Về Giáo Hội La Mã, Linh mục
Joseph McCabe, người mà trong thời gian trên 20 năm, ông ta đã làm lễ
“ban thánh thể” này không biết bao nhiêu lần trong các nhà thờ, đã viết
như sau:
Bí tích ban Thánh Thể -
nghĩa là, giáo điều về sự "hiện diện thực" của Chúa Ki Tô trong bánh và
rượu đã được Thánh hóa - đích thực là niềm tin chính của Giáo Hội Công
Giáo ...Vì trên cái sở hữu vô gíá về một đời sống thực của Thượng đế
trong họ, và trên cái bản chất kỳ lạ của chế độ giáo hoàng, mà các tín
đồ Công Giáo có thái độ ưu việt nực cười đối với tất cả phần còn lại của
nhân loại. Và bí tích này là một
trong những niềm tin ấu trĩ và điên rồ nhất được duy trì trong một tôn
giáo văn minh.
Giáo điều về lễ ban Thánh Thể của Giáo Hội thường không được rõ
ràng. Không phải vì Giáo hội trình bày sai nhưng vì sự kiện là: một
người ngoại đạo không tin được rằng bất cứ một con người hiện đại có học
thức nào lại có thể tin được những điều như vậy. Họ biết Giáo hội
dạy rằng có sự hiện diện đích thực của Thiên Chúa trong bí tích ban
Thánh Thể. Đã quen thuộc với niềm tin rằng Thiên Chúa ở khắp mọi nơi,
họ không thấy một ý nghĩa trí thức to lớn nào trong bí tích này. Họ
không biết, và không thể bị thuyết phục, rằng những tín đồ Công Giáo
tin, và giáo hội của họ đoan chắc một cách giáo điều rằng,
cái ở trước mắt họ rõ ràng là bánh và
rượu, sau vài lời Thánh hóa, lại không phải là bánh và rượu, mà là chính
nhục thân sống của Chúa Giê-su Ki-Tô, từ đầu tới chân.
Trong buổi đầu của thời Trung Cổ,
cũng như trong nhiều triệu tín đồ Công Giáo vô học ngày nay, giáo
hội không cần tới một sự giải thích nào về sự biểu hiện của bánh và
rượu, cũng như không cần tới một toan tính giải thích nào về tại sao
nhục thân của Chúa Ki Tô cùng lúc ở trên thiên đường và hàng triệu nơi
khác trên trái đất. Đối với những đầu óc như vậy, họ có thể tin bất cứ
điều gì. Mọi giải thích cũng rườm rà như mọi lý luận.
Thật là rất thuận tiện. Bằng một hoạt động siêu nhiên, trong buổi
lễ, cái "thể" vô hình của bánh và rượu được thay thế bằng cái "thể" của
nhục thân thực, sống động của Chúa Ki Tô. Còn về tại sao nhục thân
của Chúa Ki Tô có thể cùng lúc ở hàng triệu nơi khác nhau, và toàn bộ
nhục thân này hiện hữu trong một mẩu bánh, thì câu trả lời là
- hãy cúi đầu tuân phục bí nhiệm của sự
"biến thể".
(McCabe, Joseph, The Truth About The Catholic Church, pp.
66-68: The sacrament of the Eucharist - that is, the doctrine of the
"real presence" of Christ in the consecrated bread and wine - is quite
the central belief of the Catholic Church...It is on this priceless
possession of a real live god in their midst, and on the miraculous
nature of their papacy, that Catholics affect their amusing air of
superiority to all the rest of mankind. And it is one of the most
childish and foolish beliefs that was ever preserved in a civilized
religion.
The doctrine of the Church is not generally understood. This is not
due to "misrepresentation" but to the fact that a non-Catholic does not
find it credible that any educated modern man or woman should believe
such things... He is aware that Catholics profess the "real presence"
of God in the Eucharist. Being accustomed to the belief that God is
everywhere, he sees no intellectual enormity in this. He does not know,
and can hardly convinced, that Catholics believe, and their Church
sternly and dogmatically insists, that in what seems to the eye to be
bread and wine, there is, after the words of consecration, no bread and
wine at all, but the living body of Jesus Christ down to the last
eye-lash and toe-nail.
In the earlier Middle
Ages, as among the uneducated Catholic millions today, no explanation of
the appearance of bread and wine was needed; nor was it necessary to
attempt any explanation how the human body of Christ could be
simultaneously in heaven and in a million places on the earth. To such
minds anything is possible. Explanation is as superfluous as argument.
This was very
convenient. By a supernatural operation, in the mass, the invisible
"substance" of the bread and wine is replaced by the "substance" of the
real, living body of Christ...As to how the body of Christ could be in a
million places at once, and could exist in its full proportions in a
crumb of bread, the answer was - bow to the mystery of
"transubstantiation.".)
Đặc biệt hơn cả có lẽ là những suy tư sâu thẳm từ nội tâm của Linh
mục Charles Chiniquy trong cuốn 50 Năm Trong “Giáo Hội” Rô-Ma
(50 Years in the “Church” of Rome, Chick Publications, 1985) về tín điều
“biến thể” của giáo hội Công Giáo, hay lễ “ban mình Thánh Chúa” hay “ban
Thánh thể” . Khi được phong chức Linh Mục ông cảm thấy hãnh diện hơn ai
hết, nhưng sau một thời gian lâu ở trong giáo hội, ông viết, trang 70:
Tự bắt
mình phải tin rằng mình có thể biến đổi một mẩu bánh thành Thiên Chúa
đòi hỏi một cố gắng siêu đẳng về ý chí, và sự hủy diệt hoàn toàn khả
năng hiểu biết, đến độ là, sau sự cố gắng đó, trạng thái linh hồn giống
như là chết hơn là sống.
Tôi đã từng
tự thuyết phục là tôi đã làm một việc thánh thiện và siêu phàm nhất
trong cuộc đời của tôi trong khi, thực ra tôi đã mang tội có tính cách
xúc phạm nhất là thờ hình tượng. Mắt tôi, tay và môi tôi, miệng và lưỡi
tôi, tất cả mọi giác quan và khả năng hiểu biết của tôi đều nói với tôi
rằng cái mà tôi thấy, cầm trong tay và ăn, không gì khác hơn là một mẩu
bánh, nhưng những tiếng nói của giáo hoàng và giáo hội của ông ta lại
bảo tôi rằng đó chính là thân thể, máu, linh hồn, và thần tính thực sự
của Giê-su Ki Tô. Tôi đã từng tự thuyết phục là tiếng nói của những
giác quan và của khả năng hiểu biết của tôi là tiếng nói của Satan, và
tiếng nói dối trá của giáo hoàng là tiếng nói của Thượng đế, của Chân lý.
Hàng ngày trong cuộc đời của mình, mọi linh mục của giáo hội Rô Ma
đều phải đối diện với sự lầm lạc điên rồ kỳ lạ đó, nếu muốn tiếp tục làm
linh mục của giáo hội Rô Ma.”
[To make one’s self believe that he can convert a piece of bread
into God requires such a supreme effort of the will, and complete
annihilation of intelligence, that the state of the soul, after the
effort is over, is more like death than alive.
I had persuaded myself that I had done the most holy and sublime
action of my life, when, in fact I had been guilty of the most
outrageous act of idolatry! My eyes, my hands and lips, my mouth and
tongue, and all my senses and intelligence, were telling me that what I
had seen, touched, eaten, was nothing but a wafer; but the voices of the
pope and his Church were telling me that it was the real body, blood,
soul and divinity of Jesus Christ. I had persuaded myself that the
voices of my senses and intelligence were the voices of Satan, and that
the deceitful voice of the pope was the voice of the God of Truth!
Every priest of Rome must come to that strange folly and perversity,
every day of his life, to remain a priest of Rome.]
Còn điểm thứ ba mà ông văn sĩ cho là vở kịch chống báng tôn
giáo do căn tính, tính thù nghịch Thiên Chúa… vì đã mô tả Chúa
Giêsu là đứa con giả hình của một tên bạo chúa phát xít trên thiên đình
v.v. thì tôi không muốn nói nhiều. Tôi chỉ khuyên là ông hãy mở
cuốn Cựu Ước ra đọc kỹ và đếm xem, những chỗ có thể đếm được, Thiên Chúa
của ông đã giết bao nhiêu người, và Satan đã giết bao nhiêu người, giết
vì những lý do gì, những lý do đó có chính đáng không, có hợp với đạo
đức luân lý không, và nếu đặt trước một tòa án của chúng ta ngày nay,
thì kết quả sẽ như thế nào?
Nếu ông ngại đọc Cựu Ước thì tôi có thể giới thiệu trang nhà
http://www.thegodmurders.com/ của
Gary DeVaney, trong đó ông có thể đọc một vụ án kéo dài 4 ngày, trong đó
Gary DeVaney đã đưa 170 trích dẫn từ Cựu Ước và lên án Thiên Chúa đã
giết bừa bãi những người vô tội, già trẻ lớn bé, kể cả con nít sơ sinh.
Tôi nghĩ chừng đó cũng