TÀU NO-E

Và Những Tuyên Bố Cho Là Đã Tìm Thấy Di Tích

Lý Thái Xuân tóm lược

http://sachhiem.net/LTX/LyThaiKH27.php

21-Jul-2018

Khái quát:

Trong đoạn Kinh thánh liên hệ, Nô-ê và những người dân khác của chiếc tàu đã sống sót sau cuộc tàn phá thảm họa tràn ngập bề mặt Trái đất, và một khi nước lũ rút đi, “chiếc tàu đó đã nằm trên núi Ararat.” Trong nhiều thế kỷ, các học giả tôn giáo, các nhà triết học, nhà thám hiểm và những người khác đã cố gắng xác định nơi "trên núi Ararat" trên thế giới thực sự là gì, và để khám phá bằng chứng rằng chiếc tàu được mô tả trong Sáng thế ký đã thực sự tồn tại. Trong nhiều năm, nhiều địa điểm khác nhau đã được xác định là nơi mà chiếc tàu Noah đã đậu, và một số cuộc thám hiểm khác nhau đã yêu cầu phát hiện bằng chứng vật lý của một con tàu như vậy.

Một trong số đó là khu vực Durupinar, một khu vực ở vùng núi Tendürek phía đông Thổ Nhĩ Kỳ (phía bắc biên giới Iran), có hình dạng giống như thuyền được phơi bày bởi mưa lớn và động đất vào năm 1948 và được đặt tên cho Thuyền trưởng Thổ Nhĩ Kỳ Ilhan Durupinar , người đã xác định nó trong một bức ảnh trên không của Không quân Thổ Nhĩ Kỳ được chụp trong một nhiệm vụ lập bản đồ của NATO vào tháng 10 năm 1959.

Luận Điểm Phản Bác:

Các nhà địa chất học như ông Andrew A. Snelling của trang Answers in Genesis, hay ông Lorence G. Collins thuộc Khoa học Địa chất của trường Northridge, Đại học California, đã xóa bỏ các khái niệm về địa điểm Durupinar nói trên có chứa bất cứ điều gì nhiều khác lạ ngoài một sự hình thành của đá địa chất hoàn toàn tự nhiên. Ông Andrew A. Snelling đã đặc biệt công bố từng điểm về các tuyên bố được đưa ra về địa điểm được tìm thấy như sau:

1- Tuyên bố: Các cuộc khảo sát dò tìm kim loại đã tìm thấy một mẫu ‘điểm nóng’ thông thường có thể được kết hợp để lộ ra một mô hình thông thường của ‘đường’ theo chiều dọc, ngang và chỉ nằm ở bên trong khuôn viên của khu vực chiếc tàu giả sử.

Thực tế: Một máy dò kim loại ở các bãi biển thuộc tiêu chuẩn bình thường (loại có đầu dò hình đĩa ở đầu cực dài) thực sự tìm thấy 'điểm nóng', nhưng chúng được phân phối ngẫu nhiên và không theo mô hình thông thường dọc theo đường kẻ.

2- Tuyên bố: Kim loại phát hiện các cuộc điều tra sử dụng ‘máy phát và phân biệt tần số phân tử đã vạch ra những 'đường sắt' nói trên biểu thị các dầm dọc và chéo có chứa đinh và / hoặc khung sắt.

Thực tế: Các nhà khoa học đủ điều kiện đã được tư vấn độc lập về máy thăm dò này, chính là cái thường được quảng cáo trong các tạp chí săn kho báu, chứ không phải các tạp chí khoa học. Họ nhất trí rằng không có nguyên tắc khoa học nào được áp dụng.

3- Tuyên bố: Mô hình của những 'đường sắt' được vẽ bởi máy thăm dò kim loại và đánh dấu bằng băng nhựa được sao chép và xác minh bởi các kỹ thuật thăm dò dưới mặt khác bao gồm máy xuyên địa, hoặc giao diện ngầm, khảo sát radar.

Thực tế: Tuyên bố này hoàn toàn sai, nhưng nó đã được sử dụng liên tục để tạo nên sự tin cậy cho các sơ đồ nhằm đưa ra cấu trúc bên trong của một chiếc thuyền, đó là chiếc tàu Noah.

4- Tuyên bố: Trong các bức tường xác định đường viền của hình dạng thuyền là bằng chứng về xương sườn của một con tàu cũ, có lẽ là các loại gỗ tạo thành một phần của cấu trúc cột sống của thân tàu.

Thực tế: Những bức tường này chỉ đơn giản là bùn cứng, có chứa những tảng đá của các loại đá khác nhau ở địa phương. Chúng không chứa gỗ bị hóa đá trong bùn dưới bất kỳ hình thức nào liên quan đến tấm ván bên ngoài của một chiếc tàu bằng ván gỗ.

5- Tuyên bố: Có những chuyến tàu lửa và thuyền chở gỗ hóa đá ở đó và tất cả đều nằm trong cấu trúc của chiếc tàu

Thực tế: Không có nhà khoa học trong số nhiều người đã truy cập vào địa phương này đã từng thấy bất kỳ dấu hiệu nào của những 'chuyến tàu có chở hàng' bằng gỗ hóa đá. Nhà Tiến sĩ địa chất Bayraktutan đã thu thập một hoặc hai mảnh nhỏ gỗ đang hóa đá mà theo ông đã chảy từ nơi khác vào trong bùn của khu vực này. Ông xác nhận rằng không có loại đá thông thường nào của nơi này là gỗ hóa đá.

6- Tuyên bố: Mẫu đất từ ​​khu vực đó cho thấy phần cặn của một chiếc tàu gỗ bị hư hỏng với các kim loại tinh xảo được sử dụng để nối kết nhau.

Thực tế: Đúng là các mẫu thí nghiệm có chứa sắt, nhôm, titan và carbon, nhưng các nguyên tố này luôn luôn được tìm thấy trong đất.

7- Tuyên bố: Một số cây chêm đã được tìm thấy (cây chêm được sử dụng để bao gồm bên trong và bên ngoài của cấu trúc bằng gỗ của chiếc tàu) tại địa điểm tìm thấy

Thực tế: Không có vật mẫu nào có cây chêm được chế tạo công khai và được trình ra để phân tích khoa học một cách phù hợp

8- Tuyên bố: Khung kim loại rỉ sét và các phụ kiện và đồ tạo tác kim loại khác, bao gồm cả 'đinh tán hóa thạch' và 'các cấu trúc của rong đen' (mảnh kim khí tròn dẹp có lỗ bên trong, dùng lót dưới đầu đinh), tất cả đều tìm thấy "'trong địa điểm của tàu".

Thực tế: Kết quả không cho thấy bất kỳ bằng chứng về bất kỳ kiến thức luyện kim lạ lùng nào.

9- Tuyên bố: Các loại đá được tìm thấy trong quá trình hình thành có hàm lượng mangan cao và xuất hiện cho thấy chúng có thể là "cứt sắt" từ việc sản xuất luyện kim / nấu kim loại của Noah và gia đình.

Thực tế: Không có một phần mỏng vật chất nào được sản xuất để cho biết có phải các mẫu được thu thập và tuyên bố là cứt sắt thực tế có cấu trúc bên trong và thành phần khoáng chất của một cứt sắt thực sự.

10- Tuyên bố: Xác định hóa thạch của phân động vật,, lông động vật và sừng của động vật được báo cáo từ địa điểm, và do đó xác nhận thêm rằng địa điểm này có chứa phần còn lại của chiếc tàu Noah.

Thực tế: Việc phát hiện dư lượng động vật như vậy liên quan đến khu vực này hầu như không đáng ngạc nhiên khi người ta cho rằng động vật có thể đã lang thang trên những sườn đồi Thổ Nhĩ Kỳ này hàng ngàn năm.

Kết Luận:

Để kết luận, Tiến sĩ Snelling lưu ý rằng:

Bản đồ địa chất chỉ ra rằng có một đường nứt ngay dọc theo rìa phía tây của nơi hình dạng chiếc tàu và các đường nứt khác trong sàn thung lũng. Do đó, đáng chú ý là hình dạng chiếc tàu này lần đầu tiên được xem là kết quả của trận động đất vào năm 1948, và sau đó nó giảm nhẹ so với địa hình xung quanh đã được tăng cường do hậu quả của trận động đất năm 1978

Điều này ngụ ý rõ ràng rằng các trận động đất gây ra các chuyển động mặt đất trong khu vực này đã đẩy khối đá tầng hầm này lên và một số vật liệu bùn chảy trên nó. Một số chuyển động này xảy ra dọc theo đường nút dọc xuống lề phía tây của nơi giống chiếc tàu, do đó tạo ra các bức tường gần như thẳng đứng, giờ đây xác định bằng đồ họa một phần đường viền của nơi hình dạng con tàu. Do đó, các “bức tường” vào thời điểm này thực sự được biết đến trong thuật ngữ địa chất như là các vết sẹo do nứt (đó là các vách đá gây ra bởi các chuyển động của trái đất dọc theo các đường nứt)

Chúng ta cần phải luôn luôn cẩn thận khi có tuyên bố, bất kỳ do ai, và bất kỳ tuyên bố nào cũng phải luôn luôn phải đặt dưới sự giám sát khoa học nghiêm ngặt nhất. Nếu điều đó xảy ra ở đây, và đặc biệt nếu các cuộc khảo sát khoa học được thực hiện bởi các chuyên gia có trình độ cao sử dụng các công cụ tinh vi đã được phổ biến rộng rãi hơn và kết quả của họ được ghi lại, thì những tuyên bố này sẽ không bao giờ nhận được sự tín nhiệm rộng rãi.

Lý Thái Xuân

_________________________________

Sau đây là toàn bài phân tích bằng Anh ngữ.


Rumor: Noah's Ark has been discovered in eastern Turkey

Snopes.com

https://www.snopes.com/fact-check/noah39s-ark-discovery/ - last updated 6 September 2015

ORIGINS:   One of the most familiar accounts found in the Old Testament is the Book of Genesis story of Noah, who upon God’s instruction built an ark to preserve himself, his family, and the animals of the world when God decided to destroy the world with a flood due to His regret over “how great the wickedness of the human race had become on the earth.” In that Biblical account, Noah and the ark’s other inhabitants survived the cataclysmic deluge that flooded the surface of the Earth, and once the flood waters receded, “the ark came to rest on the mountains of Ararat.” For many centuries, religious scholars, philosophers, explorers, and others have attempted to determine just where in the world the “mountains of Ararat” actually are, and to uncover evidence documenting that the ark described in Genesis did indeed exist. Over the years many different sites have been identified as the place where Noah’s ark came to rest, and a number of different expeditions have laid claim to discovering physical evidence of such a vessel.

One of those is the Durupinar site, an area in the Mount Tendürek area of eastern Turkey (just north of the Iranian border) which features a boat-like formation reportedly exposed by heavy rains and earthquakes in 1948 and named for Turkish Army Captain Ilhan Durupinar, who identified it in a Turkish Air Force aerial photo taken during a NATO mapping mission in October 1959. Photographs of the site were published in Life magazine in 1960, and a group from the Archeological Research Foundation surveyed the site in September of that year, and ever since then various claimants, most notably Ron Wyatt, have asserted that the “boat-shaped formation” found there contains the remains of Noah’s Ark:

The shape looked like hull of a ship. One end was pointed as you would expect from bow [below: D] and the opposite end was blunt like a stern. The distance from bow to stern was 515 feet, or exactly 300 Egyptian cubits. The average width was 50 cubits. These were the exact measurements mentioned in the Bible.

On the starboard side (right) near the stern there were four vertical bulges protruding from the mud [B], at regular intervals, that were determined to be the “ribs” of the hull. Opposite to these, on the port side, a single rib [A] protrudes from the mud. You can see its curved shape very clearly. Surrounding it are more ribs, still largely buried in the mud, but visible upon close examination.

The initial investigation of the site found no evidence of an ark and reported that the object of interest appeared to be nothing more than a natural formation, but a number of scientific-sounding articles nonetheless still tout findings supported by “visual evidence,” “ground-penetrating radar” and laboratory analysis of “artifacts retrieved from the ark” as documenting the presence of Noah’s ark at the Durupinar site. However, geologists from Andrew A. Snelling of Answers in Genesis to Lorence G. Collins of California State University Northridge’s Department of Geological Sciences have debunked the notion of Durupinar site as containing anything more than a completely natural geologic rock formation. The former, particularly, has published a point-by-point refutation of numerous claims made about the site, summarized briefly as follows:

1. Claim: Metal detector surveys found a regular pattern of ‘hot spots’ which could be joined to reveal a regular pattern of ‘lines’ lengthwise and across the inside of the formation only.

Reality: A standard beach combing type metal detector (the type with a disc-shaped detector head on the end of a long pole) indeed found ‘hot spots,’ but these were randomly distributed and not in a regular pattern along lines.

2. Claim: Metal detecting surveys using a ‘molecular frequency generator/discriminator’ mapped out these ‘iron lines,’ which represent longitudinal and cross beams containing iron nails and /or brackets.

Reality: Qualified scientists have been independently consulted about this gadget, which is generally advertised in treasure-hunting magazines, not scientific journals. They are unanimous that there are no scientific principles employed.

3. Claim: The pattern of ‘iron lines’ that was located by the metal detecting surveys and marked out by plastic tape was duplicated and verified by other subsurface techniques including ground penetrating, or subsurface interface, radar surveys.

Reality: This claim is utterly false, yet it has been persistently used to give credence to diagrams purporting to show the internal structure of a boat, namely Noah’s Ark.

4. Claim: In the walls that define the outline of the boat-shape is evidence of a former ship’s ribs, presumably the timbers that formed part of the original keel structure/hull.

Reality: These walls are simply hardened mud, containing boulders of the various local rock types. They contain no petrified wood holding in the mud in any way reminiscent of the outer planking of a wooden hulled vessel.

5. Claim: There are trainloads and boatloads of petrified wood out there and it is all in the boat structure.

Reality: No trained scientist of the many who have visited the site has ever seen any sign of these ‘trainloads’ of petrified wood. Geologist Dr. Bayraktutan has collected one or two small fragments of semi-petrified wood which in his opinion have flowed on to the site within the mud from elsewhere. He confirms that none of the regular rock types of the site are petrified wood.

6. Claim: Soil samples from the site indicate the residue of a decayed wooden vessel with sophisticated metals used for bracing

Reality: It is true that the samples contained iron, aluminum, titanium and carbon, but such elements are always to be found in soils.

7. Claim: Some pitch has been found (pitch was used to cover the inside and outside of the Ark’s wooden structure) at the site.

Reality: No sample containing pitch has been openly produced and submitted for proper scientific analyses.

8. Claim: A rusted metal bracket and other fittings and metal artifacts, including a ‘petrified rivet’ and ‘washer structures,’ have all been located ‘on the site.’

Reality: Results do not show any evidence of exotic metallurgy.

9. Claim: Rocks found within the formation have a high manganese content and an appearance that suggests that they were probably ‘tailings’/’slag’ from metal smelting/refining production by Noah and family.

Reality: No microscope thin section has been produced to show whether the samples collected and claimed to be slag do in fact have the internal texture and mineral composition of a true slag.

10. Claim: Positively identified animal coprolite (fossilized animal dung), animal hair, and ‘animal antlers’ are all reported from the site and are thus further confirmation that this site contains the remains of Noah’s Ark.

Reality: The finding of such animal residues in association with the site is hardly surprising when one considers that animals are likely to have roamed across these Turkish hillsides for thousands of years.

CONCLUSION:

In conclusion, Dr. Snelling noted that:

Geological mapping indicates that there is a fault right along the western edge of the boat-shape and other faults in the valley floor. It is thus significant that this boat-shape first came into view as a result of an earthquake in 1948, and then its relief compared to the surrounding terrain was enhanced as a result of a further earthquake in 1978.

This clearly implies that the earthquakes caused ground movements in this area which pushed up this block of basement rock and some of the mudflow material draped over it. Some of this movement occurred along the fault down the western margin of the boatshape, thus giving the almost near-vertical ‘walls’ which now define so graphically that portion of the outline of the boat-shape. Thus the ‘walls’ at this point are really what are known in geological terminology as fault scarps (that is, cliffs caused by earth movements along faults)

We need to always exercise due care when claims are made, no matter who makes them, and any claims must always be subjected to the most rigorous scientific scrutiny. If that had happened here, and particularly if the scientific surveys conducted by highly qualified professionals using sophisticated instruments had been more widely publicized and their results taken note of, then these claims would never have received the widespread credence that they have.

 

 

Source: https://www.snopes.com/fact-check/noah39s-ark-discovery/ - last updated 6 September 2015

Trang Khoa Học