|
nguồn: http://phusaonline.free.fr/DienDan/4/67_chiendichHoangDieu.htm
Chiến dịch Hoàng Diệu
và sự thật về kho vàng Bảy Viễn
hay Âm mưu đánh tráo lịch sử của 2 Luật gia
Lâm Lễ Trinh và Nguyễn
Văn Chức
Trịnh Bá Lộc : tôi xin
được nhắc nhở những người đang và đã vu khống kẻ khác, rằng:
ngụy tạo sử sách cũng là làm chứng dối, và là một
giáo dân, xin ông Francis Lâm Lễ Trinh nhớ lại lời Chúa đã
dạy: "18.
Đừng giết người, đừng ngoại tình, đừng trộm cấp, đừng làm
chứng dối". Mathieu 19 ? |
Sau khi bị đẩy lui
khỏi Đô Thành, Bảy Viễn rút quân về Rừng Sát, hy vọng có thể cố thủ
cứ địa hiểm trở cũ của Bình Xuyên trước khi về đầu thú Pháp. Chỉ hai
ngày sau khi Thủ Tướng Ngô Đình Diệm công bố Hiến Ước Tạm thời và
trở thành Tổng Thống VNCH, Đại Tá Dương Văn Minh hoàn tất vẻ vang
chiến dịch Hoàng Diệu. Từ sau ngày đoàn quân chiến thắng trở về Thủ
Đô, không hiểu vì sao, thỉnh thoảng trên báo chí và trên các sách
phổ biến sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh qua đời, có nhiều nghi vấn
được tung ra về việc kho vàng và tiền mặt tịch thâu được của Bảy
Viễn. Ngày 29/6/2008 vừa qua, phóng viên của Đài Phát Thanh Hải
Ngoại tại Washington DC. có đặt câu hỏi này và được Ông Trịnh Bá
Lộc, nguyên Sĩ Quan Tùy Viên của Đại Tướng Dương Văn Minh giải thích
và làm sáng tỏ vấn đề như sau:
Câu hỏi:
- Có dư luận cho
rằng trong thời kỳ dẹp loạn Bình Xuyên, ÐT Minh đã tịch thu được rất
nhiều vàng bạc và tiền mặt của Bình Xuyên, nhưng ÐT đã không giao số
chiến lợi phẩm này lại cho chính phủ Ngô Ðình Diệm, mà lại tẩu tán
làm của riêng. Thưa Ông, ông có biết gì về chuyện này không ?
Trả lời:
- Dư luận này bộc
phát lần đầu tiên là vào năm 1971, khi Sài Gòn bắt đầu chuẩn bị cuộc
tranh cử Tổng Thống. Khi Đại Tướng Dương Văn Minh vừa mới có đủ chữ
ký giới thiệu của số Dân biểu và Thượng Nghị sĩ, theo luật đòi hỏi
thời đó, thì trong mục chuyện phiếm, rất châm biếm, nhưng vô trách
nhiệm, của báo Hoà Bình do Cha Trần Du (?) chủ trương, tác giả VIP
KK viết về tin đồn này. Dân Biểu Dương Văn Ba tường thuật lại cho
Đại Tướng Dương Văn Minh và Bộ Tham Mưu chánh trị của ông biết. Giáo
Sư Võ Văn Hải liền đề nghị cho tôi liên lạc thử với Thiếu Tá Đặng
Văn Hoa, nguyên Chánh Văn Phòng của Trung Tướng Trần Văn Đôn trong
thờì gian 1950-1960, để mượn tất cả các "cùi" (souches) chi phiếu
trong chương mục Nha Tổng Giám Đốc Ngân khố, của văn phòng đặc biệt
Phủ Tổng Thống, thời ông Diệm, do Giáo sư Hải phụ trách. Tôi liền
nhớ ra các cùi chi phiếu này Thiếu Tá Đặng Văn Hoa đã giao lại tôi
hồi tháng 11 năm 1963, nên tôi đã tìm và thấy trong một souche có
ghi trị giá của nó, và bên cạnh có ghi rõ ràng như sau:" số tiền bán vàng
tịch thâu của Bình Xuyên, Tổng Thống cho Cô Nhi Viện Quốc Gia Thủ
Đức". Lập tức, luật sư Võ
Văn Quan, đại diện Đại Tướng Dương Văn Minh, yêu cầu Báo Hòa Bình
đăng bài đính chánh, và bài này có kèm theo phóng ảnh cùi chi phiếu
nói trên.
Tôi cũng tự ý trao
một bản cho ký giả Lê Hiền, báo Công Luận của Thượng Nghị Sĩ Tôn
Thất Đính. Ngày hôm sau, nhật báo Công Luận đăng liền phía trên góc
phải, và báo Hoà Bình cũng phải cải chánh, và đăng thư của Luật sư
Quan bên cạnh mục thường xuyên của VIP KK.
Vào năm 2003 hoăc
2004 gì đó, sau khi Đại Tướng Dương Văn Minh qua đời, tập san "Con
Ong" ở Houston, trong mục của VIP KK, lại đăng tải một bài tương tợ
như thế. Lần này, chính Luật sư Nguyễn Văn Chức tự nhận mình là VIP
KK.
Rồi Tiến Sĩ Lâm Lễ
Trinh cũng bắt chước theo, bằng lời lẽ như sau: "...Với tư cách Bộ
Trưởng Nội Vụ, tác giả bài này được chỉ thị đích thân điều tra
mật về trường hợp tẩu tán kho vàng Bảy Viễn chứa trong một thùng
kẽm lớn, theo phúc trình của Đại Tá Nguyễn Văn Y, Tỉnh Trưởng
Chợ Lớn, Phụ Tá Hành Quân cho Ông Minh trong cuộc tảo thanh Rừng
Sát. Người viết có mời Tướng Minh đến để giải thích. Vì lý do
chính trị, hồ sơ tạm xếp. Bộ Tư Lệnh Hành Quân bị giải tán,
tướng Minh được cử làm Cố Vấn Quân Sự Phủ Tồng Thống, một chức
vụ tượng trưng"...(Về Nguồn, Trang 85).Làm sao tôi phản bác lại bây giờ?
Báo Hoà Bình và Công Luận năm 1971 cũng như làm sao tôi tìm lại
được các cùi chi phiếu cũ? Rời khỏi Saì Gòn không kịp chuẩn bị,
gia đình tôi bốn người, chỉ có bốn giỏ nhỏ, vì đi bằng trực
thăng của Air America, đâu có ngày giờ nghỉ đến các cùi chi
phiếu không còn giá trị thực tiển nữa?
May thay, một tình cờ hiếm có,
tôi đọc được Quyển "1945-1954 Việc Từng Ngày - Hai Mươi Năm
Qua", của Ông Đoàn Thêm. Tác giả ghi lại rất trung thực, một
cách phi chánh trị. Nhờ chức vụ cao cấp mà Ông đảm nhiệm tại Phủ
Thủ Tướng và Phủ Tổng Thống thời Đệ Nhất Cộng Hòa, nên gần như
tất cả những gì xảy ra trong thời gian này, dù nhỏ hay lớn đều
được ông ghi lại một cách chính xác, và có kèm theo ngày tháng
rõ ràng. Thí dụ như nơi trang 198, Ông ghi:
- 25-6-1956: - không biết ai đề
nghị làm lễ Thánh Bổn mạng T.T. Ngô Đình Diệm.
Sách này xuất bản lần đầu tiên
tại Sài Gòn vào giữa thập niên 60, do Lãng Nhân đề tưạ, có đoạn
viết: . . ."Soạn giả thừa biết rằng không thể nào kể hết các
việc đáng chú trọng, và còn tự hạn chế vì phải thận trọng, nên
chỉ ghi lại nếu thấy hội đủ những điều kiện sau:
- khi có ngày tháng đích xác;
- khi việc đã được nhiều người
biết, đã xảy ra thật, hoặc ít nhất là được cơ quan ngôn luận
loan truyền: nếu chỉ là tin đồn, soạn giả cũng ghi rõ"...
Và đây, điều quý giá mà tôi tình
cờ đọc được nơi cuối trang 191 và đầu trang 192:
. . . .
3.3.1956 - . . .
- Thiếu-Tướng Dương-văn-Minh họp
báo nói về các chiến-dịch miền Tây và sự hợp tác của Tướng Trần
Văn Soái. Tướng Minh cho biết trong chiến-dịch Hoàng-Diệu, đã
tịch thâu 20 kí vàng và 16 triệu 1/2 bạc, số tiền này sẽ dùng để
xây cất một Cô-Nhi-Viện Quốc-Gia.
Tôi đọc tới đọc lui nhiều lần hai
trang này. Tôi sợ rằng mình nằm mơ. Tôi làm phóng ảnh gởi vài
người bạn hỏi ý kiến, sợ mình hiểu lầm chăng?
Như vừa trình với quí vị, Thiếu
Tướng Dương Văn Minh đã công khai hóa chiến lợi phẩm này lối năm
tháng sau khi hoàn tất chiến dịch Hoàng Diệu. Trước đó, vì tính
cách giá trị to lớn, Ông phải tường trình lên các cấp chỉ huy
theo hệ thống quân giai, với nhiều đề nghị khác nhau lên đến
Tổng Thống VNCH đễ nhận quyết định tối hâu. Và chiến lợi phẩm
bằng quí kim và tiền mặt đã phải được ghi rõ ràng trong báo cáo,
nên không sợ bị thất thoát hoặc hư hại. Vào thời điểm nói trên,
muốn tổ chức cuộc họp báo, các cấp chỉ huy trong quân đội, dù là
Tư Lệnh Chiến dịch, đều phải được sự chấp thuận trước của Nha
Chiến Tranh Tâm Lý Bộ Quốc phòng, và với giá trị to lớn của vụ
vàng và tiền mặt tịch thu trong chiến dịch Hoàng Diệu, dùng để
xây Cô Nhi Viện Quốc Gia, phải do quyết định của Tổng Thống
VNCH.
Hồi tháng 9 năm vừa qua, tôi được
đọc tác phẩm "Can Trường Trong Chiến Bại của Đô Đốc Hồ Văn Kỳ
Thoại", cũng có một đoạn nói đến "Vụ Vàng Tiền Bình Xuyên" nơi
trang 28, 29, 30, 31 nhưng dè dặt hơn.
Tôi viết thư và gởi cho tác giả
xem những điều tôi nghiên cứu để phát biểu về vấn đề vàng Bình
Xuyên. Tôi nghĩ rằng giữa hai quân nhân, giữa tình chiến hữu và
nhứt là Ông đã từng là Sĩ Quan Tùy Viên của Tổng Thống Ngô Đình
Diệm, tôi Tùy Viên của Đại Tướng Dương Văn Minh, hai lần giữ
chức vụ cao nhứt của đất nước, vị Đô Đốc này và tôi dễ thông cảm
hơn là đối với các chính trị gia chuyên nghiệp, có nhiều định
kiến.
Và đúng như tôi đã nghĩ, dù Đô
Đốc Hồ Văn Kỳ Thoại và tôi chưa hề quen biết, khi nhận điện thư
của tôi là lúc Ông đang có mặt tại California vì việc hệ trọng,
Ông vẫn tìm cách trả lời tôi ngày 10/6/2008:
"Anh Lộc thân, Thành thật cám ơn anh Lộc đã làm việc hết sức chu đáo và vô cùng
cảm động về sự chú ý đến Danh Dự của Quân đội, để cho tôi xem
trước câu trả lời. Lý luận rất vững chắc. Sẽ có dịp hàn huyên
thêm với anh". Thoại.
Vấn đề nơi
đây là cách xử dụng chiến lợi phẩm vàng và tiền mặt, đã được phồ
biến rộng rãi từ lâu, đáng lẽ VIP KK, tức Luật Sư Nguyễn Văn
Chức, một chánh trị gia, và nhứt là Tiến Sĩ Lâm Lễ Trinh, Chủ
Nhiệm kiêm Chủ Bút Tạp Chí Song Ngữ Anh-Pháp Human Rights-Droits
de l'Homme từ 1996, Cố Vấn Mạng Lưới Nhân Quyền, phải biết từ
lâu. Đáng lẽ họ phải làm việc có khoa học hơn, đàng này, lại làm
một việc thiếu thận trọng, không công bằng và cẩu thả, thật
không đúng tư cách của một Luật Sư, một Tiến sĩ Luật Khoa, Tiến
Sĩ Giáo Dục.
Hơn nữa, nếu ông VIP KK Nguyễn
Văn Chức bây giờ cũng chính là VIP KK của báo Hòa Bình ngày xưa,
thì chắc chắn ông phải nhớ rằng chính tờ báo của ông đã phải
đăng bài đính chánh, kèm theo vật chứng là phóng ảnh của các cùi
chi phiếu. Thế mà ông vẫn diễn lại cái tuồng đặt điều vu khống,
mà một lần, chính mình đã bị đímh chánh, thì không biết là vì lý
do gì?
Tôi cũng xin được nói đôi điều về
Ông Lâm Lễ Trinh:
- Ngày 13/4/1956, Ba Cụt bị bắt
và trong phiên tòa xử án Ba Cụt, thì Thẩm phán Lâm Lễ Trinh được
chỉ định diện Công Tố viên,
- Ngày 13/7/1956, Tướng Lê Quang
Vinh bị hành quyết,
- Ngày 5/11/1956, L.S. Nguyễn Hữu
Châu từ chức Bộ Trưởng Nội Vụ, Ông Lâm Lễ Trinh thay thế.
Như vậy, trong thời gian đó, ông
Trinh đã là một nhân vật tên tuổi, đại diện pháp luật, chả lẽ
ông không biết ít nhiều gì về cuộc họp báo ngày 3/3/1956?
Thôi, cứ cho rằng ông không còn
nhớ chuyện xưa nữa đi, nhưng sao ông lại viết rằng khi được chỉ
định đích thân điều tra vụ "tẩu tán kho vàng Bình Xuyên, Ông đã
mời Tướng Minh đến để giải thích...". Đặt chuyện như vậy thì rõ
ràng Ông quá coi thường sự hiểu biết của độc giả giới quân nhân.
Một vụ hoàn toàn thuộc thẩm quyền của Quân Đội, có liên quan đến
chiến lợi phẩm và một sĩ quan cấp tướng, không lẽ Tổng Thống Ngô
Đình Diệm, và nhất là ông Cố Vấn Ngô Đình Nhu, lại không biết?
Và, nếu cần điều tra một việc như thế, thì Ông Diệm chỉ cần chỉ
thị cho người thật sự được Tổng Thống tín nhiệm, là Ông Bộ
Trưởng tại Phủ Tổng Thống kiêm Bộ Trưởng Phụ Tá Quốc Phòng Trần
Trung Dung hoặc Ông Nguyễn Đình Thuần, mới hợp luật và hợp quân
pháp. Bộ Quốc Phòng VNCH có hai Nha trực thuộc, là Nha Quân Pháp
và Nha An Ninh Quân Đội, hai Nha này có đầy đủ thẩm quyền và
phương tiện về nhân sự để điều tra một việc hệ trọng như vậy.
Tới đây tôi xin
được có một lời nói thẳng với Ông Trinh rằng: dù Ông là Bộ
Trưởng Nội Vụ mà ông muốn mời Tướng Minh đến để giải thích việc
gì, ít nhất Ông Trinh phài xin phép Bộ Quốc Phòng, Tổng Thống
Ngô Đình Diệm đâu cần phải làm lòng vòng như thế.
Rồi Ông Lâm Lễ
Trinh còn viết thêm: "Vì lý do chánh trị, hồ sơ tạm xếp. Bộ Tư
Lệnh Hành Quân giải tán, tướng Minh được cử làm Cố Vấn Quân sự
tại Phủ Tổng Thống, một chức vụ tượng trưng…"
Ông Lâm Lễ
Trinh quên rằng Ông bị mất chức Bộ Trưởng Nội Vụ ngày
18/10/1960, trong khi Bộ Tư Lệnh Hành Quân bị giải tán ngày
8/12/1962 để lấy quân số thành lập Bộ Tư Lệnh Lục Quân và Bộ Tư
Lệnh Quân Đoàn IV.
Sau khi bị cách
chức, ngày 8/4/64 Đại Sứ Lâm Lễ Trinh trở về Sài Gòn và tác phẩm
của Ông Đoàn Thêm xuất bản lần đầu, năm 1965, tức là sau khi ông
Trinh về nước, ông đã vô tình không hay biết. Tác phẩm này lại
được tái bản tại Hoa kỳ nhiều năm trước khi Tiến Sĩ Trinh xuất
bản Quyển Về Nguồn. Một Tiến Sĩ Luật khoa, đang viết lại một
phần lịch sử của đất nước như ông Trinh, một lần nữa cũng không
biết sự hiện hữu của một tài liệu có giá trị lịch sử như vầy?
Tôi đã mạng
phép gởi phóng ảnh hai trang sách này đến Ông Hồng Phúc. Sách
của Đoàn Thêm hiện lưu trữ tại thư viện thành phố Fort Smith,
Arkansas (mả số 20075233).
Để kết thúc câu trả lời, tôi xin
được nhắc nhở những người đang và đã vu khống kẻ khác, rằng:
ngụy tạo sử sách cũng là làm chứng dối, và là một giáo dân, xin
ông Francis Lâm Lễ Trinh nhớ lại lời Chúa đã dạy:
"18. Đừng giết
người, đừng ngoại tình, đừng trộm cấp, đừng làm chứng dối".
Mathieu 19 ?
Trịnh Bá Lộc
|